Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 26
Cập nhật lúc: 16/03/2026 10:07
Nguyễn Nhuyễn nhận tiền vô cùng nhanh nhẹn, động tác thành thạo thoăn thoắt trộn mì lạnh cho khách.
"Mọi người ăn cay được không? Ít cay hay nhiều cay ạ?"
"Được được được! Nhất định là được!"
Bọn họ cất công lặn lội đến đây là vì chỗ dầu ớt này đấy chứ. Nếu không thì việc gì phải dậy sớm nửa tiếng đồng hồ để đến xếp hàng!
Tác giả có lời muốn nói:Chính sách ngoại giao mì lạnh của mẹ Nguyễn bắt đầu phát huy tác dụng~~
Tôn Hồng Mai bưng tào phớ và quẩy tới, Nguyễn Nhuyễn đang bận bịu trộn mì lạnh, chẳng rảnh tay mà ăn.
"Mẹ, mẹ cứ để đồ ăn ở đây rồi đi làm đi ạ." Giờ này đi thì xe buýt chưa đông.
Tôn Hồng Mai ậm ừ nhưng không vội đi. Nghe Nhuyễn Nhuyễn kể là một chuyện, tận mắt nhìn con gái bán hàng lại là một chuyện khác.
Nhìn Nhuyễn Nhuyễn thoăn thoắt thu tiền, trộn mì đâu ra đấy, trong lòng Tôn Hồng Mai vô cùng vui sướng.
Đứa trẻ này thực sự đã khôn lớn rồi.
"Chị ơi, bà chủ nhỏ là con gái chị à. Chị đúng là có phúc, tay nghề của bà chủ nhỏ khéo lắm!" Một vị khách không nhịn được lên tiếng bắt chuyện với Tôn Hồng Mai.
Tôn Hồng Mai khiêm tốn cười đáp: "Đâu có, đều là nhờ mọi người ủng hộ. Tôi thay mặt cháu cảm ơn mọi người đã chiếu cố!"
"Chị đừng khách sáo thế. Hôm qua tôi mua được suất mì lạnh cuối cùng, ôi chao, tôi thèm cái hương vị này nguyên cả ngày trời. Tôi kể là ăn được suất mì lạnh cực kỳ ngon mà mấy anh này không tin, nên hôm nay tôi đặc biệt đưa họ đến nếm thử đấy. Chị xem, ai nấy đều cắm cúi ăn, chẳng nói nên lời nữa rồi kìa."
Hai người công nhân đi cùng ông ta đều cười ngây ngô, khen một câu "Ngon thật", rồi lại tiếp tục cắm mặt vào bát mì.
Tôn Hồng Mai rất thích nhìn người ta ăn uống ngon miệng thế này, trông thật hấp dẫn làm sao. Xem chừng hôm nay buôn bán cũng sẽ rất khá, bà dặn dò Nhuyễn Nhuyễn một tiếng rồi quay lưng đi làm.
Trộn xong ba suất mì, Nguyễn Nhuyễn vội tranh thủ lúc vắng khách ăn nhanh bữa sáng. Vừa đem bát đi trả lại, đã nghe có người gọi "Bà chủ nhỏ".
Cô chẳng màng nán lại trò chuyện, lật đật quay về quầy hàng.
Bán bữa sáng là tranh thủ kiếm tiền vào lúc người ta chuẩn bị đi làm.
"Bà chủ nhỏ, mì lạnh cô làm ngon thật đấy, tôi hận không thể ngày ba bữa đều ăn. Hay là buổi tối cô cũng dọn hàng ra bán đi." Người lên tiếng là người phụ nữ hôm qua đã mua mì lạnh - Từ Yến. Cô nàng mặc bộ váy hoa dáng xòe (Bragi) rất mốt, chân xỏ đôi giày da nhỏ sạch sẽ tinh tươm, nhìn là biết người không thiếu tiền.
Nguyễn Nhuyễn gắp mì lạnh vào hộp cơm của cô ấy: "Tiền kiếm bao giờ cho xong, buổi tối cháu còn phải ăn cơm cùng gia đình nữa!"
Với lại cô còn phải luyện tay nghề nấu nướng. Sau này mở tiệm cơm rồi, có khi sẽ phải bán cả ba bữa sáng - trưa - tối.
"Tiếc quá đi mất." Từ Yến nhận hộp cơm, cất gọn vào túi vải. Cô nàng không quen đứng ăn giữa đường, định đem đến cơ quan rồi mới ăn.
Hàng người xếp hàng vẫn còn rất dài. Những người hôm qua chưa mua được ban đầu chỉ là tò mò, sau khi được khách quen hết lời khuyên dùng, cũng đã lần lượt gia nhập đội ngũ chờ đợi.
Hôm nay Nguyễn Nhuyễn chuẩn bị lượng mì sợi dầu nhiều hơn hôm qua. Trước đây cô từng lo lắng việc cứ lặp đi lặp lại động tác trộn mì sẽ rất tẻ nhạt, nhàm chán.
Nhưng khi bắt tay vào làm thực tế, lại thấy khá thú vị.
Lắng nghe những lời khen ngợi "có cánh" của thực khách, tiếp xúc với nhiều kiểu người khác nhau, Nguyễn Nhuyễn cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.
"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Chút tài mọn', bán thành công 100 suất Mì lạnh xốt cay. Tặng thưởng công thức món 'Mì om đậu đũa', đồng thời kích hoạt nhiệm vụ mới: Bán 200 suất Mì om đậu đũa!"
Giọng nói của hệ thống đột ngột vang lên trong đầu Nguyễn Nhuyễn. Động tác tay của cô sững lại một giây, sau đó nhanh ch.óng trở lại bình thường.
Tốt lắm, mì om đậu đũa cũng rất hợp để bán bữa sáng. Trước đó cô còn lo thực đơn bữa sáng hơi đơn điệu.
"Đây chẳng phải là nha đầu nhà họ Nguyễn sao? Cháu đang làm cái trò gì thế này? Mẹ cháu đúng là nhẫn tâm thật, để cháu phơi mặt ra đường kiếm mấy đồng tiền mọn cực khổ này!"
Một giọng nói the thé, ch.ói tai xen lẫn vẻ hưng phấn tột độ vang lên, lập tức phá hỏng tâm trạng vui vẻ của Nguyễn Nhuyễn.
Nguyễn Nhuyễn không cần nhìn cũng biết ngay đó là cái thím Tiền mắc bệnh dài môi thích bàn tán chuyện thiên hạ.
"Mì lạnh của chị đây ạ, xin cầm chắc nhé, hoan nghênh lần sau lại tới!" Nguyễn Nhuyễn tươi cười tiễn vị khách trước mặt, rồi tiếp tục phục vụ người tiếp theo: "Một suất 3 hào, tiền để thẳng vào hộp giúp cháu. Anh ăn cay được không?"
Thím Tiền thấy Nguyễn Nhuyễn làm lơ mình thì nụ cười tắt ngấm. Tối qua ra ngoài hóng gió bà ta mới biết chuyện Nhuyễn Nhuyễn ra đường bày sạp, đúng là tin tức sốt dẻo nha.
