Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 746 Cái Bóng Kỵ Sĩ
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:29
Đôi mắt Quân Ly đỏ như m.á.u nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Giao Lục Hồn Phong Ấn ra đây.”
“Chê cười! Đó là đồ vật của ta, dựa vào cái gì giao cho ngươi?” Hoàng Bắc Nguyệt thẳng tắp nhìn hắn nói.
Quân Ly đứng lên, từng bước tới gần nàng: “Hoàng Bắc Nguyệt, không nên rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
“Con người của ta, trời sinh thích làm trái lại người khác!” Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp khiêu khích hắn, nàng cho tới bây giờ không phải người sợ uy h.i.ế.p!
Quân Ly nổi giận, khuôn mặt tuấn mỹ bị tức giận vặn vẹo biến hình, nghĩ tới bộ mặt tuấn tú lạnh nhạt lúc trước, hiện tại Quân Ly quả thực là một loại sỉ nhục với Linh Tôn!
Lửa giận bốc lên, không đợi hắn ra tay, Hoàng Bắc Nguyệt đã giơ tay gọi về một đoàn nguyên khí Phong, hình thành gió lốc điên cuồng cuốn tới thân thể Quân Ly.
Nơi khách điếm lập tức bị gió lốc cuốn tan, biến thành một đống đổ nát.
Trong gió lốc, một móng tay sắc nhọn màu đỏ vươn đến, cầm lấy bên bờ gió lốc, giống như cầm một trang giấy yếu ớt, thoáng dùng sức đã xé nát mặt ngoài gió lốc!
Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt trầm xuống, lui nhanh từng bước, trong tay chậm rãi xuất hiện Roi Hỏa thần. Trên roi đỏ đậm lượn lờ lửa cháy, trên tay nàng nguyên khí d.a.o động, lửa xanh chậm rãi rót vào Roi Hỏa thần.
Hai màu lửa xanh trắng giao hòa lẫn nhau, phóng xuất ra sức mạnh khổng lồ.
Quân Ly đi ra khỏi gió lốc, hai mắt màu đỏ âm trầm đáng sợ, tay trái vung lên, hai con huyễn thú hình thành từ lửa cháy xuất hiện giữa không trung!
Một con rồng và một con rắn, phần đuôi bị giam trong lòng bàn tay Quân Ly.
Đây vốn là năng lực Ngọc Yên Hỏa Lưu Ly của Thiên Quỳ, sau lúc bị Quân Ly c.ắ.n nuốt, tiến hóa càng thêm kinh khủng!
Hai con huyễn thú kêu rống thê lương với Hoàng Bắc Nguyệt, miệng mở ra, hai luồng lửa liền song song phun ra, tốc độ cực nhanh, vượt quá tưởng tượng của bất luận kẻ nào!
Sức mạnh yêu hỏa này sợ rằng còn k.h.ủ.n.g b.ố hơn vàng ròng thánh hỏa của Tiểu Hổ mấy lần. Năng lượng nóng cháy còn chưa tới gần Hoàng Bắc Nguyệt, nàng đã cảm giác da tay nóng rát cùng đau đớn!
Nàng mím môi, hai mắt lợi hại hung hăng nhìn lửa cháy tới gần, thân thể xoay trong không gian nóng rực, chậm rãi vặn vẹo.
Nàng vung Roi Hỏa thần lên, hung hăng quất một roi tại phía trên không gian vặn vẹo, nhất thời trong không gian vô hình, phảng phất mở miệng thật lớn hút lửa cháy của hai con huyễn thú vào!
Mà Hoàng Bắc Nguyệt thì đạp hỏa diễm phi thân lên, hung hăng một roi quất Quân Ly!
Hắn lạnh lùng ngước mắt, trong tay phải năm mảnh roi đỏ mềm chào đón, quấn c.h.ặ.t roi của nàng!
Két két két…
Hai loại lửa cường đại va chạm cùng một chỗ, không thể dung hợp mà phát ra tiếng nổ vang!
“Ngươi muốn lợi dụng Lục Hồn Phong Ấn g.i.ế.c ta, quả thực là nằm mơ!” Quân Ly lạnh lùng liếc nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nếu Lục Hồn Phong Ấn không thể đối phó ngươi, ngươi cần gì cấp bách tới tìm ta?”…
“Xú nha đầu!” Bị nói trúng nhược điểm, Quân Ly nổi giận gầm lên một tiếng, roi mềm dùng sức xé ra, nàng khí lực không sánh bằng hắn, bị hắn xé ngã về trước một bước, tuy nhiên rất nhanh đứng vững.
Mắt thấy vậy hai con linh thú thẹn quá thành giận, quay đầu chuẩn bị công kích nàng từ sau lưng. Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi Roi Hỏa thần, thân thể thu lại một chút, chui ra khỏi chân hai con huyễn thú.
Trong nháy mắt hai tay cũng kết ấn, trên mặt đất hiện ra Bùa chú Lục đạo Thiên Nguyên! Gắt gao vây khốn hai con huyễn thú!
Động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động khiến người ta hoa mắt, Quân Ly vừa nhìn không kịp ngăn cản, chợt lóe thân tới phía sau nàng, lúc nàng từ chân huyễn thú đi ra, một thanh kiếm ngưng tụ từ lửa bổ về lưng nàng!
Ầm ầm một tiếng, lửa bay lên trời, trong nháy mắt ánh trăng màu đỏ trên bầu trời cũng trở nên càng yêu dị!
Trên mặt Quân Ly lộ ra nụ cười khát m.á.u.
Đánh trúng…
Hắn tận mắt thấy một kiếm kia chia lưng nàng làm hai nửa!
Hắn vươn tay ra, lục lọi ở chung quanh lửa cháy, tìm kiếm nạp giới của nàng, chỉ cần bắt được Lục Hồn Phong Ấn trong nạp giới thì không cần sợ hãi.
Đang trong lúc suy tư, đột nhiên trên lưng truyền rùng cả mình, ma thú cảnh giác, trong nháy mắt bóng dáng của hắn xuất hiện vô số ảo ảnh, phân tán ra khiến người ta hoa cả mắt!
Song…
“Hừ! Hóa thành tro ta cũng nhận ra ngươi!” tiếng cười lãnh ngạo vâng lên đỉnh đầu, ngay sau đó, Tuyết Ảnh Chiến Đao bị nguyên khí màu xanh cùng màu đen bao vây lấy tốc độ lấy sét đ.á.n.h không kịp bưng bổ về một cái ảo ảnh!
Một tiếng kêu rên lên, toàn bộ ảo ảnh trùng hợp cùng một chỗ, tụ thành Quân Ly cánh tay bên trái bị đứt!
Máu tươi của Ma thú vẩy đầy đất, hai con huyễn thú trên cánh tay trái của Quân Ly mất đi nguyên khí bản thể cung cấp, điên cuồng hét lên một tiếng, lập tức ngã lăn trên đất như bãi bùn nhãu, sau hai tiếng gào khóc kêu t.h.ả.m liền biến thành tro bụi.
Hoàng Bắc Nguyệt dẫn theo Tuyết Ảnh Chiến Đao dính đầy m.á.u tươi, đi qua người hắn, chậm rãi rơi trên mặt đất, ánh sáng màu xanh giống như vô số lưỡi d.a.o sắc bén lượn lờ chung quanh thân thể nàng.
Nàng nhích từng bước chân, xoay người, đôi mắt thanh lạnh nhìn hắn nói: “Linh Tôn phong ấn đại bộ phận hồn phách vào Lục Hồn Phong Ấn, hắn muốn ta g.i.ế.c ngươi, ngươi cảm giác hiện tại ta có năng lực g.i.ế.c ngươi hay không đây?”
Nếu không phải Lục Hồn Phong Ấn khiến phần lớn thực lực của hắn biến mất, hắn sẽ không vội vã đến mức không thể chờ đợi mà đối phó nàng.
Quân Ly cảm giác được thực sự bị uy h.i.ế.p!
Trên vai m.á.u chảy ròng ròng, Quân Ly âm trầm nhìn nàng: “Linh Tôn biết cái gì? Hắn trung thành và tận tâm cũng bị vứt bỏ mà thôi, hắn không hiểu gì hết lại muốn ngăn cản ta!”
“Chính ngươi mới không hiểu gì.” Hoàng Bắc Nguyệt bình thản nói “Sau khi nhập ma, trong mắt ngươi hết thảy đều là màu đen, ngươi đã mất đi bản thân, căn bản không nhớ rõ giấc mộng trước kia!”
“Hừ! Hoàng Bắc Nguyệt, nói nhiều như vậy là muốn ta quay đầu lại là bờ sao?” Quân Ly cười khẩy.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu “Ta biết không thể, cho nên ta muốn hoàn thành tâm nguyện của Linh Tôn, đó là g.i.ế.c ngươi.”
Trong ánh mắt đỏ như m.á.u tràn ngập vô tận tà ác “Chớ đắc ý, sau khi ta c.h.ế.t cũng không giống như Thiên Quỳ, ngươi muốn g.i.ế.c ta thì để cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp chôn cùng đi!”
Hoàng Bắc Nguyệt trầm mắt xuống, Tuyết Ảnh Chiến Đao đột nhiên rời tay bay ra, ánh sáng màu xanh bốn phía, lượn vòng đến trước mặt Quân Ly, đột nhiên bị ‘phanh’ một tiếng mà trở về!..
Trong không khí chợt lóe đốm lửa, Hoàng Bắc Nguyệt duỗi tay tiếp được Tuyết Ảnh Chiến Đao, tập trung nhìn vào, chỉ thấy Địa Hỏa Song Nguyệt Liêm của Yểm lơ lửng ở trước mặt Quân Ly, như một kẻ khiêu khích nhìn nàng.
Chỉ có v.ũ k.h.í xuất hiện, nhưng người lại vô tung vô ảnh.
Quân Ly nhíu mi một chút, mà Hoàng Bắc Nguyệt lại chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về một vòng màu đỏ của mặt trăng phía trên bầu trời.
Dưới mặt trăng m.á.u treo cao, có bóng dáng yêu hồng ngược gió mà đứng, trên mặt nạ tinh sảo hiện ra ánh sáng lạnh.
Yểm động đậy tay thu hồi Địa Hỏa Song Nguyệt Liêm, ánh mắt màu m.á.u mang theo trào phúng nói: “Hắc t.ử, ngươi suy bại đến mức cần ta bảo vệ, mất mặt không?”
