Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 770 Đại Kết Cục
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:32
Hoàng Bắc Nguyệt sờ sờ cái mũi, nhẹ nhàng ho một tiếng nói: “Cái này, kỳ thật không sao cả, hôn nhân với ta mà nói cũng không trọng yếu, ta thích cuộc sống tự do tự tại.”
Phong Liên Dực đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt nhìn nàng, tựa hồ như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Không sao cả? Không trọng yếu?
Nghiến răng nghiến lợi, nghiến răng nghiến lợi!
Hừ! Trước kia nhân nhượng nàng, hiện tại sẽ không! Loại đại sự này tuyệt đối không thể nuông chiều, nếu không cả đời chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng, rất buồn bực!
Phong Liên Dực nhìn nàng, trong lòng đã phúc hắc tính toán hết thảy, thích cuộc sống tự do tự tại có phải không? phải tính kế cả Nhã Ngọc một lượt mới được…
Bị huynh trưởng mình nhìn chằm chằm, Phong Nhã Ngọc cảm giác trên lưng lạnh lẽo, kỳ quái, rõ ràng không có gió, sao lại lạnh như thế chứ?
Run run một cái, lúc này, lại có mấy quý tộc uống say liêu xiêu lại đây mời rượu, nịnh hót nàng không ngừng.
Không đành lòng nhìn nàng uống nhiều rượu, Phong Liên Dực cùng Phong Nhã Ngọc ngăn cản thay nàng, không ngờ vừa chống đỡ, bọn hắn ngược lại bị cuốn lấy.
Hoàng Bắc Nguyệt dễ dàng thoát thân, một mình bưng chén rượu lắc lư ra yến hội ở đại điện, lặng lẽ đi tới Ngự Hoa viên.
Giữa đường, một đội hộ vệ vây quanh một bé trai, Hoàng Bắc Nguyệt trông thấy trước mặt, mang theo ba phần men say, trong ánh mắt một tầng hơi nước, nhìn khuôn mặt thanh tú non nớt của bé trai kia.
Thoáng cái nhớ lại.
“Lạc Lạc…”
Bé trai kia ngẩng đầu, trong ánh mắt hiện đầy mê hoặc nhìn nàng, bước chân chậm rãi dừng lại.
Mà lúc này, phía sau bé trai một gã nam t.ử anh tuấn trầm ổn đi tới, nhìn thấy nàng, đầu tiên giật mình một cái, sau đó ho nhẹ một tiếng nói: “Nguyệt Dạ các hạ.”
Cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp không ai không biết vị Nguyệt Dạ các hạ này, chuyện của nàng truyền tụng khắp nơi. Hắn cũng không ngoại lệ biết nàng, chỉ thấy rất kỳ quái, sao nàng lại đột nhiên gọi tên mình thân cận như vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, quan sát nam t.ử này một lúc lâu, mới nhận ra đây là Lạc Lạc, hắn đã lớn như vậy, anh tuấn mà chững chạc, trên người mơ hồ phát ra khí thế uy nghiêm, khác hoàn toàn nét ngây ngô thời niên thiếu.
Vừa rồi hoảng hốt nhìn bé trai kia thành Lạc Lạc, có chút xấu hổ, trên gương mặt Hoàng Bắc Nguyệt đỏ vì rượu, ho nhẹ một tiếng nói: “Lạc Lạc tộc trưởng, hồi lâu không gặp.”
Lạc Lạc lễ phép gật đầu, quả thật, Gia tộc Bố Cát Nhĩ cũng từng muốn mượn sức vị Nguyệt Dạ các hạ quyền thế ngập trời này, đáng tiếc nàng tính tình đạm mạc, nhiều lần đưa bái thiếp đều bị nàng chối từ.
Tuy nhiên nàng không góp sức cho mình cũng được, chỉ cần không đối địch cùng Gia tộc Bố Cát Nhĩ đều có thể làm bằng hữu.
Nam t.ử lạnh lùng đã hoàn toàn là tộc trưởng vì cả gia tộc mà suy nghĩ, không còn là thiếu niên thất thường năm đó.
Bởi vì nàng lúc đầu cứu Bắc Nguyệt quận chúa, bởi vậy Lạc Lạc cũng tích trữ một phần cảm kích với nàng, nhân tiện nói: “Quận chúa thường xuyên nhắc đến các hạ, rất cảm tạ ân tình các hạ năm đó điều trị.”
“Chỉ mất công giơ tay nhấc chân mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, nhìn mặt mày Lạc Lạc lạnh lùng, trong lòng có chút chua xót “Gia đình Lạc Lạc tộc trưởng mĩ mãn như thế, thật sự làm người trong thiên hạ ghen ghét.”
Nghe vậy, bên khóe miệng Lạc Lạc xuất hiện ý cười nhu hòa, nhớ tới hiền thê trong nhà quả thật rất hạnh phúc, chỉ cần quên cảm giác hoảng hốt thường thường xuất hiện thì hết thảy thật sự viên mãn.
“Đây là khuyển t.ử Á Đặc.” Lạc Lạc nhẹ nhàng sờ đầu bé trai.
“Nó giống hệt ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, nhìn thấy Lạc Lạc hạnh phúc như vậy, nàng hơi an tâm một chút.
Lạc Lạc ngẩn ra, nàng lại nói: “Lần đầu tiên ta tới Thành Lâm Hoài, may mắn gặp qua Lạc Lạc tộc trưởng, khi đó ngươi còn nhỏ.”
“Hóa ra là như vậy.” Lạc Lạc áy náy nói “Thật xin lỗi, ta không nhớ rõ đã từng gặp các hạ.”
Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Khi đó ta vẫn chưa lộ diện.”
“Đúng thế, các hạ luôn luôn rất thần bí.” Lạc Lạc nói.
“Phụ thân, cô ấy là ai?” Á Đặc ngước khuôn mặt ngây thơ nhỏ nhắn hỏi.
Lạc Lạc nói: “Á Đặc, không được vô lễ, ngài ấy là Nguyệt Dạ đại nhân, là người chữa khỏi mắt cho mẫu thân con.”
Ánh mắt Á Đặc nhìn về phía nàng thoáng trở nên tôn kính “Bái kiến Nguyệt Dạ đại nhân.
Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười nhìn hắn, từ trên người Á Đặc cảm giác nguyên khí băng mơ hồ lưu động, bởi vì tuổi nhỏ nên không thể khống chế tốt nguyên khí lưu động, bởi vậy sẽ tiết lộ ra, nhưng đứa nhỏ này thiên phú rất tốt.
Nàng vẫy tay một chút, Băng Linh Huyễn Điểu trong trời đêm đột nhiên đập xuống, hộ vệ bên người Lạc Lạc còn chưa kịp phản ứng đã đứng ở không trung phía sau Hoàng Bắc Nguyệt.
“Phụ thân! Nhìn! Là Băng Linh Huyễn Điểu!” Á Đặc kích động hô to lên, một khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt cũng đỏ lên.
Lạc Lạc trầm ổn hơn rất nhiều, chỉ nhìn nàng trở tay ra, rút môt lông vũ trên cánh Băng Linh Huyễn Điểu xuống, cười đưa cho Á Đặc.
“Lần đầu gặp mặt, đây là lễ vật tặng ngươi.”
Á Đặc rất kích động, nhưng chỉ quay đầu lại nhìn phụ thân hắn, lễ vật quý như vậy, hắn rất muốn, nhưng không dám tiếp nhận.
Lạc Lạc gật đầu, nói: “Nhận lấy đi.”
Á Đặc lập tức cao hứng tiếp nhận, cẩn thận chạm vào lòng bàn tay, yêu thích không buông tay.
Ngẩng đầu liếc nhìn Băng Linh Huyễn Điểu dừng lại ở giữa không trung, bị rút một cọng lông mà hơi tức giận, Lạc Lạc chợt hiểu nói: “Ta khi còn bé rất sùng bái Băng Linh Huyễn Điểu, nghĩ thầm vị triệu hồi sư có thể khống chế hắn cao ngạo như thế, nhất định kinh tài tuyệt thế. Nhìn thấy các hạ, rốt cuộc chứng thực suy nghĩ thời thiếu niên.”
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Lạc Lạc tộc trưởng quá khen, yến hội bắt đầu đã lâu, mời vào thôi.”
Lạc Lạc gật đầu, mang theo Á Đặc hưng phấn không thôi đi vào yến hội trong đại điện.
Trên đường, mấy lần không tự giác quay đầu, nhìn bóng lưng màu đen nửa tỉnh nửa say, lảo đảo đi trên con đường nhỏ Ngự Hoa viên.
Băng Linh Huyễn Điểu phi hành ở sau lưng nàng, cánh rộng rãi kéo xuống một mảnh bóng bờ thật lớn
Hoàng Bắc Nguyệt tìm bậc thang thanh tịnh trong Ngự Hoa viên ngồi xuống, gió đêm nhẹ nhàng hây hẩy, hơi lạnh, tuy nhiên rất thú vị.
Ngồi trong chốc lát, phía sau có tiếng bước chân truyền đến, nghe trận thế vậy, không cần quay đầu lại nhìn cũng biết ai tới.
Nàng dứt khoát làm bộ không biết gì, mãi đến tận khi bước chân nhẹ nhàng đi tới, đứng lại ở bên cạnh nàng, giọng nói tao nhã vang lên: “Duệ hầu thật hăng hái, ở chỗ này ngắm trăng.”
Hoàng Bắc Nguyệt đặt chén rượu trên mặt đất, vẫn ngồi nói: “Tại hạ đã sớm từ quan lâu rồi, hôm nay không thắng t.ửu lực, không thể đứng lên hành lễ với hoàng hậu, xin thứ lỗi.”
“Hoàng thượng từng nói, mặc kệ thế nào Duệ hầu vẫn là Duệ hầu, không cần hành lễ trước bất kỳ ai.” Hoàng hậu Mộ Ảnh Tư mặc cung trang, đoan trang đẹp đẽ quý giá, b.úi tóc sơ phượng hoàng hướng lên trời, tư thế mẫu nghi thiên hạ.
