Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 158

Cập nhật lúc: 20/03/2026 02:02

Tôn Hồng Mai dí ngón tay vào trán cô: "Con ngốc à? Làm gì có ai dậy sớm hơn nhà mình, lại về trễ hơn nhà mình cơ chứ. Có khi người ta còn tưởng nhà này bỏ hoang cũng nên."

Nghe mẹ nói vậy, Nguyễn Nhuyễn cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cô cũng nhận ra một vấn đề.

"Mẹ ơi, mẹ không nói thì con cũng không để ý. Trước kia chiều là mình đã được về nhà, giờ thì toàn phải gần 11 giờ đêm mới về tới nhà, sáng lại phải dậy sớm. Mới nửa tháng thì còn ráng gồng được, chứ lâu dài chắc chắn sẽ kiệt sức mất. Hay là mình nghỉ bán bữa sáng, chỉ tập trung vào bữa trưa và bữa tối thôi hả mẹ?"

Tôn Hồng Mai chưa từng nghĩ đến việc sẽ dẹp tiệm ăn sáng. Dẫu sao Quán nhỏ nhà họ Nguyễn cũng đi lên từ cái sạp điểm tâm, và lượng khách quen thuộc vẫn luôn ủng hộ quán hết mình.

Nếu không bán đồ ăn sáng nữa, những người quen ăn đồ nhà cô sẽ biết tìm đến đâu?

Tôn Hồng Mai lắc đầu quầy quậy: "Làm gì đến mức ấy, buôn bán thì phải chịu khó chứ, sao chỉ chăm chăm nhặt đồng tiền nhàn hạ được. Bữa sáng nhà mình bao người thích mê, nghỉ bán thì họ biết lấy gì ăn? Con quên họ là những người đã đồng hành cùng con từ những ngày đầu dựng nghiệp sao, mình không thể qua cầu rút ván được!"

Nguyễn Nhuyễn nhờ có điểm hiệu suất của hệ thống nên vẫn có thể chợp mắt trong đó vào buổi sáng, nhưng mẹ cô và Tôn Thiệu Nguyên thì không có đặc quyền đó.

Dù mẹ nói có lý, những khách hàng quen thuộc đã quen với hương vị bữa sáng của quán, nếu đột ngột ngừng bán, chắc chắn họ sẽ rất hụt hẫng.

Cô phải tìm cách giải quyết vấn đề này!

Ví dụ như thuê thêm một nhân viên chạy bàn, như vậy mẹ cô sẽ đỡ vất vả hơn, thậm chí có thể về nhà nghỉ ngơi sớm!

Tốt nhất là tìm người đã có kinh nghiệm.

Đề xuất này của Nguyễn Nhuyễn nhận được sự đồng ý của mẹ, miễn là vẫn tiếp tục bán bữa sáng.

Hôm sau, thực khách đến ăn bất ngờ khi không thấy canh thịt cừu đâu, thay vào đó là món mì sườn heo hầm. Dù hơi tiếc nuối, nhưng khi nghe bà chủ nhỏ giải thích nấu canh thịt cừu phải thức trắng đêm canh lửa, mọi người đều tỏ ra thông cảm.

Nước dùng mì sườn heo chính là nước dùng nấu hoành thánh nhỏ, thêm vài cọng rau cải chíp xanh mướt, sợi mì sợi làm thủ công dai ngon, tạo nên một bát mì sườn heo hầm cực kỳ hấp dẫn.

Tiểu Hồng nghe tin không bán canh thịt cừu, ban đầu cũng hơi tiếc, nhưng nhìn mọi người xì xụp bát mì rau cải ngon lành, cô lại thấy háo hức.

Đúng lúc đó, Tôn Hồng Mai bước đến hỏi Nguyễn Nhuyễn: "Không phải định tuyển thêm nhân viên chạy bàn sao? Mình dán thông báo tuyển dụng hay nhờ bà con lối xóm giới thiệu?"

Tiểu Hồng theo phản xạ giơ tay lên: "Cháu, cháu có thể làm nhân viên chạy bàn ạ!"

Nguyễn Nhuyễn nhìn cô gái với dáng vẻ gọn gàng, sạch sẽ, nửa khuôn mặt giấu sau lớp khăn quàng cổ, chân đi đôi giày vải đen, đôi mắt trông có vẻ rất quen thuộc.

"Cô có phải là nhân viên chạy bàn của Cửa hàng mậu dịch quốc doanh số 4 mà mọi người hay nhắc đến không... tên là Tiểu Hồng?"

Tiểu Hồng không ngờ Nguyễn Nhuyễn vẫn nhớ tên mình. Dạo gần đây ngày nào cô cũng đến mua canh thịt cừu, nhưng đều lấy khăn che kín nửa mặt.

Cô từ từ tháo khăn quàng cổ xuống, gật đầu khẳng định: "Dạ đúng, cháu là Tiểu Hồng. Hiện cháu vẫn đang làm việc tại Cửa hàng mậu dịch quốc doanh số 4, nhưng cháu rất muốn được làm việc tại Quán nhỏ nhà họ Nguyễn!"

Nguyễn Nhuyễn và Tôn Hồng Mai trao đổi ánh mắt. Tôn Hồng Mai thầm nghi ngờ liệu đây có phải là "nội gián" do Cửa hàng mậu dịch quốc doanh số 4 cử đến không?

Sao lại có sự trùng hợp đến vậy?

Họ vừa định tuyển người là cô bé này xuất hiện ngay.

"Tại sao cô lại muốn đến làm việc ở Quán nhỏ nhà họ Nguyễn?"

Tiểu Hồng xoắn hai bàn tay vào nhau vẻ bối rối. Dưới bao ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, cô nuốt nước bọt: "Cháu rất thích món canh thịt cừu của quán, nó mang lại cho cháu cảm giác thật sự hạnh phúc. Và... cháu cũng rất quý bà chủ nhỏ, cháu muốn được làm việc cùng cô ấy!"

Bầu trời trong xanh tĩnh lặng, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt Tiểu Hồng. Nguyễn Nhuyễn cảm nhận được sự chân thành, lòng dũng cảm và một chút rụt rè từ ánh mắt ấy.

"Cảm ơn tình cảm của cô. Tuy nhiên, hiện tại chúng tôi đang cần người gấp, và đây là một quán ăn tư nhân, hoàn toàn khác biệt với môi trường làm việc tại cửa hàng mậu dịch quốc doanh. Cô hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra quyết định." Nguyễn Nhuyễn muốn cô gái này hiểu rõ tình hình trước khi lựa chọn.

Nói xong, cô đưa cho Tiểu Hồng một bát mì xương hầm rau cải.

Tiểu Hồng đỡ lấy bát mì, khẽ cảm ơn, rồi xin lỗi những người đang xếp hàng phía sau vì mải trình bày mà quên mất mình đang làm phiền người khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.