Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 207
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:23
"Gần đây có cái đồn công an đấy, ông thử hó hé động tay động chân xem, đám này chắc chắn sẽ làm ra lẽ!"
Các bàn ăn gần đó hóng hớt lấp lóe ai đó kiếm chuyện sinh sự, ngậm miếng sườn vô mồm mà thấy hết độ ngon, bèn nhai nhai nháo nhào rịt ruột lùa cái ực rồi chống nạnh đứng thẳng lưng dõng dạc nói lớn: "Kẻ nào? Kẻ nào tính tới phá làng phá xóm quậy phá thế?"
Vị khách chung bàn với Diêm Lỗi hất cằm chỉ về hắn,
"Cái ông kia đòi sống đòi c.h.ế.t xơi thịt kho tàu, chị Tôn với em Tiểu Hồng khuyên can trẹo cả mồm mà gã lằng nhằng chẳng chịu đi. Đã thế gã còn nằng nặc bảo nhất quyết phải ăn cho kì được món thịt kho tàu của cô chủ nhỏ xem danh bất hư truyền hay chỉ có cái mã!"
Có một thực khách nam cũng vừa húp trọn bát cơm cuối cùng, tỏ thái độ miệt thị khinh bỉ vào lão Diêm Lỗi, lớn giọng sừng sộ nói: "Giỏi thì ông cứ cắm rễ đây, bố quất sạch nồi này xong, bố đây cất bước gọi đồng chí công an lại. Tí nữa ông mà bị úp sọt thì đừng kêu rên khóc lóc đổ lỗi cho tôi!
Biết điều thì đi mau, ghé Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn xơi cơm phải tuân thủ nghiêm ngặt quy định, đừng làm cái vẻ mọi người ai cũng phải e dè nhà ông! Hóa ra cũng hèn, bắt nạt một bà già một cô nương bé bỏng, đàn ông làm cái khỉ gì, phí cả thân hình vạm vỡ kia! Mù cả mắt người dòm!"
Diêm Lỗi liếc xéo gã con trai nói lớn tiếng hồi nãy mà hăm he phản bác lại: "Đó là việc của tôi, ông quyền cấm chõ mõm vô. Vừa táp sườn sốt nhà họ Nguyễn mà vẫn dư hơi chen vào bao đồng thế này, chứng tỏ sườn sốt của quán này chả thấy ngon gì mấy."
"Mẹ kiếp, cô chủ nhỏ nấu món nào dở thì chắc chả ai nấu giỏi, thôi bớt sủa, tôi chả thèm đấu khẩu nữa, quất no nê rồi, mày rảnh thì mọc rễ đằng đó đi, bố khinh, tao lết bộ kêu đồng chí dân cảnh tóm đầu mày, nhắm mày có đủ khí chất nam t.ử hán thì đừng lủi!"
Người này quen thói thu xếp sạch bách ly chén nhét mang tới cửa, rồi đưa cho Tiểu Hồng. Tính tình hòa đồng vốn vẫn là thói quen giúp một tay trong khả năng có thể, lần này lại còn bồi thêm một tràng cảnh báo rồi mới quay lưng cút thẳng.
Tiểu Hồng thu dọn mớ hỗn độn tiến thẳng về khu bếp sau. Mọi thứ lặp lại trọn vẹn lời người dọn dĩa báo lại với Nguyễn Nhuyễn.
"Cô chủ nhỏ à, có vị khách bảo cất bước chạy thẳng đến đồn dân cảnh rồi, gã đó vẫn lỳ đòn chưa lủi mất tăm, xử trí làm sao?"
Nguyễn Nhuyễn trấn an Tiểu Hồng vuốt nhè nhẹ lên đầu, "Công dân lương thiện năng nổ thông báo tố giác, chỉ chờ hợp tác đồng chí công an đến bắt là được! Cần gì chạy tới lui xum xoe hỏi han làm gì."
Ban đầu lo toan rón rén bớt lại thấy dáng vẻ điềm đạm trấn định của cô chủ nhỏ, mớ rối bù nhùi chả hiểu sao lại tự lặn mất hút, một niềm tin cô chủ nhỏ như thành trì.
Thực khách bên ngoài hóng hớt chẳng thấy vẻ mặt bồn chồn lo âu từ Diêm Lỗi, gã vẫn vô định dán mắt nhấp từng ngụm nước trà xanh, vài khách bưng phần cơm di tản né mặt lảng tránh khỏi vị thế cạnh cái lão dở người kia làm ảnh hưởng bao t.ử mâm phần.
Món thịt kho tàu ừ thì xuất sắc cực kỳ nhưng bộ sườn sốt chả kém cạnh mảng miếng gì đâu. Xơi nát phần sườn sốt bộ không ngửi ra tay nghề bà chủ à, tại sao cứ nằng nặc đ.â.m bang khoáy khía đòi xơi bằng được dĩa thịt kho tàu, bộ làm thế còn ý đồ nào khác!
Lão ta bị điên!
Bẵng đi tẹo thời gian ngắn, cửa Quán ăn nhỏ họ Nguyễn lộ diện vài tốp lính áo xanh cảnh phục. Chỉ huy dẫn đường tốp này là dân cảnh Chu Bân, nhận diện Tiểu Hồng văng ngay được bộ não bớt căng.
Chu Bân mới tạt qua, Tôn Hồng Mai giao ngay vị trí thủ môn cho Tiểu Hồng chạy đến tháp tùng.
Kỳ thực, bản tâm Tiểu Hồng lại mong tháp tùng theo tới hơn, ngặt nỗi chị Tôn rỉ tai căn dặn, cô đành cam chịu ngoan ngoãn đứng tại quầy thu tiền.
Diêm Lỗi lờ mờ tiếp nhận một chặp âm thanh bàn tán ồn ã dội từ tứ phía.
"Đến rồi đến rồi, cảnh sát Chu tới trấn áp kìa!"
"Dòm thử thằng chả xoay xở xử lý ra làm sao."
Diêm Lỗi vẹo hẳn cổ quay ngoắt sang, đ.â.m thẳng ánh nhìn đối chọi với các ánh mắt xung quanh vô tình rụt lại theo quán tính.
Bàn tay đặt xuôi đùi bất giác chuyển trạng thái thu khép vào, trượng phu quân t.ử lùi một bước biển rộng trời cao. Ông lủi được chửa?
Vừa toan đứng dậy, bả vai chìm xuống một sức ép tì đè ấn ập xuống, "Mới vào đã cắp m.ô.n.g bỏ đi hử, nãy thấy ông bạn ngồi thư thả quá mà, đằng nào cũng ngồi, cứ ngồi thêm tí nữa!"
Chu Bân chen chỗ ngay bên hông, còn bồi kế bên ông bạn đồng nghiệp chễm chệ bên hông còn lại.
Tôn Hồng Mai vội vã đ.á.n.h nhanh bình trà hãm mâm dĩa đơn sơ, nhỏ tiếng kêu nhẹ Nguyễn Nhuyễn, "Chu Bân vào việc, cô đi xem phụ rình coi, còn cháu làm cho dứt việc."
Nhuyễn Nhuyễn tự cảm mường tượng đ.â.m bang phân thân bất lực, mệt nhoài lại còn bưng bê nữa chứ, bảo sao cứ chờ xong chuyện mới tạt ra ngó sự việc.
