Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 232
Cập nhật lúc: 21/03/2026 03:01
"Nhà cháu có mấy người thế!" Tôn Hồng Mai rất thích nói chuyện với trẻ con, cảm giác bản thân cũng trẻ ra mấy tuổi.
Cậu bé giơ bàn tay đang đeo găng lên, chỉ vào bố mẹ: "1, 2, cộng thêm cháu là 3 người ạ!"
"Giỏi quá, đếm đúng rồi, nào, thưởng cho cháu rút thăm một phần thưởng!" Tôn Hồng Mai bưng hộp giày đặt trên đùi lên: "Tùy ý chọn một cái trong này, mở ra rồi đưa cho bác nhé!"
Cậu bé quay đầu lại nhìn mẹ, có vẻ không dám: "Mẹ ơi! Mẹ rút đi!"
"Trong này toàn đồ chơi của trẻ con thôi, có ếch sắt này, gà trống sắt này, với nhiều trò vui lắm. Cháu để mẹ rút, lát nữa mẹ thấy vui lại không cho cháu nữa thì làm thế nào?"
Tôn Hồng Mai cố ý trêu cậu bé. Nghe bác đọc tên đồ chơi, mắt cậu bé sáng rực lên. Cậu bé lấy hết dũng khí, bước tới rút đại một viên giấy, rất trịnh trọng đưa cho Tôn Hồng Mai.
Mắt thấy bà sắp mở viên giấy ra, cậu bé hận không thể kiễng chân lên xem.
"Chúc mừng cháu nha, trúng được một vòng ném trong nước!" Tôn Hồng Mai lấy món đồ chơi từ trong giỏ ra đưa cho cậu, cậu bé hưng phấn tột độ, vòng ném trong nước chơi vui cực kỳ!
"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con trúng giải đặc biệt rồi! Mẹ mau nhìn này!" Cậu bé cầm đồ chơi, vui sướng quay lại tìm mẹ.
Bố đứa trẻ vội vàng móc tiền trong túi ra, Tôn Hồng Mai nhanh ch.óng ngăn lại: "Đây là quà quán ăn tặng cho bọn trẻ, coi như quà năm mới, không thu tiền đâu!"
Cậu bé vừa nghe thấy vậy, vội vàng chạy lạch bạch sang một bên, cúi gập người chào Tôn Hồng Mai: "Chúc bác cung hỉ phát tài, dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý!"
Khiến những người xung quanh đều ôm bụng cười ha hả. Nguyễn Nhuyễn nghe thấy tiếng cười, vội chạy ra cửa bếp nhìn. Phía ngoài, cậu nhóc đang nhảy nhót tưng bừng chạy về phía sảnh, trông vô cùng đáng yêu.
Hi hi, thật là vui!
Xem xong một chốc, Nguyễn Nhuyễn vội quay vào làm lẩu đầu cá. Đáy nồi vốn cho thêm sa tế ớt đỏ, nhưng hôm nay có trẻ con, Nguyễn Nhuyễn cho ít sa tế lại, để bọn trẻ cũng có thể ăn được.
Ngoài cửa tiếp tục vang lên tiếng cười phấn khích của lũ trẻ, ngay cả những người đang xếp hàng chờ cũng xem say sưa ngon lành, không hề cảm thấy thời gian chờ đợi trôi qua lâu.
Lúc này Nguyễn Nhuyễn rung chiếc chuông nhỏ, lẩu đầu cá có thể lên món rồi!
Tiểu Phượng phụ trách khu vực khách đi một người, cô ấy bước tới bưng lẩu đầu cá. Đồ ăn kèm đã được dọn lên từ lúc khách mới ngồi xuống, để tránh lát nữa bận quá không xoay xở kịp.
Dù vậy cô ấy vẫn bước đi rất cẩn thận, Nguyễn Nhuyễn nhắc cô ấy đi theo lối hành lang trước các phòng bao, chỗ đó có thể tránh được khách vừa mới bước vào cửa.
Trong chiếc lò nhỏ lót dưới đáy nồi có đặt một viên than đang cháy hừng hực. Nồi lẩu vừa đặt xuống bàn, nước dùng đã bắt đầu sôi sùng sục.
"Miến đã được ngâm trước, rất mau chín, tốt nhất là ăn hòm hòm các món ăn kèm khác rồi mới thả vào, kẻo bị dính nồi ạ!"
Nhớ lời dặn dò của cô chủ nhỏ, Tiểu Phượng lại nhắc nhở thêm một lượt, có việc gì cứ gọi cô ấy, ngàn vạn lần đừng tự tay chạm vào nồi lẩu để tránh bị bỏng.
Mọi người đều liên tục gật đầu, cũng chẳng phải lần đầu đến quán nhà họ Nguyễn ăn cơm, cái quy củ này dù họ có không biết chữ thì cũng rành rẽ hết rồi!
Nước dùng đỏ au váng mỡ, nhuộm cái đầu cá thành màu đỏ rực. Đầu cá không chỉ có xương không, mà còn liền với phần thân cá cỡ bằng độ rộng ngón trỏ. Dùng đũa gắp nhẹ, chấm thêm chút nước dùng, miếng thịt cá trắng ngần tức thì thấm đẫm hương vị.
Đưa vào miệng, thịt cá tươi non vô cùng, nước dùng có hơi cay, chỉ mới húp một ngụm, hàn khí trên người dường như tiêu tán hết.
Thoải mái!
Lại bỏ đậu phụ với rong biển vào nồi nấu. Có người thích ăn kiểu vừa chín tới cho mềm, có người lại thích nấu kỹ một chút cho dai.
Đậu phụ nấu kỹ bên trong có những lỗ nhỏ li ti, hút no nước dùng, c.ắ.n một miếng, toàn là nước súp đầu cá hơi cay xè, vừa tươi, vừa cay, hòa quyện với miếng đậu phụ nấu hơi cứng cáp lại, không cần phải nói cũng biết thoải mái đến nhường nào.
Nhìn khách trút sạch đậu phụ vào nồi cùng một lúc là biết họ khoái khẩu món này đến mức nào.
Rong biển cũng là món phải có khi ăn lẩu vào mùa đông. Mấy năm trước muốn ăn chút rong biển phải ra canh chừng ở hợp tác xã mua cho bằng được, hoặc chầu chực đợi nhà máy phát phúc lợi ăn Tết. Nhưng từ sau năm 85, rong biển, cá hố mấy thứ đồ này đều dễ mua hơn trước nhiều, chỉ cần thèm, bỏ thêm chút tiền là mua được. Mang về làm đồ ăn kèm nhúng lẩu, người lớn trẻ nhỏ trong nhà ai cũng thích ăn.
Một nồi lẩu ăn xong người ngợm nóng bừng bừng, lòng bàn chân cũng ấm hẳn lên. Cụ già hay nói, tay ấm chưa chắc đã ấm, chân ấm mới là ấm thật sự. Ăn xong bước ra khỏi quán, cho tới lúc quay về chỗ làm việc, cả người vẫn còn ấm áp.
