Phượng Quy Danh Môn - Chương 41
Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:13
Chương 41: Lời nhắc của Thái t.ử
Trong đại điện Phượng Nghi cung, không khí bỗng trở nên lặng đi sau lời nói của Huệ tần.
Mặc dù câu nói ấy nghe qua chỉ là lời khen xã giao, nhưng ánh mắt dò xét cùng ý tứ ẩn sau giọng nói lại khiến những người có mặt trong điện đều hiểu rõ — nàng ta đang thăm dò phản ứng của Thái t.ử phi.
Ánh mắt của các phi tần trong hậu cung phần lớn đều dừng lại trên người Vân Nguyệt.
Nhưng Vân Nguyệt vẫn đứng đó, thần sắc bình tĩnh như cũ, giống như những lời nói kia thật sự chỉ là gió thoảng bên tai.
Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến vài người trong điện hơi bất ngờ.
Đức phi đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt hơi nheo lại.
Nàng vốn tưởng rằng vị Thái t.ử phi mới vào cung này ít nhiều cũng sẽ lộ ra chút bối rối hay khó chịu. Nhưng từ đầu đến giờ, Vân Nguyệt vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh đến mức gần như không thể bắt bẻ.
Ngay lúc ấy, một giọng nói trầm ổn vang lên.
“Huệ tần.”
Người lên tiếng là Thái t.ử.
Cả đại điện lập tức im lặng.
Thái t.ử vẫn đứng bên cạnh Vân Nguyệt, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuống hàng phi tần phía dưới. Giọng hắn không cao, nhưng lại mang theo uy nghi khó có thể bỏ qua.
“Ngươi vừa nói… Thái t.ử phi khí chất hơn người.”
Huệ tần lập tức đứng dậy hành lễ.
“Thần thiếp chỉ là nói thật.”
Thái t.ử nhìn nàng ta, ánh mắt bình thản.
“Đương nhiên.”
“Dù sao nàng cũng là Thái t.ử phi của Đại Tề.”
Hắn nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng.
“Sau này cũng sẽ là Hoàng hậu của Đại Tề.”
Trong khoảnh khắc, toàn bộ đại điện đều im phăng phắc.
Không ai ngờ rằng Thái t.ử lại trực tiếp nói ra câu ấy trước mặt tất cả mọi người.
Huệ tần đứng đó, gương mặt thoáng cứng lại.
Thái t.ử lại tiếp tục nói, giọng vẫn bình thản như đang nói một chuyện rất hiển nhiên.
“Đã là người sau này đứng đầu hậu cung…”
Hắn khẽ dừng lại.
“…thì cũng không phải người mà ai cũng có thể tùy tiện bình luận.”
Lời nói không hề lớn tiếng.
Nhưng ý tứ trong đó lại rõ ràng đến mức không cần giải thích.
Huệ tần và Khang tần đều đứng sững.
Đó rõ ràng là lời cảnh cáo.
Không chỉ dành cho họ… mà còn dành cho phe cánh của Đức phi.
Ánh mắt của mọi người trong điện vô thức chuyển sang phía Đức phi.
Đức phi vẫn ngồi đó, gương mặt giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngón tay bà đang siết nhẹ vào tay áo.
Huệ tần cúi đầu thấp hơn.
“Thần thiếp… lỡ lời.”
Thái t.ử không nói thêm gì.
Chỉ khẽ gật đầu, như thể chuyện ấy đã kết thúc.
Nhưng ai cũng hiểu rõ.
Chỉ một câu nói vừa rồi đã đủ để dập tắt những lời dò xét của phe Đức phi.
Ở trên cao, Hoàng hậu nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt thoáng hiện một tia thú vị.
Bà quá hiểu đứa con trai này.
Từ nhỏ đến lớn, Thái t.ử luôn là người trầm tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt. Trong mắt người ngoài, hắn luôn giữ dáng vẻ điềm đạm, ít khi để lộ cảm xúc.
Ngay cả khi đối diện với những lời bóng gió trong hậu cung, hắn cũng thường không quan tâm.
Nhưng hôm nay…
Hắn lại chủ động lên tiếng.
Chỉ vì Thái t.ử phi mới cưới.
Hoàng hậu khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi hơi cong lên.
“Xem ra…”
bà thầm nghĩ.
“Đứa con trai vô vị của ta… cuối cùng cũng biết bảo vệ người của mình.”
Ít nhất điều đó khiến hắn không còn nhạt nhẽo như trước.
Bầu không khí trong đại điện trở nên hơi nặng nề.
Lúc này, Hiền phi cuối cùng cũng đứng dậy.
Bà khom người hành lễ với Hoàng hậu.
“Hoàng hậu nương nương.”
“Thần thiếp hôm nay hơi mệt, xin phép cáo lui trước.”
Hoàng hậu nhìn bà một chút rồi gật đầu.
“Đi đi.”
Hiền phi cúi đầu.
“Thần thiếp cáo lui.”
Sau khi Hiền phi lui ra, các phi tần khác cũng lần lượt đứng dậy xin phép.
“Thần thiếp cáo lui.”
“Thần thiếp xin lui trước.”
Chỉ trong chốc lát, đại điện vốn đông người đã trở nên vắng vẻ hơn nhiều.
Huệ tần và Khang tần rời đi nhanh nhất, rõ ràng không muốn ở lại lâu hơn. Đức phi cũng đứng dậy hành lễ với Hoàng hậu, gương mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa.
“Thần thiếp xin cáo lui.”
Hoàng hậu chỉ khẽ gật đầu.
Sau khi các phi tần rời đi hết, trong đại điện cuối cùng chỉ còn lại Hoàng hậu, Thái t.ử, Vân Nguyệt… và một người nữa.
Thất công chúa.
Không khí trong điện lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hoàng hậu nhìn hai người trước mặt, ánh mắt dịu lại.
“Được rồi.”
“Lễ nghi hôm nay cũng coi như xong.”
“Các con không cần đứng nghiêm như vậy nữa.”
Thái t.ử và Vân Nguyệt đồng loạt hành lễ.
“Đa tạ mẫu hậu.”
Ngay lúc ấy, Thất công chúa vốn đứng một bên từ nãy giờ cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Nàng lập tức chạy tới chỗ Vân Nguyệt.
“Tẩu tẩu!”
Giọng nói mang theo sự phấn khích rõ ràng.
Hoàng hậu nhìn thấy cảnh đó cũng không ngăn lại, chỉ khẽ lắc đầu cười.
Thất công chúa đứng trước mặt Vân Nguyệt, ánh mắt sáng rực.
“Cuối cùng muội cũng có tẩu tẩu rồi.”
Vân Nguyệt bật cười.
“Công chúa điện hạ…”
Thất công chúa lập tức xua tay.
“Đừng gọi ta như vậy.”
“Gọi ta Thất muội là được.”
Nàng nói xong lại nhìn Vân Nguyệt một lượt, ánh mắt càng lúc càng vui vẻ.
“Muội đã nói rồi mà.”
“Chúng ta nhất định còn gặp lại.”
Thái t.ử đứng bên cạnh khẽ nhíu mày.
“Muội nói ít thôi.”
Thất công chúa lập tức bĩu môi.
“Hoàng huynh thật là…”
Nhưng nàng vẫn quay sang nói với Vân Nguyệt.
“Muội nhớ rất rõ.”
“Hai chúng ta từng làm lễ cập kê cùng một ngày.”
Nhớ năm ấy, hoàng đế đột nhiên hà chiếu đặc cách cho Vân Nguyệt cùng Thất công chúa làm lễ cập kê chung một ngày. Điều này đã khiến quyền thần một phen náo động kinh thành.
Thất công chúa vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó.
Sau này…
nàng lại gặp Vân Nguyệt tại yến tiệc ở phủ Thái sư.
Lúc ấy nàng đã cảm thấy cô nương này rất thú vị, rất có cảm giác thân thiết.
Không ngờ…
Chớp mắt một cái…
Người kia lại trở thành tẩu tẩu của mình.
Nghĩ đến đó, Thất công chúa càng vui vẻ.
“Sau này tẩu tẩu phải đến cung của muội chơi.”
“Muội có rất nhiều chuyện muốn nói.”
Vân Nguyệt khẽ cười.
“Được.”
Nhìn cảnh hai người nói chuyện, Hoàng hậu khẽ đặt chén trà xuống.
Ánh mắt bà lướt qua Vân Nguyệt một lần nữa.
Trong lòng bà thầm nghĩ.
“Có lẽ…”
“Đông cung từ nay sẽ không còn yên tĩnh như trước nữa.”
