Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 726 Người Mang Mệnh Trời
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:28
Ánh mắt thanh lạnh thản nhiên nhìn lướt qua mọi người bên ngoài, trên mặt bình tĩnh không biểu cảm, khuôn mặt như ẩn như hiện trong ánh sáng xanh, lạnh lùng, lộ ra khí chất xa lạ cao quý.
Nàng từ giữa không trung chậm rãi đáp xuống mặt đất, ánh sáng màu xanh kéo thành một vệt dài ở sau lưng nàng.
“Nguyệt Dạ các hạ.” Nhìn thấy những học sinh kia không vấn đề gì, Thương Hà Viện trưởng thở dài nhẹ nhõm một hơi, ôm quyền với Hoàng Bắc Nguyệt “Đa tạ nương tay.”
“Nơi này không có việc gì, mời các vị trở về thôi.” Nàng khẽ mở đôi môi, mặc dù lời nói lạnh lùng thản nhiên, nhưng không để người ta cảm giác cao cao tại thượng phản cảm.
Loại cao thủ cấp bậc này hoàn toàn có thể ngạo thị thiên hạ, có gì không thể?
Thương Hà Viện trưởng đang muốn nói chuyện, đột nhiên ánh mắt thanh lạnh của Hoàng Bắc Nguyệt thoáng hiện một chút tàn khốc, trên cánh tay ánh sáng xanh chợt bay vụt đi ra ngoài, tiến vào một gốc cây đại thụ rậm rạp. Một tiếng hét t.h.ả.m vang lên.
Mọi việc phát sinh không tới một giây, mọi người chỉ thấy hoa mắt, trên cây liền rớt xuống một quái nhân thấp bé.
Theo quái nhân kia rơi trên mặt đất, cả mảng tối trước cây đại thụ liền biến mất.
Đây là vật gì? Mọi người kinh hãi!
Quái nhân thấp bé bị ánh sáng xanh trói lại, không ngừng lăn lộn kêu la trên mặt đất, trên đầu hai sừng trâu cào lên mặt đất, như muốn đào ra một cái hố lớn.
“Nguyệt Dạ các hạ, đây là…” Thương Hà Viện trưởng lần đầu tiên nhìn thấy tiểu quái vật này, xem ra loại quái vật có thể điều khiển bóng tối ẩn núp ở nước Nam Dực, tương đương không ổn!
Tư U Cảnh luôn luôn thần bí, ngay cả Thương Hà Viện trưởng cũng lần đầu tiên thấy loại quái vật này.
“Là quái vật của Tư U Cảnh, chuyên môn vây bắt hồn phách.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói “Bọn họ lén lút ẩn nấp ở đây, nhất định có bí mật không thể để ai biết, thỉnh cầu viện trưởng thẩm vấn.”
“Cái này tự nhiên!” Vừa nghe Tư U Cảnh, trên gương mặt hiện đầy nếp nhăn kia liền đầy vẻ nghiêm nghị.
Đại danh của Tư U Cảnh hắn đã từng nghe nói.
Vừa rồi một chiêu ra tay vừa nhanh vừa ngoan, ánh sáng xanh sặc sỡ ch.ói mắt, vô số người chấn động cùng khuynh đảo theo.
Nhìn nàng tỏa ra hào quang vạn trượng, trong lòng những học sinh kia dấy lên vạn phần nhiệt huyết kích động!
Cao thủ! Cao thủ như thế mới là mục tiêu của bọn họ!
Nhìn bóng tối phía trước có hai bóng dáng quen thuộc, Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu cùng Thương Hà Viện trưởng cùng mấy vị trưởng lão, sau đó biến mất tại chỗ.
Thương Hà Viện trưởng vuốt chòm râu nói: “May là cao thủ như thế lại đứng về phe nước Nam Dực !”
Đứng ở giữa bóng tối là Mạnh Kỳ Thiên cùng thiên đại Đông nhi, đại khái không ngờ người tạo ra cột sáng vàng kinh thiên động địa này là Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vậy một khắc nhìn thấy nàng, trên mặt vẫn hiện lên vẻ mất tự nhiên.
Bốn người đi ra Thành Lâm Hoài, Mạnh Kỳ Thiên mới nói: “Xem ra, Tư U Cảnh đã len lén nhìn trúng ngươi.”
“Nhìn trúng ta cũng vô dụng, g.i.ế.c ta thì phải tự đối phó Yểm cùng Quân Ly, bọn họ sẽ không làm chuyện ngu như vậy.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói “Được rồi, Mặc Liên đâu?”
“Muốn gặp thì đi gặp hắn, chờ hắn tới tìm sao?” Thiên đại Đông nhi không khách khí nói.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc nàng một cái, không nói thêm gì, nhưng thật ra Hồng Chúc không nhịn được nói: “Không hỏi ngươi, ai cho ngươi trả lời”
Mắt thấy hai nữ hài t.ử muốn cãi nhau, Mạnh Kỳ Thiên vội vàng nói: “Mặc Liên ở Điện Quang Diệu, có chuyện gì sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt hé mắt, y bào màu đen bay múa trong gió, như một con diều hâu thật lớn sắp đáp xuống.
“Ta phát hiện vài thứ trong Vạn Thú Vô Cương.” Nàng nhẹ nhàng mím môi, sau một lát mới nói: “Có liên quan tới Thuật Chiêu Hồn.”
Mạnh Kỳ Thiên hít vào một hơi, hắn lật xem vô số điển tịch về Vạn Thú Vô Cương cùng Thuật Chiêu Hồn, bởi vậy vừa nghe Hoàng Bắc Nguyệt nói lập tức liên hệ với nhau.
“Hóa ra là như vậy!” Mạnh Kỳ Thiên nặng nề vỗ tay, nói với Hoàng Bắc Nguyệt: “Về Điện Quang Diệu tìm được Mặc Liên trước đi!”
Bộ dáng hắn đột nhiên vội vã xúc động như vậy khiến Hoàng Bắc Nguyệt cũng hơi sốt ruột, không trì hoãn, lập tức chạy tới Điện Quang Diệu.
Mặc Liên điện.
Mặc Liên Luôn luôn không thích ánh sáng, tới ban đêm cũng không đốt đèn, bởi vậy cả tòa Mặc Liên điện nhìn qua tối như mực, như một tòa thành ác ma thời Trung cổ, tùy thời đều có ác ma giương nanh múa vuốt xuất hiện.
Không nhận thấy bất cứ khí tức bên trong, bởi vậy bốn người cũng ngừng thở.
Mạnh Kỳ Thiên đi vào, lập tức dặn dò thị nữ đốt tất cả đèn sáng lên, sau đó mới hỏi:“Mặc Liên đâu?”
“Hồi thánh quân, Mặc Liên tôn thượng sáng nay đi ra ngoài, vẫn chưa trở về.”
“Hắn đi đâu?” Mạnh Kỳ Thiên lớn tiếng hỏi, làm thị nữ sợ run lên,“Nô tỳ không biết…”
Hoàng Bắc Nguyệt để Chi Chi mang Tiểu Hổ cùng Băng Linh Huyễn Điểu ra ngoài tìm, sau khi trở về nhìn thấy Mạnh Kỳ Thiên thần sắc khác thường liền hỏi:“Ngươi lo lắng cái gì?”
Bởi vì thiên đại Đông nhi cùng Hồng Chúc đều bị phái ra ngoài, bởi vậy Mạnh Kỳ Thiên cũng không quanh co lòng vòng, nói thẳng: “Ta hoài nghi, Mặc Liên sinh ra vốn là âm mưu của Tống Mịch.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, hắn hoài nghi như vậy nàng không hề thấy lạ, người như Tống Mịch tâm cơ quá sâu, mưu tính cũng quá xa.
Hắn nặng tình với trưởng công chúa Huệ Văn như, nhưng trưởng công chúa vừa qua đời đã cùng người khác sinh Mặc Liên, hơn nữa, hắn không hề yêu quý đứa bé này, quả thực chỉ coi Mặc Liên trở thành v.ũ k.h.í, không hề có tình thân.
Dựa theo cá tính Tống Mịch, nếu chỉ nhất thời sai lầm mà sinh Mặc Liên thì hắn có thể chẳng quan tâm, hoặc là vô tình m.á.u lạnh bỏ rơi, không cần phải dưỡng bên người, tự mình dạy dỗ.
“Mẹ Mặc Liên là ai?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi.
“Cái này nói rất dài, một chốc cũng không nói hết được, tuy nhiên, trong huyết mạch Mặc Liên kế thừa Thuật Chiêu Hồn, vậy mẹ của hắn nhất định là hậu nhân Cát Cánh. Tống Mịch tìm tới bà ta, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên .”
Mạnh Kỳ Thiên đứng lên, đi tới đi lui trong phòng, chốc chốc lại cúi đầu suy tư hoặc nhẹ nhàng gõ trán của mình như chứng thực cái gì đó.
Hoàng Bắc Nguyệt trấn định ngồi không nhúc nhích “Thuật Chiêu Hồn là trụ cột của Vạn Thú Vô Cương, bởi vì phong ấn nhiều hồn phách cường đại nên nó mới có sức mạnh hủy thiên diệt địa.”
“Tống Mịch sẽ không cam tâm bỏ qua Mặc Liên, hắn nhất định sẽ tìm Mặc Liên lần nữa, tuyệt đối không thể để Mặc Liên rơi vào tay hắn!”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, cho dù không có cân nhắc như vậy, nàng cũng sẽ không để Tống Mịch gần Mặc Liên nữa! Hắn không xứng làm phụ thân!
Nếu năm đó Tiêu Viễn Trình để Bắc Nguyệt quận chúa nhận hết tủi nhục đã là tội ác tày trời thì Tống Mịch quả thực nên c.h.ế.t đi!
Mãi đến đêm khuya cũng không thấy Mặc Liên trở về, Mạnh Kỳ Thiên đã mất kiên nhẫn, hắn hiểu rõ Tống Mịch cùng Mặc Liên nhất, biết Mặc Liên một khi rơi vào trong tay Tống Mịch sẽ có hậu quả gì, bởi vậy sốt ruột hơn bất kỳ ai.
