Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 741 Đi Sứ Phương Bắc
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:29
Nếu Phong Liên Dực muốn dứt khoát cải cách, thanh trừ thế lực quý tộc, nhất định phải giảng hòa cùng nước Nam Dực, không có hoạ ngoại xâm mới có thể hoàn toàn giải quyết nỗi lo bên trong.
Tuy nhiên, nếu ngồi chờ nước Bắc Diệu cải cách mà lớn mạnh thì chẳng khác gì nuôi mãnh hổ bên người.
Trong lịch sử Trung Quốc đã từng có tiền lệ như thế, nàng đương nhiên không dễ dàng hồ lộng như vậy!
“Điều kiện này ta có thể đáp ứng, tuy nhiên, ta còn muốn mười hai cảng thành thị phía Đông nước Bắc Diệu mở mậu dịch, hơn nữa, nước Nam Dực ở tây bộ thành Long đến thành Kỳ Dương trong lúc vận chuyển hàng hóa thì nước Bắc Diệu không được ngăn trở!”
Hoàng Bắc Nguyệt nói xong hồi lâu, Vũ Văn Địch mới tiêu hóa xong lời của nàng, nhất thời vỗ bàn nhảy dựng lên: “Duệ hầu đừng khinh người quá đáng!”
“Điều kiện của ta chỉ có hai ý này, ngươi trở về bẩm báo hoàng đế quý quốc, hắn nếu đáp ứng thì Hoàng Bắc Nguyệt ta tự mình hộ tống Vũ Văn Chiến đi Huy Kinh, đồng thời ký hiệp ước! Hai nước trong lúc đó bình an vô sự!”
“Vậy nếu bệ hạ không đáp ứng?” Vũ Văn Chiến phẫn hận hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ vỗ tiêu bạch ngọc, mỉm cười: “Ta cũng sẽ tự mình mang theo trăm vạn tinh binh đi Huy Kinh.”
Vũ Văn Địch hừ lạnh một tiếng rời đi.
Hắn đi được một lát thì Mạnh Kỳ Thiên mới đi vào, ngồi trước mặt nàng cười hỏi:
“Điều kiện của ngươi thoạt nhìn ngặt nghèo, tuy nhiên ở tình thế trước mắt thì Phong Liên Dực lại có lợi lớn nhất đúng không?”
“Ta có thể cho hắn cải cách quốc nội, thanh trừ quý tộc cũ để nước Bắc Diệu lớn mạnh, tuy nhiên, ta vẫn muốn nước Nam Dực có thể vĩnh viễn chế ước bọn họ.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói.
Mạnh Kỳ Thiên trầm mặc chốc lát nói: “Ngươi nghĩ rất chu đáo, nước Bắc Diệu mặc dù mấy lần bại chiến, tuy nhiên lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, hiện tại muốn nuốt bọn họ thì nước Nam Dực cũng sẽ tổn thất không nhỏ.”
“Chiến Dã còn trẻ, lấy năng lực của hắn, tương lai không biết sẽ phát sinh cái gì, hiện tại chúng ta đi tới bước này cũng đã đủ rồi.”
Hoàng Bắc Nguyệt nói chậm rãi, có cảm giác như trút được gánh nặng.
Ngày thứ hai Hoàng Bắc Nguyệt phái người ra roi thúc ngựa trở về Thành Lâm Hoài bẩm báo cho Chiến Dã điều kiện hoà đàm, bọn họ chiếm cứ ưu thế, Chiến Dã cùng đại thần trong triều tự nhiên vui vẻ đồng ý.
Mà nước Bắc Diệu sau mười ngày cũng truyền đến tin tức nguyện ý hoà đàm.
Theo thám t.ử trở về bẩm báo, Phong Liên Dực không hề giải thích một câu chuyện hoà đàm, cũng không tỏ thái độ. Nhưng đại thần trong triều nghị luận, cuối cùng chủ hòa còn hơn chủ chiến mới xin Phong Liên Dực hạ lệnh.
Phái Chủ hòa do Thập nhất Hoàng t.ử Phong Nhã Ngọc cầm đầu, Gia tộc Vũ Văn cũng ở trong đó.
Mùa thu, thời kỳ thu hoạch, Duệ hầu Nguyệt Dạ dẫn dắt sứ đoàn tự mình đi nước Bắc Diệu .
Sự tình hoà đàm quan trọng, cựu thần trong triều nước Nam Dực sợ nữ t.ử như nàng không thể hoàn thành trách nhiệm lớn liền dâng tấu để An Quốc công TiếtNgưỡng mang một vạn binh mã đi theo.
Hoàng Bắc Nguyệt xuất hành đơn giản, chỉ dẫn theo mười mấy người tín nhiệm bên người, Bắc Đường Du cùng Cát Khắc ở lại Yến Châu, một khi có biến cố để bọn họ dẫn binh ứng chiến.
Lại nói An Quốc công chính là người quen của Hoàng Bắc Nguyệt, không, lão cừu nhân.
Vốn dĩ An Quốc công đối với trọng thần tâm phúc của hoàng đế như nàng không không quá lớn cừu hận, nhiều lắm chỉ là lục đục với nhau mà thôi. Tuy nhiên thủ hạ của An Quốc công có mấy vị cao thủ thực lực không tồi góp lời nói năm đó hại Tiết Triệt cùng Tiết Mộng chính là vị Duệ hầu này!
An Quốc công ban đầu không tin, sau một lần ngẫu nhiên tận mắt thấy Băng Linh Huyễn Điểu cùng Hoàng Bắc Nguyệt tóc đỏ mới thật sự tin!
Tuy nhiên lão hồ ly này cũng xem như ẩn nhẫn, sau lúc tức giận bình tĩnh trở lại, bất động thanh sắc, vẫn coi như không biết chuyện gì đi theo Hoàng Bắc Nguyệt tới nước Bắc Diệu .
Loại đối thủ như An Quốc công thì Hoàng Bắc Nguyệt không cần để ý, dọc đường đi cũng không nói gì với hắn, làm gì thì làm, không ai can thiệp.
Đội ngũ nhân mã của bọn họ cho dù mang theo một tù binh thì không đến mười ngày cũng tới được thành Huy Kinh.
Nhưng An Quốc công dọc đường đi phô trương thanh thế, không chịu đ.á.n.h mất uy phong của nước Nam Dực, dọc đường đi dừng liên tục, làm đủ việc, lề mà lề mề hơn hai mươi ngày mới đến!
Đám người A Tát Lôi tính tình nóng nảy, tức giận đến giậm chân, nếu không phải Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm lệnh không cho đi gây sự thì mấy người này sớm đã đ.á.n.h cho An Quốc công trở về Thành Lâm Hoài rồi!
Tới Huy Kinh đã được Triệu vương Phong Nhã Ngọc tự mình nghênh đón.
Phong Nhã Ngọc từ nhỏ sùng kính cùng một chút cảm tình phức tạp với nàng, thấy nàng vui không tả được, nhảy xuống ngựa chạy đến, ngửa đầu hô: “Sư phụ!”
Hoàng Bắc Nguyệt liếc bốn phía, cũng nhảy xuống ngựa, theo lễ tiết ôm quyền với hắn cười nói: “Triệu vương tự mình nghênh đón, không dám nhận.”
Phong Nhã Ngọc lúc này mới nhớ tới thân phận của mình, lập tức sắc mặt nghiêm lại, làm động tác ‘Xin mời’ với nàng, nói: “Duệ hầu khổ cực ngàn dặm mà đến, xin mời tới dịch quán nghỉ ngơi trước.”
Hai người sóng vai đi lên phía trước, đợi lúc không còn ai ở chung quanh, Phong Nhã Ngọc mới thấp giọng nói: “Biết sư phụ bình an vô sự, T.ử Diệu cao hứng mất ăn mất ngủ mấy ngày.”
“Tiểu hài t.ử không ăn ngủ kỹ thì không cao lớn được.” Câu nói này tựa như từ miệng người khác vậy.
Phong Nhã Ngọc lấy bộ dáng cao hơn nàng nửa cái đầu cúi xuống nhìn nàng: “Sư phụ, ta đã cao lớn hơn rồi.” Hắn hiện tại không còn là đứa trẻ…
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu xem hắn, dĩ nhiên hơi ngửa đầu mới nhìn được, cảm thán một chút chính mình thật là…… thân thể này cao hơn một chút không thành vấn đề đi?
Trong thành Huy Kinh có rất nhiều dân chúng dũng mãnh tiến ra, ganh đua thấy tận mắt xem Duệ hầu Nguyệt Dạ đ.á.n.h bọn họ liên tiếp bại lui có bộ dáng lợi hại thế nào.
Gần đây vị Duệ hầu này bị dân chúng đồn thổi là yêu ma quỷ quái, ba đầu sáu tay, chỉ kém chưa ăn thịt người.
Song nhìn thấy Phong Nhã Ngọc cùng thiếu nữ mặc y phục đen đi cùng nhau thì không ít người tưởng rằng Duệ hầu còn ở phía sau, mở đầu mở não nhìn hồi lâu cũng chỉ thấy An Quốc công thân thể mập mạp ngồi bên trong kiệu bị nâng vào.
Vì vậy, so với Hoàng Bắc Nguyệt thoạt nhìn vô hại thì hình tượng tướng lĩnh đế quốc An Quốc công càng phù hợp với lời đồn đãi.
Bởi vậy mọi ánh mắt oán hận đều chuyển hướng hắn, nếu chung quanh không có binh lính gác, sợ rằng không ít người đã bắt đầu ném hòn đá cùng trứng thối.
An Quốc công cũng vì Triệu vương không để ý đến hắn mà âm thầm tức giận, hiện tại không hiểu vì sao bị nhiều người trừng mắt nhìn oán độc như vậy lại càng không có chỗ trút giận.
Âm lãnh liếc nhìn bóng lưng Hoàng Bắc Nguyệt, Xú nha đầu, có ngươi ở cùng, cả đời lão phu đều bất an!
Ở trong dịch quán ngắn ngủi nghỉ ngơi trong chốc lát, buổi tối, Hoàng thượng thiết cung yến, bách quan tiếp khách.
Từ Phong Nhã Ngọc đã hiểu rõ hai phe thế lực hiện nay của nước Bắc Diệu , một phe đồng ý nghị hòa tự nhiên hoan nghênh nàng. Còn phe chủ chiến thống hận nội dung nghị hòa, hận không thể lột da róc xương nàng!
An Quốc công không biết nghe được tiếng gió từ đâu, sợ gặp chuyện không may trong cung yến nên cáo ốm không đi tham gia.
Hắn không đi rất tốt, bớt vướng chân vướng tay.
