Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 785 Thân Thế Mặc Liên

Cập nhật lúc: 07/05/2026 15:00

"Nàng đã gọi con là Triệt nhi rồi, còn hỏi con có thích hay không sao?" Nhìn dáng vẻ kiều diễm của nàng, giống hệt như một cô bé, Lưu Dịch không kìm được mà cười lớn đầy sảng khoái.

Quốc quân nước Tống có được vương t.ử, không biết vui mừng đến nhường nào, lập tức hạ lệnh đại xá thiên hạ để tích phúc cho vị vương t.ử sinh non. Ngay cả vị phi tần đã hạ độc hại Vương hậu cũng không bị xử t.ử, mà chỉ bị tống vào lãnh cung, vĩnh viễn không được bước ra ngoài một bước.

Lưu Triệt sinh ra khi chưa đủ tháng, cơ thể suy nhược, ngay cả mắt cũng chưa mở ra được. Theo yêu cầu của Thời Phong, Lưu Dịch cũng yên tâm để Tống Mịch chăm sóc đứa trẻ.

Tống Mịch cũng hết lòng vì đứa bé, dùng các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm để ôn dưỡng cơ thể yếu ớt của nó. Hắn còn để Thời Phong uống không ít đan d.ư.ợ.c bổ dưỡng, rồi thông qua sữa mẹ để Lưu Triệt gián tiếp hấp thụ.

Sự tận tâm của hắn đối với đứa trẻ tốt đến mức ngay cả Thời Phong cũng phải kinh ngạc, huống chi là người ngoài.

Có lần ngự y nói đùa rằng: "Vương t.ử cứ như là con ruột của đại nhân vậy, có thể khiến đại nhân quan tâm che chở đến thế, thật là phúc đức ba đời."

Tống Mịch nghe xong lại khẽ mỉm cười, đáp: "Đây đương nhiên là con của ta."

Ngự y sợ tái mặt, nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi, cuối cùng cười khì khì nói: "Đại nhân thật là uốn éo, thật khiếu hài hước!"

Nhưng trong lòng ông ta lại thầm nhủ: Hừ! Vị luyện d.ư.ợ.c sư này tự phụ thân phận, cũng quá không biết lợi hại rồi! Con cháu vương thất, loại đùa này có thể tùy tiện nói ra sao? Vương thượng kính trọng hắn, nhưng hắn cũng phải biết nặng nhẹ chứ!

Từ đó về sau, ngự y cũng không còn dám khúm núm, lúc nào cũng theo sau lưng Tống Mịch nữa. Loại người không biết trời cao đất dày này, sớm muộn gì cũng gây ra họa lớn!

Lưu Triệt phải đến bảy ngày sau khi sinh mới mở mắt. Lúc đó, cung nữ đang bế đứa bé, ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt đen kịt như mực kia mở ra, cô ta liền hét lên một tiếng kinh hãi rồi ném đứa bé đi, sau đó... vậy mà lại c.h.ế.t ngay tại chỗ...

Cũng may Tống Mịch đang ở ngay bên cạnh, nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy Lưu Triệt, nếu không, e rằng sẽ không có Mặc Liên của sau này.

Tiểu Mai chạy lại, thăm dò hơi thở của cung nữ kia, chấn động nói: "Cô ta... cô ta c.h.ế.t rồi..."

Thời Phong vô cùng ngạc nhiên đứng bật dậy, đi đến bên cạnh Tống Mịch định bế Lưu Triệt: "Đứa bé làm sao vậy?"

Tống Mịch khéo léo né sang một bên, thản nhiên nói: "Không có gì, nàng đừng chạm vào nó."

"Nó là con của ta!" Thời Phong nói, đưa tay ra, "Cho ta xem con."

Tống Mịch bế đứa trẻ, không hề lung lay, chỉ nói: "Ta là vì tốt cho nàng thôi."

Thời Phong không biết nên nói gì. Nhìn vị cung nữ đột ngột c.h.ế.t một cách bí ẩn trên đất, cùng với vị Tiêu Dao Vương đột nhiên có chút bất thường này, tất cả đều khiến nàng cảm thấy một nỗi bất an nào đó.

Tiểu Mai nhìn động tác giữa hai người họ, nhỏ giọng nói: "Vương hậu, tiểu vương t.ử vẫn ổn, người không cần lo lắng."

Tống Mịch bế Lưu Triệt, vì vừa rồi bị kinh động nên đứa bé đang khóc. Nhưng từ khi sinh ra, nó rất ít khi khóc, luôn rất ngoan, không làm nàng phải phiền lòng. Vì vậy lúc này nó cũng chỉ khóc một hai tiếng rồi dần im bặt, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

Chờ đứa bé ngủ thiếp đi, Tống Mịch mới nhẹ nhàng đặt nó vào nôi. Thời Phong vội vàng đi tới xem, đứa nhỏ vẫn bình an vô sự.

So với lúc mới sinh, đường nét đứa bé đã rõ ràng hơn nhiều, gương mặt nhỏ không còn nhăn nheo nữa, trắng trẻo mềm mại rất đáng yêu.

Vết bớt đen dưới mắt trái đã trở nên rất nhạt, nếu không nhìn kỹ thì gần như không thấy gì nữa.

Thấy con không sao, Thời Phong mới yên tâm. Chỉ là đối với vị cung nữ đột ngột qua đời kia, nàng cảm thấy hối lỗi và bất an trong lòng, liền dặn dò Tiểu Mai an táng t.ử tế và gửi cho cha mẹ cô ta một khoản tiền dưỡng lão hậu hĩnh.

Tiểu Mai ra ngoài gọi người khiêng t.h.i t.h.ể cung nữ đi, Thời Phong chậm rãi ngồi xuống, thất thần một hồi lâu rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Tống Mịch.

"Vương gia, rất cảm tạ ngài đã chăm sóc mẹ con ta nhiều như vậy, làm lỡ dở thời gian của ngài lâu thế này, ta thực sự rất áy náy." Đã gần một năm rồi, từ khi nàng gả cho Lưu Dịch cho đến lúc con của họ chào đời, nam t.ử này vẫn luôn giống như một vị thần hộ mệnh ở bên cạnh nàng.

Bên cạnh sự cảm kích, nàng cũng dần cảm thấy mình không gánh vác nổi ân tình này nữa.

Không ai có thể vô duyên vô cớ tốt với một người như vậy. Nàng từ nhỏ đã lương thiện đơn thuần, không tham lam, nàng biết thứ gì không thuộc về mình thì không được nảy sinh tâm niệm tham cầu.

Về điểm này, nàng và Mặc Liên gần như hoàn toàn trái ngược. Nàng biết thế nào là đủ, tham niệm rất ít. Còn Mặc Liên lại là kiểu người vì chấp niệm mà ngay cả tính mạng cũng không cần, một khi đã có tham niệm thì vĩnh viễn không thể dứt ra, dù có là thiêu thân lao vào lửa cũng chẳng từ.

Tính cách này của Mặc Liên không phải di truyền từ Thời Phong, mà có lẽ là di truyền từ Tống Mịch.

Tham lam và cố chấp.

Tống Mịch nhìn nàng đang cúi khuôn mặt nhỏ nhắn, lời nói tuy rất uyển chuyển nhưng hắn vẫn mỉm cười, hỏi: "Thời Phong, nàng muốn đuổi ta đi sao?"

"Không phải!" Thời Phong vội vàng ngẩng đầu, lắc đầu nguầy nguậy, "Ta sao có thể vong ân bội nghĩa như vậy được? Ta, ta chỉ là..."

"Ta sẽ không đi." Tống Mịch nói rất trực diện, sau khi nói xong thậm chí còn nở một nụ cười đầy bí ẩn, "Ta đi rồi, Triệt nhi phải làm sao đây?"

"Ngài chăm sóc con ta tận tình như vậy, cả đời này ta cũng không cách nào báo đáp nổi!" Thời Phong nói. Nàng không muốn nợ một ân tình lớn như thế, hắn đã giúp nàng quá nhiều rồi!

Tống Mịch nhàn nhạt mỉm cười: "Nàng không cần nghĩ đến chuyện báo đáp ta. Nàng đã cho ta sự báo đáp tốt nhất rồi, trái lại là ta nợ nàng mới đúng."

Thời Phong không hiểu nhìn hắn, đầu óc mơ hồ, không thể nghĩ thông được ý tứ trong lời nói của hắn.

Tống Mịch cũng không giải thích, cười cười, hạ thấp giọng nói: "Ghi nhớ, đừng nhìn vào đôi mắt của Triệt nhi."

Thời Phong sững sờ, định hỏi rõ lý do tại sao, nhưng Tống Mịch đã không cho nàng cơ hội phát vấn, xoay người bước ra ngoài.

Nghi vấn này cứ quanh quẩn mãi trong lòng nàng, nàng nghĩ không thông, bèn chậm rãi đi đến bên cạnh Lưu Triệt. Nhìn đứa trẻ đang ngủ say trong nôi, càng nhìn nàng càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Tại sao? Đôi mắt này sau khi mở ra sẽ có hình dáng thế nào?

Nàng vẫn luôn chưa từng thấy đôi mắt của Lưu Triệt. Đứa trẻ này sau khi ngủ một giấc là không chịu mở mắt nữa, đói thì khóc vài tiếng, cho b.ú xong lại tiếp tục ngủ.

Thời Phong cảm thấy rất lạ kỳ, mẹ nàng cũng không hiểu nổi, vì sao đứa trẻ sinh ra lại không mở mắt?

Lẽ nào vì sinh non lúc bảy tháng nên mới không giống những đứa trẻ bình thường sao?

Một buổi tối nọ, nàng nằm bên cạnh Lưu Dịch, không kìm được mà đem nghi vấn trong lòng kể cho hắn nghe.

Lưu Dịch cười an ủi nàng: "Đây là con của ta và nàng, phải trải qua bao gian nan mới sinh ra được. Bất kể con có khuyết điểm gì, ta vẫn sẽ yêu thương con giống như yêu nàng vậy."

Thời Phong thở dài, chậm rãi rúc vào lòng hắn, tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải mở lời ra sao.

Nàng biết Lưu Dịch sợ nàng lo lắng con mình có khuyết điểm bẩm sinh, không được hoàn mỹ mà sinh lòng hổ thẹn, nên mới nói như vậy.

Thế nhưng, nàng căn bản không lo lắng điều đó!

Triệt nhi là con của nàng, dù sinh ra có là một kẻ xấu xí thì nàng vẫn sẽ yêu thương hết lòng, huống chi Triệt nhi lại đáng yêu như vậy.

Nàng chỉ là mơ hồ có một cảm giác không may mắn.

Vị cung nữ kia chỉ vì nhìn thấy đứa bé mở mắt mà đã c.h.ế.t rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.