Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 767 Đại Kết Cục
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:31
Mười năm sau, Biệt Nguyệt Sơn Trang.
Biệt Nguyệt Sơn Trang hôm nay đã không phải nơi mà ngày xưa dân chúng đồn đãi có quỷ . Mười năm trước Duệ hầu Nguyệt Dạ từ quan đã tới đây ở lại, triệt bỏ kết giới chung quanh, sửa chữa xây mới Biệt Nguyệt Sơn Trang.
Bởi vì uy vọng của nàng trong thế giới cường giả, mặt cũng là chủ nhân thực sự của vương lệnh của lính đ.á.n.h thê, bởi vậy lính đ.á.n.h thuê mỗi nước cũng đến đây đầu nhập.
Nàng mặc dù không muốn tự lập môn phái, nhưng với một số lính đ.á.n.h thuê vẫn hỗ trợ cùng chỉ điểm.
Không nhiều năm sau, Biệt Nguyệt Sơn Trang đã là tổ chức tình báo số một số hai trên đại lục, trang chủ Nguyệt Dạ đúng là tâm phúc nhất mà hoàng đế nước Nam Dực dựa vào.
Nàng không hỏi sự tình, không can thiệp chính vụ, mười năm chỉ làm một chuyện - đó là hỏi thăm đám lính đ.á.n.h thuê ở các miền nam bắc lui tới có gặp một thiếu niên hay không.
Chỉ cần cung cấp về thiếu niên này bất cứ tin tức gì, nàng cũng hậu tạ nồng nhiệt, vàng bạc châu báu, công pháp bí bảo, cũng không keo kiệt.
Chỉ tiếc, nhiều năm như vậy chưa từng ai cung cấp tin tức thực sự cho nàng.
Mấy năm nay không có chiến sự, Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La cũng phá lệ an phận, Trang chủ Nguyệt Dạ ở Biệt Nguyệt Sơn Trang uy h.i.ế.p đủ để lính đ.á.n.h thuê trong thiên hạ an phận thủ thường, cho nên mấy năm nay, cuộc sống của nàng cũng trôi qua rất bình tĩnh thong dong.
Ngày này, Chi Chi từ Tư U Cảnh trở về, mười năm qua, tiểu cô nương trưởng thành đại cô nương, vẫn xinh đẹp đáng yêu, có điều Tư U Cảnh bồi dưỡng nàng khiến trên diện mạo nàng càng thêm thành thục cẩn thận, dần dần như vương giả.
Tiểu Hổ vừa nghe thấy Chi Chi đến liền vui vẻ bỏ nàng sang một bên mà chạy ra đón, Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu thở dài. Hôm nào phải tìm Dạ Vương nói chuyện về Chi Chi cùng Tiểu Hổ mới được.
Nam nhi lớn tuổi cũng phải thành thân a…
“Nguyệt nhi tỷ tỷ!” Chi Chi chạy vội vào, mặc kệ nàng ở Tư U Cảnh rụt rè thế nào, đi tới trước mặt nàng vẫn như tiểu cô nương, vui sướng hoạt bát.
Vẻ mặt Tiểu Hổ đáng thương oán khí đuổi theo sau.
Hoàng Bắc Nguyệt vừa lúc nhàn nhã nấu một bình trà mới, bảo Chi Chi lại uống bắt chuyện.
Chi Chi ngồi xuống, ăn khối điểm tâm, trong miệng không rõ nói: “Nguyệt nhi tỷ tỷ, phụ vương muốn gặp tỷ một lần.”
“Dạ Vương?” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu mỉm cười, chậm rãi đổ nước trà “Thân thể của hắn có khỏe không?”
“Nhờ Nguyệt nhi tỷ tỷ giúp phụ vương trừ độc, hai năm này thân thể đúng hơn rồi, tuy nhiên mặc kệ thế nào, độc tính ở trong cơ thể cũng đã lưu trăm năm, nói khỏi hẳn cũng rất khó.” Chi Chi buông điểm tâm, hơi ưu thương.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc Chi Chi, như yêu thương muội muội của chính mình, Dạ Vương đột nhiên bảo Chi Chi đến mời nàng, nói vậy không thể không đi.
“Sao ông ta đột nhiên muốn gặp ta?”
“Phụ vương nói, có một số việc, nhất định cần phải cho tỷ biết.”
Hoàng Bắc Nguyệt nao nao, chậm rãi thưởng thức trà, tạm thời không mở miệng, Chi Chi nhìn bộ dáng của nàng, hơi nóng nảy: “Nguyệt nhi tỷ tỷ, đây là tâm nguyện cuối cùng của phụ vương, tỷ đi một chuyến đi!”
“Ai nói ta không đi? Uống xong chén trà đã rồi đi.” Hoàng Bắc Nguyệt uống cạn nước trà, đứng lên đi ra ngoài.
Chi Chi vội vàng đuổi theo nàng.
Hai người đi ra cửa, vừa lúc nhìn thấy A Tát Lôi hấp tấp chạy tới, trong tay cầm một phong thiếp mời bằng vàng, vừa nhìn liền biết là trong cung.
“Lại có việc vui gì rồi?” Hoàng Bắc Nguyệt cười hỏi, đủ loại yến hội, nàng mặc dù cho tới bây giờ đều không đi tham gia, nhưng thiếp mời vẫn sẽ đưa đến Biệt Nguyệt Sơn Trang.
Một câu nói của nàng liền có thể thay đổi tâm ý đế vương, ai sẽ không vội vàng đến nịnh hót nàng chứ?
“Việc vui bình thường chắc là không cần phiền vương, nhưng lúc này là đại hỷ sự, tiểu t.ử T.ử Diệu kia đến bây giờ cũng chưa thành thân, Phong Liên Dực làm huynh trưởng cố ý vì hắn cầu thân tiểu công chúa Gia Lâm của tiên đế, chờ bọn hắn đến Thành Lâm Hoài, Hoàng thượng sẽ ăn mừng đám hỏi này, à, thiếp mời này là Hoàng thượng phái Vĩnh An công công tự mình đưa tới.”
Hoàng Bắc Nguyệt yên lặng nghe xong, chợt hiểu một chút, mười năm, bọn họ mười năm chưa gặp…
“Vương?” Thấy nàng sợ run, A Tát Lôi lung lay hai lần tay trước mắt nàng “Ngươi đi không?”
Hoàng Bắc Nguyệt khôi phục, vẫn thản nhiên nói: “Ta hiện tại muốn đi Tư U Cảnh một chuyến, nếu như tới kịp thì đi.”
“Lại là nếu như.” A Tát Lôi thất vọng, chẳng lẽ ngay cả Phong Liên Dực cũng không mời nổi nàng sao?
Không dám hỏi nhiều, chỉ có thể nhìn nàng cùng Chi Chi rời đi.
Tư U Cảnh.
Lần nữa bước vào mảnh đất này, vẫn có cảm giác bừng tỉnh.
Ban ngày Tư U Cảnh khí trời trong xanh, vạn dặm không mây, liếc mắt một cái nhìn ra núi non trơ trọi phía bắc đứng sững dưới trời quang, như một người bảo hộ trung thành.
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt thoáng cái căng thẳng hơn, tiềm thức không đi tìm tới núi non, chỉ đi theo Chi Chi vào vương cung.
Dạ Vương thích ngồi trên tòa tháp cao, hàng đêm nhìn sao trời xa xa, cũng không biết suy nghĩ cái gì.
Hắn nằm ở ghế mềm trong phòng, đậy chăn mỏng, nhắm mắt dưỡng thần.
“Phụ vương, Nguyệt nhi tỷ tỷ tới.” Chi Chi đi tới bên cạnh hắn, cúi người, nhẹ giọng nói.
Dạ Vương chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt liền giãy dụa ngồi xuống, vẫy vẫy tay để Chi Chi cùng tất cả mọi người lui xuống, chỉ để lại hai người bọn họ.
“Ngươi rốt cuộc đồng ý tới.” Dạ Vương cảm thán nói, trước phái người mời nàng mấy lần, nàng cũng không chịu tới.
“Ngươi có chuyện gì muốn nói?” Hoàng Bắc Nguyệt đưa lưng về phía hắn, nhìn tháp cao ngoài cửa sổ, nơi này rất cao, cả Tư U Cảnh cũng thu hết vào tầm mắt.
Núi non ở phía Bắc càng rõ ràng, như một con dã thú ngủ say, im lặng đối mặt cùng nàng.
“Về Thuật Chiêu Hồn.” Dạ Vương ngẩng đầu, thấy nàng nghe được ba chữ kia mà run lên một cái “Lợi dụng Thuật Chiêu Hồn triệu hồi hồn phách đến, lưu lại trên thế gian phải trả giá rất lớn.”
Hoàng Bắc Nguyệt mím môi tái nhợt, mơ hồ run rẩy, không muốn hỏi vấn đề làm chính mình sợ hãi.
Song, Dạ Vương cũng không chờ nàng hỏi đã nói: “Ngươi biết Mặc Liên triệu hồi hồn phách của ngươi, trả giá bằng cái gì không?”
Cũng không đợi nàng hỏi, Dạ Vương tự hỏi tự đáp: “Là tính mạng hắn cả đời này, sau đó, dùng đời đời kiếp kiếp của chính mình mà đổi lại ngươi có thể luân hồi.”
Hồn phách bị Thuật Chiêu Hồn triệu hồi một lần đúng là không thể luân hồi.
Dạ Vương nói, chẳng khác gì trực tiếp tuyên án Mặc Liên c.h.ế.t, nàng nhiều năm như vậy, đều không công chờ sao?
Nàng không muốn tin tưởng, mười năm a… tự nàng lừa mình mười năm…
Nhìn bóng lưng nàng run rẩy, Dạ Vương nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, mọi việc đều là vận mệnh, đúng là thần chúa tể.”
“Ta không tin số mệnh!” Hoàng Bắc Nguyệt kích động xoay người, nước mắt ngập khóe mắt “Ta càng không tin trên đời này có thần! Thần là cái gì? Hắn dựa vào cái gì mà chúa tể hết thảy?”
