Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 33
Cập nhật lúc: 16/03/2026 10:08
Lâm Quế Chi vội vàng lắc đầu: "Mẹ cháu làm gì có sức hút lớn thế, cô đến vì món mì lạnh cháu làm cơ!"
Nghe lời giải thích của Lâm Quế Chi, Tôn Hồng Mai cứ đứng ngẩn tò te. Hôm qua mấy người nhờ bà mua cơm hộ ăn thử món mì lạnh xong, không kìm lại được cơn thèm. Cứ nghĩ đến việc sau này khó mà được ăn món này, họ lại buồn bã bứt rứt. Thế là mấy bà họp kín, bàn ra một kế hoạch: Mỗi người sẽ luân phiên nhau đi mua mì lạnh mỗi ngày một lần.
"Chúng tôi thông minh quá đi chứ lị. Nếu có ai hỏi, cứ bảo là tự mình đi mua. Làm vậy thì không ai bắt bà phải mang mì lạnh giúp được nữa, mà chúng tôi lại được ăn no nê sung sướng, nghĩ thôi cũng thấy sướng rơn người."
"Vậy ra đây là lý do bà phải dậy sớm nửa tiếng đồng hồ, đi vòng một quãng đường xa xôi để đến đây đó hả? Quế Chi, tôi nhớ trước kia bà mê ngủ nướng lắm cơ mà!"
Lâm Quế Chi cười hì hì khoác vai Tôn Hồng Mai, nũng nịu: "Hết cách rồi, ai bảo tôi nghiện món mì của con gái bà làm quá cơ. Ai bảo thằng con tôi, chỉ biết ăn chứ chả biết nấu! Tôi kể bà nghe, đêm qua tôi còn nằm mơ thấy mình đang ăn mì lạnh nhà bà đấy, ngủ chả ngon giấc gì sất, bà phải đền cho tôi!"
Nguyễn Nhuyễn môi ngậm ý cười, vừa trộn mì vừa lắng nghe cuộc hội thoại của họ. Quả nhiên, màn tương tác giữa những người bạn thân luôn thú vị như thế. Cũng may là hôm nay lượng mì lạnh phải chuẩn bị khá nhiều, cô đã dồn toàn bộ nguyên liệu vào trong hệ thống. Nếu như trước kia, vì sợ mẹ Nguyễn phát hiện, cô phải chuẩn bị nguyên liệu lỉnh kỉnh trong bếp. Mì lạnh trộn sẵn trong hệ thống có thể để được vài tiếng đồng hồ mà vẫn không hề mất vị.
Nếu không, hôm nay e là cô Quế Chi lại phải thất vọng ra về rồi.
Lát sau, lần lượt có nhiều người chạy đến quầy hàng tươi cười chào hỏi Nguyễn Nhuyễn: "Bà chủ nhỏ, chào buổi sáng!"
Rồi lại ngoan ngoãn ra phía sau xếp hàng.
Lâm Quế Chi chứng kiến cảnh này, không khỏi cảm thán: "Hồng Mai, tự nhiên tôi nảy ra một ý tưởng táo bạo."
Tôn Hồng Mai cất hộp cơm vào túi vải cho Lâm Quế Chi, hững hờ đáp: "Ý tưởng gì?"
"Hay là bà cũng ra đi buôn đi, chung vốn với Nhuyễn Nhuyễn mở tiệm. Bà nhìn hàng người xếp dài dằng dặc này xem, khỏi phải lo ế khách. Xưởng đồ hộp chỗ chúng ta, dạo gần đây lại cắt giảm thêm hai dây chuyền nữa. Nghe nói máy móc bán hết cả rồi. Tình hình thế này, chẳng sớm thì muộn chỗ đó cũng hết cửa làm ăn thôi."
Lâm Quế Chi phản ứng rất nhạy bén. Bao nhiêu người ở đây, cứ một người 3 hào, loáng cái đã gom được một mớ tiền. Còn kiếm được nhiều hơn cả nhận đồng lương c.h.ế.t dí kia.
Tôn Hồng Mai túm lấy túi lưới nhét vào tay Lâm Quế Chi: "Đi thôi, đi nhanh lên, lát nữa lên xe lại không có chỗ ngồi bây giờ!"
Lâm Quế Chi quay đầu nhìn sang phía bến xe buýt, ở đó người ta cũng xếp hàng dài dằng dặc rồi. Bà chẳng còn tâm trí đâu để mà buôn chuyện tiếp, vội vã kéo Tôn Hồng Mai đi: "Nhuyễn Nhuyễn, cô đi nhé, chúc cháu buôn may bán đắt!"
Tôn Hồng Mai vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại. Mãi đến khi yên vị trên xe, bà mới sực nhớ ra mình quên mất một việc quan trọng.
"C.h.ế.t dở, tôi quên chưa mua đồ ăn sáng cho Nhuyễn Nhuyễn rồi!"
Lâm Quế Chi mua được mì lạnh, tâm trạng đang vô cùng hưng phấn: "Nhuyễn Nhuyễn đi bán đồ ăn, làm sao mà c.h.ế.t đói được, bà cứ khéo lo!"
"Không phải đâu, hàng dài thế kia, chờ phục vụ xong từng người thì đến mấy giờ mới được ăn!"
Nếu người khác nói vậy, có thể Lâm Quế Chi cho là nói quá, nhưng Hồng Mai nói thì bà tin sái cổ. Vì chính mắt bà cũng nhìn thấy rồi mà.
"Hồng Mai, ý tưởng lúc nãy tôi vừa nói ấy, bà cũng nên suy nghĩ kỹ xem sao."
Tôn Hồng Mai khẽ thở dài. Không được, ít nhất lúc này là không được. Ai biết được cái cảnh buôn bán phát đạt này duy trì được bao lâu, ai lường trước được ngày mai thị trường sẽ có biến động gì. Lương bà đúng là lương c.h.ế.t thật, nhưng chí ít trước khi xưởng sa thải nhân viên, nó vẫn là một nguồn thu nhập ổn định.
Nghe nói các xưởng khác cũng lần lượt bắt đầu sa thải công nhân. Tôn Hồng Mai đưa tay vuốt ve mép hộp cơm qua lớp vỏ túi. Bà hy vọng xưởng đồ hộp nhà mình sẽ gồng gánh thêm một thời gian nữa, ít nhất là có thể vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt này!
Bên kia đường, Từ Yến lê đôi giày da nhỏ bám theo gót Chủ nhiệm Lý, điệu bộ vội vã, vừa đi vừa giục: "Chủ nhiệm Lý, chú đi nhanh lên đi, hàng người xếp dài lắm rồi kìa. Chậm chân nữa là chú cháu mình đi làm muộn đấy!"
Chủ nhiệm Lý vội vàng sải bước dài hơn: "Được rồi, được rồi, tôi đi nhanh hơn chút nữa."
Sáng nay lúc bước ra khỏi nhà, Từ Yến ngỡ ngàng khi nhìn thấy Chủ nhiệm Lý. Hỏi ra mới biết là ông định nhờ cô dẫn đi mua mì lạnh. Hôm qua cô có ngỏ ý mua giúp thì ông ta còn làm bộ làm tịch từ chối, hôm nay lại thân chinh đứng chực ở cửa nhà cô.
