Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 722 Chú Ấn Phong
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:27
Nàng tựa khuôn mặt vào trong bàn tay, chậm rãi hô hấp, chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Không biết qua bao lâu, cửa nhà gỗ nhỏ bị đẩy nhẹ ra, nàng đột nhiên ngẩng đầu, trong ánh mắt cất giấu vui mừng lẫn sợ hãi, nhưng nhìn thấy Hồng Chúc đứng ngơ ngác ở cửa, vui sướng trong mắt tựa như hoa nến lặng yên dập tắt.
Hắn đi, sẽ không trở về.
Kỳ quái! Nàng sao có thể như nữ nhân ngốc đem lần đầu tiên hiến cho người yêu, nhưng đối phương lại vì đạt được thân thể của nàng mà sau khi rời khỏi khiến tim như bị đao cắt, khổ sở muốn đập đầu vào tường chứ?
Nàng khi nào thì trở nên không rộng rãi như vậy?
“Chủ nhân?” Hồng Chúc trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng, nàng hoàn toàn không ngờ nhìn thấy một màn như vậy.
Nhìn thấy nàng ôm chăn mỏng, bên ngoài bả vai cùng phía dưới cổ, tất cả đều hằn lên vết đỏ tím, nàng tuổi không nhỏ, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra, nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn đã ửng đỏ.
Thấy bộ dáng Hồng Chúc thẹn thùng như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi kéo chăn mỏng quấn quanh mình thành một vòng tròn, để cằm trên đầu gối, thản nhiên cười nói: “Thật như một giấc mộng, nhưng tỉnh mộng lại cảm giác thật thê lương.”
Hồng Chúc đỏ mắt đi tới, ngồi xuống bên người nàng, nghẹn ngào nói: “Phong Liên Dực là một kẻ gian ác! Khốn nạn! Sao hắn có thể…”
“Là ta cam tâm tình nguyện.” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói “Ta biết hắn tại sao muốn bỏ qua viện ái.”
Hồng Chúc cúi đầu, không ngừng khóc.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng mặc kệ nàng có nghiêm túc nghe hay không, vẫn cứ nói: “Hắn vì yêu ta trong vô vọng, cho nên lựa chọn tác thành ta, nếu không, cho dù ta buông tha hết thảy mà đi theo hắn, nửa đời sau hắn cũng sẽ tự trách mà không dám đến gần ta”.
“Hắn sợ không thể thực hiện giấc mộng của ta, sợ cả đời ta đều hoài nghi cùng hối hận…”
Nàng nói một nửa cũng ngừng lại, từng giọt nước mắt trào ra bên ngoài, không thể ngăn cản được.
Hồng Chúc ngẩng đầu nhìn nàng, nhìn nhìn, chỉ thấy trong mi tâm của Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên thoáng hiện ký hiệu Chú ấn Phong, đột nhiên giật mình một cái, lập tức trong lòng tràn đầy chua xót.
“Chủ nhân……” Nghẹn ngào mở miệng, kết quả không nói được gì hết, Hồng Chúc chỉ có thể tới gần nàng, chậm rãi ôm nàng, để nàng khóc thật thoải mái.
Chú ấn Phong đúng là thứ khó đạt nhất trong năm loại chú ấn.
Mặc dù nguyên khí phong nhìn dịu dàng, kì thực hết sức bá đạo, trên cả đại lục, chỉ có mấy người nổi tiếng với nguyên khí phong, mà một khi tu luyện nguyên khí phong tới trình độ nhất định rất đáng sợ.
Các đời vương tộc trong Thành Tu La đều truyền thừa nguyên khí phong.
Mà năm đó Hiên Viên Vấn Thiên cũng vì đoạt nguyên khí phong của Tu La vương Thượng Mặc Cho mà thuận lợi đạt được Chú ấn Phong, mới có thể vô địch khắp thiên hạ, quét ngang đại lục, phong ấn ma thú.
Hiện tại, Phong Liên Dực lấy một phương thức khác, để ý nguyên khí cho chủ nhân, trợ giúp nàng đạt được Chú ấn Phong.
Nhưng nàng không dám tưởng tượng phương thức này sẽ mang đến hậu quả gì.
Nước mắt Hoàng Bắc Nguyệt làm ướt sũng quần áo nàng, Hồng Chúc yên lặng ôm nàng, thấp giọng nói: “Mọi chuyện đã qua, các ngươi nhất định sẽ có tương lai, nhất định sẽ có…”
Nước Bắc Diệu.
Một luồng ánh sáng tuyết trắng đột nhiên đáp xuống hoàng cung, trong tẩm cung đế vương, đêm an tĩnh cùng ngọn đèn dầu, đêm dài đằng đẵng chậm chạp trôi qua dường như không kết thúc.
Lệ Tà dìu Phong Liên Dực tới giường, đi một nửa, Phong Liên Dực đột nhiên đẩy hắn ra, chính mình lảo đảo ngã sấp xuống trước giường.
Cúi đầu thở dốc mấy lần, hắn mới ngẩng đầu, chậm rãi lau mồ hôi trên trán.
“Yểm tới làm gì?” Giọng nói hắn khàn khàn khác thường, hoàn toàn mất đi giọng nói ưu nhã.
Lệ Tà sửng sốt, lập tức nói: “Hắn nói, Tu La vương đừng hòng được ngồi yên không đếm xỉa đến.”
Phong Liên Dực cười khẽ: “Vậy chờ xem bọn hắn có thể nhấc lên bao nhiêu sóng gió, khụ khụ khụ…”
Thấp giọng ho khan, hắn nhẹ nhàng ngoái đầu nhìn lại cửa tẩm điện, Lệ Tà có cảm ứng, lập tức chợt lóe thân ra ngoài, sau một lát liền kéo Ngụy Yên Nhiên vào.
“Ngươi lén lút trốn ở bên ngoài làm gì?” Phong Liên Dực đã ngồi xuống long giường, giờ phút này ngước con ngươi màu tím lạnh lùng nhìn Ngụy Yên Nhiên.
“Giọng nói Bệ hạ…” Ngụy Yên Nhiên hơi kinh ngạc, nhưng cũng không sợ hãi.
“Không cần ngươi để ý nhiều.” Phong Liên Dực lãnh đạm nói.
Ngụy Yên Nhiên nói: “Nghe nói nước Bắc Diệu thất bại ở Tấn thành, hai mươi vạn đại quân bị đã đ.á.n.h mất một nửa, thần thiếp lo lắng bệ hạ, cho nên đêm khuya tới thăm.”
Phong Liên Dực cười khẩy: “Ngươi sợ trẫm binh bại như núi, để nước Nam Dực tiến quân thần tốc, đ.á.n.h vào Huy Kinh, bắt ngươi làm tù nhân sao?”
Ngụy Yên Nhiên vâng lời không mở miệng, người có bản lĩnh mê hoặc, nhưng kỳ lạ là không biểu hiện ra lúc này, như nữ t.ử bình thường, không dám nói nhiều lắm.
“Thần thiếp thổi một khúc cho bệ hạ nhé.” Ngụy Yên Nhiên thấp giọng nói.
Phong Liên Dực giật mình, không cự tuyệt, môi tái nhợt nhẹ nhàng khép mở: “Nguyệt phách.”
Ngụy Yên Nhiên không một tiếng động lấy ra ngọc tiêu của Hoàng Bắc Nguyệt, đặt ở bên môi nhẹ nhàng thổi.
Mà Lệ Tà lại ngẩng đầu lên, cau mày nhìn Phong Liên Dực.
Tiếng tiêu vang lên, chập trùng lên xuống, vi vu vi vu, như khóc như kể.
Hắn dựa vào gối mềm, nhắm mắt lắng nghe, bên khóe miệng mơ hồ có ý cười, khuynh quốc khuynh thành.
Trong tiếng tiêu, hắn đột nhiên thấp giọng nói: “Lệ Tà, trẫm hôm nay thật vui, chưa bao giờ vui sướng như vậy.”
Lệ Tà cụp mắt nghe.
Phong Liên Dực nói: “Nàng đẹp đến kỳ cục, nhìn nàng, ta cứ nghĩ tại sao hết lần này tới lần khác là nàng, người khác tốt hơn nàng, tại sao không là người khác?”
Ngụy Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rất khó hiểu, tại sao hôm nay hắn nói nhiều như vậy, hơn nữa nói trực tiếp? Giống như không e ngại bất kỳ kẻ nào nhìn thấy nội tâm của hắn.
Nàng không hiểu trái tim của hắn, cũng không muốn hiểu, chỉ nghiêm túc thổi một làn điệu ưu thương, tương tư trong tiếng tiêu không biết là người soạn nhạc muốn biểu đạt, hay người thổi tiêu muốn biểu đạt.
“Bệ hạ.” Lệ Tà thấp giọng mở miệng “Có chuyện, ta vẫn không hiểu rõ.”
“Chuyện gì?”
“Ta tận mắt nhìn thấy Bệ hạ bỏ qua viện ái, vì sao bây giờ còn……”
“Ha ha ha…” Phong Liên Dực thấp giọng cười rộ lên, giọng nói khàn khàn như cây cối c.h.ế.t héo, không có sức sống “Lúc ta lập khế ước bỏ qua Hoàng Bắc Nguyệt, vật khế hẹn là tóc Bắc Nguyệt quận chúa. Ta làm sao có thể bỏ qua nàng? Cả đời này ngay cả c.h.ế.t đều không thể ngăn cách ta với nàng.”
