Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 738 Ma Thú Lăng Thế
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:29
Nàng cảm giác mệt mỏi, rất muốn vứt bỏ toàn bộ tất cả, nhưng nhìn Thành Lâm Hoài phía xa xa, trong lòng không thể dứt bỏ.
Anh Dạ, thế giới bên kia nhất định rất an tĩnh? Ta làm hết thảy, ngươi có cảm giác lạnh hay không?
“Chủ nhân, nơi này phải làm sao bây giờ?” Hồng Chúc lặng lẽ đi tới hỏi, cả thôn mọi người đã c.h.ế.t, nhiều t.h.i t.h.ể như vậy khiến lòng người chua xót.
Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc, trước khi mở miệng, giữa ngón tay đã tuôn ra vô số lửa cháy, mãnh liệt thiêu đốt thôn trang.
Trong giây lát, cả tòa thôn trang đều bị lửa thiêu, chậm rãi hóa thành tro bụi…
Ma thú xuất thế, nơi này tuyệt đối không phải chỗ duy nhất bị nạn, đương nhiên cũng tuyệt đối không phải là cái cuối cùng.
Bính chất khát m.á.u sẽ làm một số linh thú hung tàn càng thêm tà ác, căn cứ hơn mười năm trước ghi lại, lần trước ma thú xuất thế, khắp đại lục giống như lâm vào Địa ngục.
Khi đó không ai có thể ngăn cản Yểm, nếu Hiên Viên Vấn Thiên không xuất hiện, hắn đã hủy Đại lục Tạp Nhĩ Tháp không còn một mảnh !
Vạn Thú Vô Cương mang đến nguyền rủa quá đáng sợ.
Đợi lửa tắt, Hoàng Bắc Nguyệt mới mang Hồng Chúc trở lại thành Yến Châu.
Vài ngày sau, Chiến Dã đại hôn, cả nước Nam Dực cũng vui sướng ủng hộ, cả nước cùng ăn mừng.
Nửa đêm đứng ở trên cổng thành Yến Châu, cũng có thể nhìn thấy thành trì xa xa có ngọn đèn dầu lóe ra, thành Yến Châu lại càng không cần phải nói.
Nhìn những thứ này tự dưng có ảo giác thiên hạ thái bình, nàng nhìn lâu một hồi rồi cười rộ lên, giống như mọi chuyện đã kết thúc.
Có một buổi tối, một mình nàng đứng trên đài quan sát, đứng thẳng người đón gió, khắp nơi gió lớn tùy ý thổi vạt áo cùng tóc của nàng.
Nàng đứng yên thật lâu, mới bất giác nhận thấy có người tới gần, tuy nhiên cũng không đề phòng, chỉ chậm rãi quay đầu nhìn bóng dáng trầm mặc cách đó không xa.
Dưới ánh trăng, hai mắt đen đậm như mực nhìn nàng thật sâu.
Nàng giật mình, đột nhiên cảm giác lệ nóng ngập mắt, trong cổ họng khàn khàn rất lâu mới nghẹn ngào: “Sư phụ…”
Sư phụ có tóc dài màu đen đặc biệt đón gió bay múa, hắn mặc y phục đen cắt may hoàn mỹ, hoa văn rất tinh sảo, cho tới nay, sư phụ đều là người cẩn thận tỉ mỉ, từng chi tiết đều yêu cầu hoàn mỹ nghiêm ngặt.
Đối với nàng cũng chưa bao giờ buông lỏng, từ nhỏ cũng cảm giác hắn là một cái người thầy rất lãnh khốc nghiêm nghị, chưa bao giờ thấy hắn cẩu thả nói cười, cũng không nhiều lời.
Lúc tâm tình tốt ngẫu nhiên có thể nhẫn nại nàng một chút không hoàn mỹ, lúc tâm tình không tốt thì nàng chẳng dám thở to.
Ở thời đại này sinh sống gần mười năm, nhưng nàng đối với khuôn mặt sư phụ vẫn như thuở ban đầu, như khắc vào trong đầu, vĩnh viễn tươi sáng như vậy.
Sư phụ nghiêm khắc, nhưng trong thâm tâm của nàng là người thân trọng yếu nhất.
Sư phụ, có phải ngươi nhớ ta? Ta lạc đi lâu như vậy, ngươi nhất định tìm ta khắp nơi, nhất định rất sốt ruột đúng không?
Ngươi rốt cuộc tìm được đến dây, ngươi dẫn ta về nhà chứ?
Chúng ta cũng nên đi…
“Sư phụ……” Nàng đứng ở trên đài quan sát, tinh thần hoảng hốt bước về phía trước, không ngờ dưới chân trống trơn, lần này giẫm vào không khí ngã xuống.
Trái tim đập ‘thình thịch’ một tiếng, lúc được người tiếp được vẫn còn thất thần.
“Sư phụ, chúng ta trở về thôi.” Nàng thật sự không thích chỗ này, đó là nơi người ăn thịt người, muốn sống ở đây thì trước hết vứt bỏ trái tim đi.
Quá tàn khốc!
Nàng thà giống như trước, làm sát thủ lãnh huyết vô tình, như vậy tốt hơn, bởi vì nàng chưa từng có cảm tình, người bị nàng g.i.ế.c c.h.ế.t đều đáng c.h.ế.t.
Không giống nơi này, người c.h.ế.t vĩnh viễn là vô tội.
Nàng không thích cuộc sống như vậy, người không có cảm tình sẽ không vì tình cảm, sau lúc có tình cảm lại càng không nên tàn nhẫn cướp đi!
Không ăn đường làm sao biết đường ngọt?
Sau khi hưởng qua vị ngọt ngào lại bị vô tình tuyên bố: Đây không thuộc về ngươi, ngươi không nên có được.
Sau đó cướp đi, ném cho nàng một viên hoàng liên cay đắng!
Người ôm nàng đạp vào tường thành, thuận thế bay ra ngoài thành, lặng yên không một tiếng động rơi xuống mới chậm rãi buông nàng ra, lui từng bước về phía sau.
Hoàng Bắc Nguyệt sợ sệt ngẩng đầu, lúc này mới thấy rõ ràng khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng xa cách dưới ánh trăng, cũng không phải khuôn mặt sư phụ trong trí nhớ, mà là…… Quân Ly năm đó đã từng quen biết.
Cặp mắt đen nhánh lạnh lùng khiến nàng nửa ngày cũng không nói được câu gì.
Hiện tại cảm giác thật giống năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Linh Tôn ở tòa tháp thứ bảy.
Hắn chậm rãi xoay người, chậm rãi đi thong thả.
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức theo sau, nói: “Sư phụ, ánh mắt của ngươi…”
“Hắn nuốt Ngọc Yên Hỏa Lưu Ly của Thiên Quỳ, hơi suy yếu.” Quân Ly thản nhiên nói, giọng nói kỳ ảo như từ xa xa truyền về.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức vui vẻ nói: “Nếu hiện tại ta hỗ trợ ở bên cạnh, sư phụ có thể ép hắn xuống không?”
Chỉ là thời gian ngắn ngủn nhưng nàng đã dứt bỏ được hậm hực ưu sầu tràn ngập, ý nghĩ vẫn rõ ràng, thông minh tỉnh táo như trước.
Đáng tiếc là Linh Tôn chỉ lắc đầu.
Hoàng Bắc Nguyệt thất vọng hạ xuống bả vai, đồng thời càng tiếc hận nhìn bóng lưng Linh Tôn.
Nếu như không có nguyền rủa của Vạn Thú Vô Cương, hắn hẳn là kiêu ngạo tôn quý, cường đại tồn tại.
“Ta hồi lâu không nói chuyện nhiều cùng sư phụ.” Thật sâu thở ra một hơi, Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái cười nói “Nhớ kỹ trước kia cùng sư phụ uống rượu, ngươi cho tới bây giờ đều không thắng ta.”
Tửu lượng của nàng là rèn luyện từ nhỏ, có rất nhiều kỹ xảo, mà Linh Tôn ít uống rượu, tâm trong sáng, không màng thế sự.
Người như hắn thật không thú vị, khó có thể tưởng tượng một mình hắn g.i.ế.c thời gian thế nào?
Nàng cười đi tới trước mặt hắn, từ nạp giới cầm một vò rượu ngon năm xưa cùng hai cái chén, tùy tiện ngồi xuống trên cỏ, ngẩng đầu cười nói với hắn: “Không bằng trở lại uống vài chén đi!”
Mặc dù trước xảy ra thiệt nhiều chuyện, hắn vẫn bắt buộc nàng gả cho hắn, suýt động phòng thành công, tuy nhiên đó là một Quân Ly khác, nàng trong lòng sảng khoái không hề so đo chút nào.
