Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 227

Cập nhật lúc: 21/03/2026 02:02

Diệp Phương đành bất lực lắc đầu: "Mẹ, sao mẹ không nói sớm chuyện này cho con chứ?"

"Mẹ có ngờ đâu nó lại mất hút thế này, mẹ thật sự tưởng nó vẫn chơi ở dưới sân như mọi khi!" Bà nội Tô cũng thấy uất ức xen lẫn tự trách, "Tiểu Giai không đi lạc đâu nhỉ, nó là mạng sống của mẹ đấy, hai đứa nhất định phải tìm nó về cho mẹ!"

Diệp Phương chẳng buồn nghe mẹ chồng lải nhải những lời vô ích nữa, vội vàng cắm đầu chạy xuống lầu.

Vừa hay gặp Tô Chí Văn bước vào khu cầu thang: "Em biết nó đi đâu rồi, chắc chắn nó đến quán nhà họ Nguyễn mua món Kiến lên cây rồi!"

Tô Chí Văn nghe xong vội vàng quay gót đi ngay. Mới được một đoạn thì gặp mấy ông chồng khác đang đi tới, rồi thì mấy bà vợ cũng lạch bạch chạy tới, báo tin qua nhà bạn học của lũ nhỏ hỏi rồi mà không thấy đâu. Cơ mà nghe đâu ba đứa chụm đầu bàn tính đi làm chuyện lớn, kéo nhau tới quán nhà họ Nguyễn rồi.

Biết địa điểm là được, tảng đá đè nặng trong lòng mọi người nhẹ đi được phần nào.

Cả đám rồng rắn kéo nhau ra trạm xe buýt thì thấy một đám nhóc tì choai choai đang rồng rắn bước xuống xe, mặt mày đứa nào đứa nấy hớn hở ra mặt.

Tô Tiểu Giai vừa ngước mắt đã thấy bố mẹ đứng chình ình phía trước. Cậu bé sung sướng lôi chiếc hộp cơm từ trong chiếc túi đeo chéo ra, hí hửng chạy tới chỗ bố mẹ khoe chiến tích.

"Bố, mẹ! Hai người xem này, con mua được Kiến lên cây rồi!"

Tô Chí Văn tức giận hất văng chiếc hộp cơm trong tay thằng bé xuống đất, trước bao cặp mắt của người đi đường, xách tay Tô Tiểu Giai lên, phát lia lịa vào m.ô.n.g cậu nhóc.

"Cho cái tội chạy lung tung! Dám chạy lung tung này! Mày mới nứt mắt ra mà đã dám bày trò, rủ rê con nhà người ta đi theo, không hé răng báo cho ai nửa lời. Nhỡ có bề gì, mày đền nổi mạng không? Hả! Còn dám không!"

Tô Tiểu Giai khóc ré lên tại trận, nước mắt nước mũi tèm lem, oang oang cái miệng kêu khóc t.h.ả.m thiết.

Hai cậu nhóc kia cũng chẳng thoát số, bị lôi ra dần cho một trận ra trò. Ba đứa nhỏ khóc thút thít xót xa, nước mắt ngắn nước mắt dài.

Mấy bà mẹ đứng cạnh thấy mà vừa giận vừa xót.

Đành phải c.ắ.n răng kìm lại xúc động muốn lao ra can ngăn. Chuyện này quả thực quá liều lĩnh, phải cho chúng một bài học nhớ đời, lần sau không được tự tiện chạy lung tung nữa, quá sức nguy hiểm.

Diệp Phương bước tới nhặt chiếc hộp cơm bị đ.á.n.h rơi lên. Hộp cơm nặng trĩu, cầm trên tay vẫn còn âm ấm, may mà hộp thiết kế kín đáo nên đồ bên trong không bị sánh ra ngoài.

"Tô Tiểu Giai, mau nhận lỗi với bố, nói là con biết sai rồi!"

Tô Tiểu Giai đang khóc t.h.ả.m thiết, nghe mẹ nói vậy liền theo bản năng xích lại gần. Cậu nhóc mếu máo gào thét, hàng chân mày của Tô Chí Văn lại càng nhíu c.h.ặ.t.

"Cấm khóc! Biết sai chưa!"

Tô Tiểu Giai nấc lên một cái, ngưng tiếng khóc, lấy tay áo quệt ngang mặt, nức nở từng tiếng: "Xin... xin lỗi bố mẹ, ức, con biết... con biết lỗi rồi!"

Nói đoạn, cậu nhóc vùi mặt vào n.g.ự.c mẹ khóc nức nở như mưa.

Đến tận lúc về tới nhà, Tô Tiểu Giai vẫn ấm ức khóc thút thít. Cậu nhóc chỉ nghĩ mình đang làm một chuyện mà người lớn hay làm thôi, thỉnh thoảng bố mẹ về muộn cũng vì đi mua đồ gì đó mà.

Cậu có mua cho mỗi mình cậu đâu, ở quán nhà họ Nguyễn cậu phải c.ắ.n răng nhịn cơn thèm ăn tại chỗ, mang về nhà để cùng ăn với bố mẹ và bà nội, cốt là để chia sẻ cho mọi người cùng thưởng thức.

Vậy mà chỉ vì cậu là trẻ con nên mới bị ăn đòn, cậu thật sự thấy oan uổng quá thể.

Tô Tiểu Giai định về phòng, nhưng lại bị Tô Chí Văn gọi giật lại vào phòng làm việc.

"Bậc trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, khóc lóc một chút rồi thôi, sao cứ khóc mãi thế. Cấm khóc, đàn ông con trai không dễ gì rơi lệ! Bố giảng giải đạo lý cho con nghe, nghe xong xem con còn thấy oan ức nữa không!"

Tô Tiểu Giai mím c.h.ặ.t môi, cúi gằm mặt, không thèm nhìn bố.

"Ngẩng mặt lên, ai cho con cúi gằm mặt thế hả? Làm sai phải dũng cảm gánh vác hậu quả, dũng cảm đối mặt, cúi đầu lầm lũi không phải là phong thái của một nam t.ử hán!"

Tô Tiểu Giai lúc này mới ngẩng mặt lên, trừng mắt ngang bướng nhìn bố.

Tô Chí Văn thấy thế không khỏi gắt giọng: "Con mới tí tuổi đầu mà đã dám bày trò dẫn bạn bè ra ngoài, bình thường bố sao không thấy con giỏi giang thế nhỉ! Hả?"

Tô Tiểu Giai lí nhí đáp: "Lần trước mọi người dẫn con đến Tường Văn Hóa, con biết đi tuyến xe buýt số mấy, chỉ là không biết xuống trạm nào. Hơn nữa vừa lên xe con đã hỏi rõ tài xế xem xuống ở trạm nào, chú ấy bảo bọn con ngồi ghế trước, lúc về cũng đi xe buýt của chú ấy luôn, chẳng có nguy hiểm gì sất!"

"Đây là chuyện đáng để tự hào sao? Đi đến một nơi mà đến việc ngồi đến trạm nào cũng không nắm rõ, lại còn có tài xế sẵn lòng chỉ dẫn, đó là con gặp được tài xế tốt bụng, là do con may mắn! Lát nữa con viết cho bố một bức thư cảm ơn, ngày mai bố cùng con mang đến trạm điều hành xe buýt! Giờ thì ta nói đến chuyện món Kiến lên cây này!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.