Phượng Quy Danh Môn - Chương 39

Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:13

Ngày đại hôn của Thái t.ử cuối cùng cũng đến.

Từ sáng sớm, hoàng cung đã trở nên náo nhiệt chưa từng thấy. Từng con đường dẫn vào nội cung đều được treo đèn l.ồ.ng đỏ, lụa đỏ trải dọc theo lối đi, cờ phướn thêu long phượng bay phấp phới trong gió. Những đoàn xe ngựa của quan lại và quý tộc từ khắp kinh thành lần lượt tiến vào cửa cung, người nào cũng mặc triều phục trang trọng, mang theo lễ vật chúc mừng.

Đại hôn của Thái t.ử không chỉ là một hôn lễ bình thường, mà còn là sự kiện trọng đại của hoàng gia.

Trong đại điện tổ chức hôn lễ, các quan viên đứng theo phẩm cấp, hàng hàng lớp lớp chỉnh tề. Phía trước điện là long án dành cho Hoàng đế và Hoàng hậu, hai bên là các phi tần trong hậu cung, phía dưới nữa là các hoàng t.ử cùng thê t.ử của họ.

Theo quy củ, những hoàng t.ử đã có chính phi đều được phép mang thê t.ử cùng tham dự.

Trong số đó, An vương cũng có mặt.

Hắn mặc lễ phục màu đen thêu kim tuyến, đứng ở vị trí dành cho hoàng t.ử. Bên cạnh hắn là An vương phi Tạ Ngọc Hàm, gương mặt đoan trang nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần lạnh lẽo.

Còn phía sau họ, ở một góc xa hơn một chút, Lục Vân Nhi đứng lặng lẽ.

Theo lý mà nói, một trắc phi như nàng không nhất thiết phải tham dự đại lễ của Thái t.ử. Nhưng vì nàng là em gái kế của Vân Nguyệt, lại đang ở trong phủ An vương, nên lần này cũng được phá lệ cho phép đi theo.

Nàng đứng ở vị trí khá xa, gần như ở rìa của đại điện.

Nhìn từ đó, nàng vẫn có thể thấy rõ lễ đường phía trước.

Tiếng nhạc lễ vang lên trầm hùng.

Một đoàn cung nữ chậm rãi tiến vào, dẫn đầu là người mang đèn phượng, phía sau là những người nâng khăn trùm và lễ vật. Cuối cùng, tân nương xuất hiện.

Vân Nguyệt trong bộ hỉ phục Thái t.ử phi bước vào đại điện.

Chiếc mũ phượng vàng ròng nặng nề trên đầu phản chiếu ánh sáng từ hàng trăm ngọn đèn trong điện. Khăn trùm đỏ thêu phượng ngũ sắc phủ xuống, che đi nửa gương mặt nàng, nhưng vẫn không giấu được khí chất thanh quý.

Cả đại điện dường như yên lặng trong giây lát.

Ngay cả những quan viên vốn quen nhìn thấy các mỹ nhân trong cung cũng không khỏi thầm cảm thán.

Đích nữ Trấn Quốc Công phủ quả thật xứng đáng với danh phận Thái t.ử phi.

Đứng ở góc xa, Vân Nhi siết c.h.ặ.t t.a.y áo.

Ánh mắt nàng dõi theo từng bước của Vân Nguyệt.

Trong lòng nàng dâng lên cảm giác khó nói thành lời.

Đó không chỉ là ghen tị.

Mà còn là oán hận.

Cùng là con gái của Lục gia… nhưng số phận của hai người lại khác nhau đến vậy. Một người được cả hoàng cung chúc phúc, bước lên vị trí cao quý nhất của nữ nhân trong triều. Còn nàng, dù đã trở thành trắc phi của An vương, vẫn chỉ là một cái bóng trong hậu viện.

Khi tiếng nhạc đổi nhịp, Thái t.ử cũng bước vào đại điện.

Hắn mặc lễ phục màu đỏ thẫm thêu kim long, thân hình cao lớn, thần thái trầm ổn. Khi đứng cạnh Vân Nguyệt, hai người giống như một bức tranh long phượng hòa hợp.

Lễ nghi bắt đầu.

Từ bái thiên địa, bái phụ mẫu, cho đến nghi thức trước tổ miếu hoàng gia… mỗi bước đều phải theo đúng quy củ.

Các quan viên đứng hai bên nhìn chăm chú, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chúc tụng.

“Thái t.ử điện hạ vạn phúc.”

“Thái t.ử phi thiên tuế.”

Trong đại điện, không khí vừa trang nghiêm vừa náo nhiệt.

Nhưng ở góc xa, Vân Nhi chỉ cảm thấy từng tiếng chúc tụng kia giống như những nhát kim châm vào tai.

Nàng quay mặt đi.

Không muốn nhìn nữa.

Sau khi các nghi thức trong đại điện kết thúc, Vân Nguyệt được các cung nữ dẫn về Đông cung. Theo lễ nghi, tân nương phải trở về hôn phòng trước, còn tân lang tiếp tục ở lại chiêu đãi quan khách.

Trong khi đó, yến tiệc đã bắt đầu ở đại sảnh lớn của Đông cung.

Đèn l.ồ.ng treo khắp nơi, bàn tiệc trải dài, tiếng chúc rượu vang lên không dứt. Các quan viên và hoàng t.ử lần lượt nâng chén chúc mừng Thái t.ử.

An vương cũng có mặt trong số đó.

Hắn nâng chén rượu nhìn về phía Thái t.ử, nở nụ cười nhàn nhạt.

“Chúc mừng hoàng huynh.”

Thái t.ử chỉ gật đầu, nâng chén đáp lễ.

Bữa tiệc kéo dài đến tận đêm khuya.

Trong khi đó, hôn phòng của Thái t.ử phi lại yên tĩnh hoàn toàn khác với đại sảnh náo nhiệt bên ngoài.

Căn phòng rộng lớn được trang hoàng bằng lụa đỏ, nến long phượng cháy sáng trên bàn, ánh lửa vàng ấm áp chiếu lên những bức bình phong thêu hoa văn tinh xảo.

Vân Nguyệt ngồi trên giường hỉ.

Khăn trùm đỏ vẫn phủ trên đầu nàng.

Nàng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Chỉ nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài lúc xa lúc gần.

Cho đến khi cánh cửa hôn phòng mở ra.

Thái t.ử cuối cùng cũng trở lại.

Lúc này đêm đã rất muộn.

Hắn bước vào, phía sau còn có vài ma ma và cung nữ theo vào để hoàn thành những nghi thức cuối cùng của hôn lễ.

Một ma ma tiến lên, nâng chiếc cân nhỏ bằng vàng để vén khăn trùm của tân nương.

Khăn đỏ được nâng lên.

Ánh nến chiếu vào gương mặt Vân Nguyệt.

Khoảnh khắc ấy, ngay cả những ma ma quen chứng kiến nhiều hôn lễ trong cung cũng không khỏi khẽ mỉm cười.

Quả thật là một đôi bích nhân.

Sau đó là nghi thức uống rượu giao bôi.

Hai chiếc chén vàng được đưa đến.

Thái t.ử và Vân Nguyệt khoác tay nhau uống cạn chén rượu, tượng trưng cho việc từ nay hai người trở thành phu thê.

Khi tất cả nghi thức hoàn tất, các ma ma và cung nữ lần lượt lui ra ngoài.

Cánh cửa hôn phòng khép lại.

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

Không khí bỗng trở nên yên tĩnh.

Ánh nến trên bàn khẽ lay động.

Thái t.ử nhìn nàng một lúc rồi khẽ thở ra.

Dường như đến lúc này, sự trang nghiêm của cả ngày lễ mới thực sự tan đi.

Hắn ngồi xuống gần nàng.

“Cuối cùng cũng xong.”

Giọng hắn mang theo chút nhẹ nhõm hiếm thấy.

Vân Nguyệt khẽ cười.

“Điện hạ hôm nay chắc hẳn rất mệt.”

Thái t.ử nhìn nàng, ánh mắt dịu hơn.

Một lúc sau hắn nói:

“Có một chuyện… ta muốn nói với nàng.”

Vân Nguyệt hơi nghiêng đầu.

Thái t.ử trầm ngâm một lát rồi nói:

“Ta tên là Tề Hành Du.”

Vân Nguyệt khẽ sững lại.

Trong hoàng tộc, tên thật của hoàng t.ử thường không được tùy tiện nhắc đến, đặc biệt là đối với người ngoài.

Nhưng hắn lại nói ra một cách bình thản như vậy.

Thái t.ử nhìn nàng, giọng trầm thấp.

“Trong triều, mọi người gọi ta là Thái t.ử.”

“Nhưng nếu đã là phu thê…”

Hắn khẽ cười.

“…thì giữa chúng ta không nên có bí mật.”

Ánh mắt hắn dịu dàng hơn.

“Sau này khi chỉ có hai người…”

“Nàng có thể gọi ta bằng tên thật.”

“Không cần phải gọi điện hạ.”

Trong ánh nến ấm áp của hôn phòng, lời nói ấy khiến không khí giữa hai người trở nên thân mật hơn bao giờ hết.

Từ đêm nay trở đi…

họ không chỉ là Thái t.ử và Thái t.ử phi.

Mà còn là phu thê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.