Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 752 Tái Lập Hắc Thủy Cấm Lao
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:30
Nghĩ đến chướng khí ác độc, Thiên Quỳ còn như thế, Quân Ly hình thành chướng khí sẽ càng đáng sợ!
Đọc điều này, Hoàng Bắc Nguyệt liền hít sâu một hơi, thu hồi Tuyết Ảnh Chiến Đao, tay trái nhón lấy một luồng nguyên khí màu đen, nguyên khí chậm rãi hình thành một thanh kiếm màu đen.
Nàng hung hăng bỏ thanh kiếm kia xuống, đính ở gáy cự long!
Một tiếng kêu rống t.h.ả.m thiết đến cực điểm vang lên, kinh sợ nội tâm, nàng giật mình một cái, ch.óp mũi có chút chua xót, nhưng trong tay vẫn không do dự đem thanh kiếm thứ hai đính xuống…
Liên tiếp, sáu chuôi kiếm đen cũng ghim vào thân thể Quân Ly, thân thể của hắn ầm ầm ngã xuống, hấp hối nằm ở trung tâm phong ấn.
Trong mũi phát ra tiếng bi ai, hắn sao có thể nghĩ đến, chính mình một đời cường giả, tự cho là có thể nghịch thiên mà đi, cũng không muốn rơi vào kết quả như vậy.
“Sư phụ, gặp lại sau…” Hoàng Bắc Nguyệt đứng phía trên một cây cột vuông, nhìn 3 cây cột vuông còn lại phía trên đã xuất hiện ánh sáng màu đỏ.
Mỗi luồng hào quang cũng từ thân thể Quân lộ ra.
Ánh sáng dâng lên, toàn bộ hội tụ trong bàn tay nàng, tay nàng nắm c.h.ặ.t, đang muốn kết ấn phong bế Lục Hồn Phong Ấn như vậy, Quân Ly sẽ không có cách nào chạy thoát.
Nhưng một lúc sau, một luồng sáng màu vàng đột nhiên chợt lóe trước mắt, nàng chỉ cảm thấy trên cổ tay đau đớn, nguyên khí màu đen quanh người theo bản năng phản kích!
Nhưng ngay cả như vậy, ánh sáng màu đỏ nắm ở trong tay nàng vẫn bị mạnh mẽ cướp đi!
Nàng cực kỳ hoảng sợ, ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Tống Mịch vẻ mặt tươi cười đứng ở đối diện nàng, trong tay quyền trượng màu vàng mơ hồ toát ra khí tức xơ xác tiêu điều!
Hắn nắm ánh sáng đỏ mấu chốt, y bào màu vàng trên người đón gió bay múa.
“Đa tạ.”
“Ngươi muốn làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt hét lớn, vừa rồi vội vàng phong ấn, vậy mà sơ sót người từ bên ngoài đến đ.á.n.h lén!
Tống Mịch lại muốn làm trò gì nữa?
Lục Hồn Phong Ấn, đó là tâm huyết của Linh Tôn, hắn nhọc lòng như vậy, nếu bị Tống Mịch hủy diệt thì nàng thề trời cao xuống đất cũng tuyệt đối không bỏ qua hắn!
“Nguyệt nhi, ngươi luôn đa nghi, ta cảm tạ ngươi phong ấn ma thú, làm cho thiên hạ thái bình.” Tống Mịch khẽ mỉm cười nói, vẻ mặt tươi cười ấm áp giống như gió xuân, hiện tại chỉ khiến người ta cảm giác k.h.ủ.n.g b.ố!
“Chỉ sợ ngươi cảm tạ ta diệt trừ chướng ngại vật cho ngươi đi?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy, hai mắt như mèo nheo lại “cửa ải quan trọng nhất của Lục Hồn Phong Ấn cũng chỉ có Linh Tôn có thể phong ấn, nếu ngươi phá hủy, Quân Ly đi ra, tương lai ngươi hối hận không kịp!”
“Đương nhiên, sao ta thả hắn ra chứ?” ánh mắt Tống Mịch vừa chuyển, trong mắt màu vàng thản nhiên hết sức ch.ói mắt “Ta chỉ mượn hắn dùng một lát mà thôi.”
“Ngươi mơ tưởng!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, cả người nguyên khí màu đen tăng vọt, mũi chân tì vào cột vuông, thân thể như tên rời cung b.ắ.n ra ngoài.
Tống Mịch mắt lạnh nhìn động tác của nàng, giơ lên quyền trượng màu vàng, vô số tinh sa màu vàng bay múa ra, bay lả tả rơi vào Lục Hồn Phong Ấn.
Trong nháy mắt, cả người Tống Mịch cùng Lục Hồn Phong Ấn biến mất ở trước mặt nàng!
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, kết giới thật cường đại!
Tống Mịch đúng là đại kết giới sư, đối với hắn mà nói, tất cả không gian hắn dường như có thể đi lại tự nhiên.
Hơn nữa, cũng có thể tùy tâm sở d.ụ.c mang đi bất cứ gì trong không gian đó!
Nhìn Lục Hồn Phong Ấn biến mất tại chỗ, Hoàng Bắc Nguyệt giận dữ, nửa giây cũng không trì hoãn, nhanh kết ấn, hai tay nặng nề vỗ vào mặt đất.
“Phong ấn Không gian!”
Nguyên khí hung mãnh long trời lở đất tuôn ra, không khí cũng bừng tỉnh hình thành cuộn sóng kịch liệt, phập phồng d.a.o động.
Không thể để hắn mang theo tâm huyết của Linh Tôn rời đi !
Phong ấn Không gian của nàng rất cường đại, chỉ cần tạm phong ấn không gian chung quanh, cản đường Tống Mịch đi, nàng tìm được hắn thì hắn tuyệt đối đừng nghĩ đào tẩu!
Nhưng ngay lúc phong ấn muốn khuếch trương ra bên ngoài, cuộc chiến của Mặc Liên cùng Yểm cũng tiến vào gay cấn.
Ánh chớp màu đen bọc lửa Địa ngục nóng cháy bùng nổ, tạo thành phúc xạ chấn động bốn phương tám hướng, giống như núi lửa phun ra, trong nháy mắt bộc phát uy lực, mạnh mẽ đụng vào kết ấn của Hoàng Bắc Nguyệt!
Ầm ầm một tiếng, trận pháp Phong ấn Không gian biến mất, nguyên khí cuộn sóng cũng bình tĩnh lại.
Nàng ngẩng đầu như không thể nhìn thấy số mệnh phía trước, mang theo vài phần mờ mịt, trống rỗng nhìn giữa không trung.
Tống Mịch chạy thoát…
Gần như chỉ trong chớp mắt, khí tức của Tống Mịch cùng Lục Hồn Phong Ấn đã biến mất không thấy tăm hơi.
Mà trong nháy mắt này, Vạn Thú Vô Cương đột nhiên từ nạp giới hiện ra, hắc khí nhè nhẹ tinh thuần thẩm thấu, cảm giác được kiểu cách mở trận pháp Hắc thủy Cấm lao cách đó không xa.
Hoàng Bắc Nguyệt dời mắt đi chỗ khác, chỉ thấy kiểu cách mở trận pháp giữa không trung, giờ phút này đã hình thành một tòa lầu các kiểu dáng màu đen xa xưa, trước lầu các, cao cao đứng vững bốn mươi chín cột trụ màu đen, khí thế to lớn.
Hắc thủy Cấm lao!
Trên trán từng giọt mồ hôi lăn xuống, Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên lần nữa, Hồng Chúc xoay quanh kiểu cách mở trận pháp phía sau, va chạm ánh mắt với nàng liền rít gào một tiếng, mấy con rồng băng từ bốn phía đ.á.n.h về Yểm.
Mặc Liên đ.á.n.h mặc dù cố hết sức, nhưng dù sao vẫn còn một cây vô cực thiên khóa áp chế, còn Yểm là trạng thái toàn thịnh.
Địa Hỏa Song Nguyệt Liêm hút một nửa nguyên khí trên người Mặc Liên, đ.á.n.h cho hắn liên tiếp bại lui, suýt phân thắng bại.
Nhưng Hồng Chúc đột nhiên tham gia khiến Yểm nổi giận đùng đùng lui về phía sau, cho Mặc Liên cơ hội thở dốc.
Bốn con rồng băng chạm vào nhau trước mặt hắn, vụn băng sắc bén vẩy ra, Hoàng Bắc Nguyệt phất mở băng vụn, xuất hiện tại bên cạnh Yểm.
Yểm nhìn bốn phía một chút, hơn nữa còn cả Huyễn Linh Thú, bây giờ là bốn chọi một đây!
“Xú nha đầu, nhiều người hù dọa ít người, bổn đại nhân mà sợ sao?” Yểm liếc Hoàng Bắc Nguyệt, tự phụ nói.
Quả thật, chính theo lời hắn, nhiều người bắt nạt ít người thì hắn cũng không nhất định sẽ thua chật vật. Hắn cường đại, trải qua một lần phong tỏa trong Hắc thủy Cấm lao, sau đó lại nhập ma, lại tiến hóa, tuyệt đối còn hơn Quân Ly.
Hắn mới là ma thú thực sự.
Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt tái nhợt, chậm rãi nói: “Không phải hù dọa ngươi, mà là phong ấn ngươi.”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ nhưng lại kiên quyết của nàng, làn da tái nhợt dính m.á.u lộ ra vẻ kiên định đến mức có c.h.ế.t cũng không d.a.o động! trong lòng Yểm đột nhiên có tiếng nước chảy nhẹ nhàng trôi qua.
Lúc yên tĩnh, trong lòng như một sơn cốc khô kiệt, tiếng nước chảy như là khát vọng khô cạn muốn dễ chịu, từ chính sâu trong linh hồn phát ra thống khổ triệu hồi.
Tiếng nước chảy càng ngày càng rõ, loại cảm giác này rất quen thuộc, dường như là… chính mình làm bạn mười bảy năm a…
Được rồi, âm thanh này từng rất quen thuộc, ngày nào cũng có thể nghe thấy, từ sáng tới tối, trời lặn trăng lên, bốn mùa luân phiên…
