Qủa Mọng Trì Nhân - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/08/2026 00:03
Ai ngờ vừa rồi Đồ Sam nói gì Lâm Quân Trì cũng chẳng phản ứng, vậy mà lúc này anh lại liếc anh ấy một cái:
“Im miệng. Ai cho cậu vừa ăn vừa nói chuyện?”
“Đúng là cái tật dở hơi.”
Anh tôi vừa càm ràm, vừa ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cái tên Lâm Quân Trì này, rốt cuộc trên đời có ai trị nổi anh không vậy?
4
Ăn xong, Lâm Quân Trì thong thả dùng khăn giấy lau miệng. Đến lúc gấp lại cũng phải gấp vuông vức ngay ngắn, ngay cả nếp gấp cũng miết sắc lẹm.
“Một năm không gặp, khẩu vị thay đổi rồi à?”
Anh ngước mắt nhìn tôi.
Ý gì vậy?
Tôi có chút chẳng hiểu ra sao.
Đảo mắt nhìn qua mấy đĩa thức ăn trước mặt, lúc này tôi mới phát hiện cả bàn đầy ắp món ăn, vậy mà tất cả đều là những món tôi thích.
Ăn cơm cùng Lâm Quân Trì áp lực quá, ban nãy tôi chẳng hề để ý đến chuyện này.
“Con gái giảm cân ấy mà. Cậu không biết đâu, con nhóc này mê đẹp lắm.”
Đồ Sam lại trả lời thay tôi.
Sau một bữa cơm, tôi bỗng thấy ông anh này thuận mắt hơn trước không ít. Lương tâm trỗi dậy, tôi âm thầm quyết định sau này sẽ bớt mách bố mẹ mấy chuyện xấu của anh ấy.
Tôi cứ tưởng chủ đề này sẽ được cho qua bằng vài câu đùa giỡn như vậy, nào ngờ Lâm Quân Trì lại chậm rãi thốt ra hai chữ:
“Biết chứ.”
Biết gì?
À, biết tôi mê đẹp.
Khoan khoan khoan...
Anh biết cái gì cơ?
Dường như chẳng hề để tâm đến vẻ kinh ngạc của những người còn lại, anh thản nhiên nói:
“Em đủ gầy rồi, ăn ít quá dễ bị tụt đường huyết.”
Một năm không gặp, Lâm Quân Trì vẫn thích quản hết chuyện này đến chuyện khác như vậy.
Tôi bất lực, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
“Em nghe lời anh Quân Trì, sau này mỗi bữa em sẽ ăn ba bát đầy.”
Lâm Quân Trì khựng lại.
“Ăn nhiều quá cũng không tốt.”
Anh không thể có chút khiếu hài hước nào được à?
“Lát nữa mấy đứa định đi đâu? Nhìn Đồ Nhân ăn mặc thế này, chắc là muốn đi uống gì đó?”
Đừng nói chứ, bộ đồ hôm nay tôi mặc vì trai đẹp đúng là khá giống trang phục đi bar thật.
Lâm Quân Sương và Đồ Sam đều giật mình.
“Anh, anh không định đi cùng đấy chứ?”
“Quân Trì, cậu vậy mà cũng muốn uống rượu à?”
Lâm Quân Trì hờ hững liếc hai người họ, dường như chẳng cảm thấy chuyện này có gì kỳ lạ hay không ổn.
“Muốn đi xem thử, không được sao?”
5
Nếu nói đi ăn cùng Lâm Quân Trì là một sai lầm, vậy thì đi bar cùng Lâm Quân Trì chính là một sai lầm tày trời.
Có anh ở đó, cho dù anh đã nói: “Đừng để ý đến anh, mấy đứa cứ chơi đi”, thì những người còn lại vẫn chẳng thể nào thoải mái nổi.
Huống hồ bên cạnh còn có một kẻ lạc loài mặc đồ chỉnh tề đi bar, trên tay cầm một ly nước chanh giá 58 tệ, khiến ánh mắt của những người xung quanh cứ liên tục đổ dồn về phía bọn tôi.
Khó chịu.
Thật sự quá khó chịu.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy quán bar lại ồn ào đến thế, rượu cũng chưa bao giờ khó uống đến vậy.
Chắc Lâm Quân Sương và Đồ Sam cũng nghĩ giống tôi.
Hai người họ bảo muốn đi xem cái gì đó ở đâu đó, cụ thể là gì tôi cũng chẳng nghe rõ. Tôi còn chưa kịp nói mình cũng muốn đi cùng, cả hai đã chuồn khỏi bên cạnh tôi như chạy trốn.
Mãi sau tôi mới nhận ra.
À, hóa ra ngay từ đầu bọn họ đã cố tình không muốn để tôi nghe rõ.
Chỉ còn lại tôi và Lâm Quân Trì, hai người nhìn nhau, bầu không khí ngượng ngùng đến mức không chịu nổi.
Tôi đành kiếm chuyện để nói:
“Nước chanh ngon không?”
“Khó uống. Chua. Anh không thích nước chanh.”
“Thế anh còn gọi?”
“Anh phải lái xe, không uống rượu được.”
“Thế anh còn đến bar làm gì?”
Rốt cuộc người này có thể bình thường một chút được không vậy?
Lâm Quân Trì nhìn tôi, không nói nữa.
Một lúc lâu sau, anh cũng học theo tôi, cố kiếm chuyện để nói:
“Thế thứ có màu em đang uống kia ngon không?”
Tôi suýt nữa nghẹn luôn một hơi.
Lâm Quân Sương và Đồ Sam mãi vẫn chẳng thấy quay lại.
Có lẽ Lâm Quân Trì cũng không chịu nổi bầu không khí thế này nữa, cuối cùng cũng chịu mở miệng:
“Đi thôi.”
“Bọn họ sẽ không quay lại đâu.”
“Anh đưa em về.”
Chỉ cần được rời khỏi nơi này thì tôi cầu còn chẳng được, ai đưa về mà chẳng như nhau.
6
Nhưng tôi vẫn hối hận.
Để Lâm Quân Trì đưa tôi về chẳng khác nào chuyển từ một quán bar kỳ quặc sang một chiếc xe kỳ quặc, về bản chất hoàn toàn chẳng có gì khác nhau.
Ban nãy ở quán bar ít nhất còn có tiếng nhạc, tiếng người làm nền, không nói chuyện cũng chẳng sao. Thế mà Lâm Quân Trì lái xe đến nhạc cũng không bật, khiến tôi khó chịu đến mức chỉ biết ngồi cạy dây an toàn.
“Anh nghe nói em học song bằng.”
Quả nhiên.
Tôi âm thầm trợn trắng mắt trong lòng.
Cứ hễ nói chuyện riêng với nhau là tên này mở miệng ra kiểu gì cũng lại học hành, học hành.
“Em đâu giỏi bằng anh Quân Trì.”
Tôi trả lời qua loa cho có.
Trong xe lại chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Lâm Quân Trì lại ném sang một câu hỏi:
“Thế chuyện yêu đương thì sao?”
Rốt cuộc người này muốn làm gì vậy?
Tôi bực bội đáp:
“Nếu có người yêu rồi thì em cần gì vừa nghe Lâm Quân Sương nói một câu ‘có trai đẹp’ đã ăn mặc thế này rồi bị lừa ra khỏi nhà chứ?”
“Em thích người đẹp trai?”
Tự dưng tôi hơi chột dạ:
“Em cũng đâu có nông cạn đến thế...”
“Biết rồi.”
Lại biết cái gì nữa vậy?
7
Chắc sợ bị tôi mắng nên Lâm Quân Sương biến mất tăm mất tích suốt mấy ngày.
Đến khi cô ấy có động tĩnh trở lại thì chính là gọi điện tám chuyện với tôi, tiện thể than thở về ông anh trai của mình.
“Anh tớ đúng là dưa chuột già quét sơn xanh, cố tình giả bộ trẻ trung.”
“Trước đây chẳng bao giờ biết ăn diện, trong tủ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy bộ đó.”
