Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 730 Công Thành Đoạt Đất

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:28

Vũ Văn Chiến hừ lạnh nói: “Không ngờ có một ngày đối lập cùng các hạ, lão phu không có cách khác, các hạ có cao chiêu gì cứ lấy ra, lão phu chờ ở chỗ này!”

“Ta đ.á.n.h chiến cũng không thích dây dưa dài dòng, cho nên luôn theo nguyên tắc, đó chính là…” Nàng vừa nói, tay trái ngưng tụ hàn băng, giống như dây leo chậm rãi hình thành một cung tên thật lớn!

Mà trong tay phải, ánh sáng xanh chợt lóe ra mũi tên lửa!

Nàng động tác ưu nhã đặt tên lên dây cung, nhắm ngay Vũ Văn Chiến “Bắt giặc phải bắt vua trước tiên.”

Vũ Văn Chiến mắt lóe sáng, mà nàng cũng không do dự, lập tức buông ngón tay, nhất thời, mũi tên xé gió, tiết rít v.út lên, xu thế không thể đỡ!

Mà ở đại doanh nước Nam Dực, nhìn cuộc chiến kịch liệt giữa linh thú cùng cao thủ ở thành Yến Châu, Thống soái Bắc Đường Du lúc này mới từ doanh trướng đi tới.

Mười vạn đại quân tiếp ứng Vũ Văn Chiến đã nhanh ch.óng trở về thành phòng thủ, chiến đấu không lâu sau, các tướng sĩ vì lương thảo bị đoạt mà ánh mắt uể oải.

Không có lương thảo, không thể đ.á.n.h chiến tiếp được!

Mà lúc này, Bắc Đường Du tựa hồ vẫn thấy chưa phải tệ lắm, lại để người ta thông báo ba quân biết 60 vạn thạch lương thực do đế đô phái tới đã bị cướp trên đường!

Các tướng sĩ lại càng phẫn nộ, ngay cả một tia hy vọng cuối cùng cũng không có, bọn họ ngàn dặm xa xôi mà đến, chưa đ.á.n.h nhau đã bị c.h.ế.t đói.

Bắc Đường Du lúc này mới chậm như rùa đi ra, ngồi trước bàn chỉ huy, uy vũ khôi giáp khiến vị tướng lĩnh tuổi trẻ này toát lên hình dáng cương nghị, anh tuấn bức người. Một tiếng uy nghiêm không kém gì đương kim hoàng đế khí phách oai hùng trong quân!

“Trong quân không còn một hạt gạo, lương thảo trên đường cũng bị cướp, sáu mươi vạn đại quân c.h.ế.t đói ở dưới thành Yến Châu, t.h.i t.h.ể cũng có thể xếp đến trên tường thành Yến Châu!”

Tướng lĩnh trẻ khẽ mỉm cười, nhìn từng vẻ mặt hoảng sợ trước cái c.h.ế.t, tiếp tục mở miệng.

“Ở trước mắt các ngươi, chỉ có một nơi có lương thực, không chỉ có lương thực, còn có rượu ngon, biết ở đâu sao?”

Vừa dứt lời, từng đôi mắt như hổ đói nhìn bóng dáng cao ngất của Bắc Đường Du chuyển sang nhìn về phía tường thành Yến Châu đứng sừng sững!

Trước cảm giác đó là pháo đài khó có thể công hãm, giờ phút này lại cảm giác pháo đài cũng chỉ có thế!

Sáu mươi vạn t.h.i t.h.ể có thể chất đến đầu tường thành, vậy sáu mươi vạn người sống còn không đ.á.n.h đổ được tường thành sao?!

Trong trời đêm, vô số linh thú xẹt qua, phía trên linh thú thoáng hiện mũi tên sắc lạnh!

Bắc Đường Du ngẩng đầu nhìn, chậm rãi nói: “Duệ hầu đã mở đường ở phía trước, không muốn c.h.ế.t đói thì toàn bộ cầm v.ũ k.h.í, theo bổn soái cùng đ.á.n.h vào thành Yến Châu đi!”

Một câu ngắn ngủn đối với tướng sĩ cạn lương thực mà nói có tính kích động rất lớn, trước đó một khắc quân tâm tán loạn, giờ phút này lại ngưng tụ như chưa từng có phân tâm!

Tất cả đều tự lấy v.ũ k.h.í, chờ xuất phát!

Mà giờ phút này, đột nhiên Yến Châu truyền đến một trận đất rung núi chuyển kịch liệt!

Bắc Đường Du đột nhiên xoay người, xa xa thành Yến Châu bị ánh lửa hỗn loạn tô điểm, bởi vì trên bầu trời tràn ngập linh thú màu đen, bởi vậy không thấy rõ lắm bên kia đến xảy ra chuyện gì.

Tuy nhiên một cỗ nguyên khí thật lớn đập vào mặt khiến hắn biến sắc!

Đó là khí tức ma thú!

Nước Bắc Diệu rốt cuộc bị buộc phải lấy ra vương bài !

“Đi!” Hắn ra lệnh một tiếng, sáu mươi vạn đại quân lập tức phóng ra, hùng hổ trong đêm đen, dũng mãnh hướng về phía thành trì phòng thủ kiên cố - Yến Châu!

Mũi tên phá không cách trán Vũ Văn Chiến một khoảng đột nhiên bị lực lượng vô hình ngăn lại, mũi tên bị ngăn trở đột ngột, lạch cạch rơi trên mặt đất.

Vũ Văn Chiến đầu đầy mồ hôi lạnh, hai mắt phẫn uất nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, nhưng lại nhẫn nại không bùng phát.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi buông cung tên, cây cung tinh xảo chậm rãi hóa thành nguyên khí băng tiêu tán.

Nàng không b.ắ.n mũi thứ hai, bởi vì biết không cần phải như vậy, mục đích của nàng đã đạt.

Trong 5 nguyên khí vô hình trước mặt Vũ Văn Chiến chậm rãi xuất hiện một bóng người, tóc bạch kim phiêu tán ra, đôi mắt tràn ngập lạnh ý nhìn chằm chằm nàng.

“Rốt cuộc xuất hiện, Lệ Tà.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười nói.

Lệ Tà cũng không nói chuyện, chỉ giơ bảo kiếm màu trắng bên tay trái, trên mặt hiện đầy đồ đằng, không hề che dấu sát ý.

Không cần nhiều lời, trực tiếp động thủ!

Bóng dáng Lệ Tà đột nhiên biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện đã gần Hoàng Bắc Nguyệt trong gang tấc!

Nhìn bóng dáng tuyết trắng đột nhiên tới gần, Hoàng Bắc Nguyệt cào một cái, lôi điện ngưng tụ thành roi.

“Roi Lôi Thần!”

Một khắc khi Roi k.h.ủ.n.g b.ố tới gần Lệ Tà, hắn không dám khinh thường, lập tức tránh ra!

Trong lòng hắn hiểu rõ, Hoàng Bắc Nguyệt giờ phút này tuyệt đối không phải là Hoàng Bắc Nguyệt lúc đầu.

Hắn vừa tránh ra, phía sau riếng roi nổ vang xông tới như ruồi bâu lấy mật.

“Xú nha đầu!” Lệ Tà lạnh lùng mắng một tiếng, đột nhiên tay trái thu hồi bảo kiếm, tay phải tiện đà cầm cây quạt mà cho tới bây giờ đều bị hắn coi như vật trang sức chuyển sang tay trái.

Cây quạt phong nhã kia chẳng lẽ cũng là v.ũ k.h.í?

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt ngưng tụ, chưa bao giờ nghe nói về cây quạt của  Lệ Tà, bởi vậy không biết hắn ra chiêu công kích gì!

Nhưng là, ngoài ý muốn là Lệ Tà cầm cây quạt lại không kết ấn, chỉ phất từ bên trái sang bên phải một cái.

Không xảy ra chuyện gì hết…

Người này không thể chỉ phô trương thanh thế chứ? Hoàng Bắc Nguyệt ngưng mi, động tác trên tay chậm một chút, khiến Lệ Tà tránh được một chiêu của Roi Lôi Thần!

Lệ Tà vừa lùi xa xa, tóc bạc bay m.á.u, quay đầu cười quỷ dị với nàng.

Trong lòng trầm xuống, hai tay Hoàng Bắc Nguyệt lập tức kết ấn, chung quanh thân thể vô số nguyên khí màu đen lượn lờ, hình thành một lá chắn không thể phá vỡ!

Song, càng bất ngờ là chỗ nàng đứng đột nhiên sụp xuống, ngay sau đó, nàng đã bị một trận gió lốc cuốn vào một vũng xoáy, trời đất quay cuồng.

Thời khắc chỉ mành treo chuông, nàng thả Hồng Chúc từ không gian linh thú ra, sau đó chính mình bị vũng xoáy kéo đến vực sâu vô tận.

Không quá lo lắng, chỉ mơ hồ có chút buồn bực: cây quạt của Lệ Tà quả thực chính là quạt ba tiêu của công chúa Thiết Phiến!

Không biết cây quạt này có phải có công hiệu quạt một cái mà đẩy người bay cách xa vạn dặm hay không. Tóm lại lúc vũng xoáy dừng lại, nàng mở to mắt nhìn thấy mấy người mà tuyệt đối không muốn đối mặt.

Đối phương hiển nhiên cũng rất kinh ngạc nàng đột nhiên xuất hiện, ba ánh mắt nhất tề nhìn nàng.

Ba con ma thú mắt màu đỏ sậm, dày đặc ý lạnh, vô cùng quỷ dị.

“Ha ha, ai vậy?” Một giọng nói phụ nữ vang lên đầu tiên, tiện đà cười khẩy.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đứng vững, ngẩng đầu, chậm rãi quét mắt ba kẻ khí thế khác nhau, nhưng cũng đều rất mạnh.

Yểm mang mặt nạ tinh xảo, một thân y phục đỏ xinh đẹp cách nàng gần nhất, trong tay hắn cầm Địa Hỏa Song Nguyệt Liêm, giờ phút này cái lưỡi hái đã đầy đủ, đoạn đao màu đen liên tiếp ở phần đuôi khiến lưỡi hái càng sắc bén.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 728: Chương 730 Công Thành Đoạt Đất | MonkeyD