Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 489

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:31

Có qua có lại, Nguyễn Nhuyễn cũng trao lại danh thiếp của mình. Dù trước mắt cô chưa có dự định mở rộng kinh doanh ra ngoại tỉnh, nhưng tương lai thì ai biết trước được điều gì.

Bà cụ Ngô tuy không biết chữ, nhưng bà cảm nhận được tấm danh thiếp của Nguyễn Nhuyễn được thiết kế rất trang nhã, hệt như con người cô vậy: xinh đẹp, điềm đạm và sâu sắc. Bà thực sự rất có thiện cảm với cô gái trẻ này.

Chia tay bà cụ Ngô, Nguyễn Nhuyễn lên xe buýt quay trở về quán ăn nhỏ. Trang phục hôm nay của cô khác xa với phong cách thường ngày. Đặc biệt là dạo gần đây cô luôn bận rộn ôn thi, ăn mặc cực kỳ giản dị. Sự thay đổi đột ngột này khiến Nguyễn Nhuyễn vừa bước xuống xe buýt đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

"Cô chủ nhỏ, hôm nay đi đâu mà diện đồ đẹp thế!"

"Đúng rồi cô chủ nhỏ, có chuyện gì hệ trọng mà phải lên đồ lộng lẫy vậy?"

"Cô chủ nhỏ diện đồ đẹp thế này, chắc chắn hôm nay sẽ không vào bếp rồi!"

...

Trên đường đi cũng có không ít ánh mắt ngoái nhìn cô, nhưng ít ai thẳng thừng bình phẩm. Thế nhưng khách ở đây thì khác. Phần lớn đều là khách quen của quán, thậm chí có những người đã gắn bó từ những ngày đầu quán khai trương. Việc họ trêu đùa cô chủ nhỏ cũng là lẽ thường tình.

Nguyễn Nhuyễn đung đưa chiếc túi xách trên tay: "Ai bảo cứ phải có việc trọng đại thì mới được diện đồ đẹp. Đợi cháu tốt nghiệp cấp ba rồi, ngày nào cháu cũng diện đồ đẹp cho mọi người xem!"

"Vào bếp hay không chẳng liên quan gì đến quần áo, mà là do phân công công việc. Dạo này mẹ cháu cấm tiệt cháu bén mảng vào bếp rồi, cháu cũng như mọi người thôi, đến đây là để ăn cơm!"

Câu nói đùa tếu táo của Nguyễn Nhuyễn khiến hàng người đang xếp hàng chờ đợi bật cười rôm rả.

Cô đã dồn hết nhiệm vụ của tháng này sang thời điểm sau khi thi đại học xong xuôi.

Tôn Hồng Mai nhìn thấy cô con gái diện đồ lộng lẫy, ung dung bước vào quán. Sáng nay thấy Nguyễn Nhuyễn gội đầu từ sớm là bà đã đoán ngay cô có việc quan trọng. Thường thì chỉ khi nào có việc hệ trọng cô mới gội đầu vào buổi sáng.

"Này, con đứng lại, mẹ có chuyện muốn hỏi."

Nguyễn Nhuyễn lắc đầu nguầy nguậy: "Mẹ ơi, cứu bồ với, họng con khát cháy cổ rồi!"

Cô chạy thẳng ra sảnh lớn. Trời nắng nóng, Nguyễn Nhuyễn đã trang bị thêm hai chiếc tủ đông chuyên để ướp lạnh đồ uống và bia. Doanh thu bán đồ uống giải khát tăng vọt!

Cô mở tủ đông, lấy một lon nước tăng lực Kiện Lực Bảo, thoăn thoắt dùng đồ khui mở nắp, cắm ống hút nhựa trong suốt vào. Nguyễn Nhuyễn kéo một chiếc ghế đến ngồi cạnh mẹ.

"Chuyện gì thế mẹ?"

Cô hút một ngụm Kiện Lực Bảo thật sâu, cảm giác mát lạnh tức thì xua tan cái nóng oi ức trong khoang miệng. Nguyễn Nhuyễn không giấu nổi tiếng thở phào sảng khoái.

Cảnh tượng này khiến những người đang xếp hàng ngoài kia cũng không khỏi thèm thuồng. Họ cũng muốn được thưởng thức một lon nước mát lạnh như vậy.

Nhưng trước cửa Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn đã có sẵn một nồi chè đỗ xanh lớn, bên trong còn thả thêm vài viên đá mát rượi. Vừa uống vừa giải nhiệt cũng rất sảng khoái.

Thấy con gái tu nước lạnh ừng ực, Tôn Hồng Mai vội vàng nhắc nhở: "Con uống từ từ thôi, vừa đi nắng về, người còn đang đổ mồ hôi, phải uống chậm rãi. Không thì đau bụng, lúc đấy có mà khóc ròng!"

Vị khách đang thanh toán tiền thấy cảnh cô chủ nhỏ bị mẹ mắng vốn, cố nín cười. Chạm phải ánh mắt của Nguyễn Nhuyễn, cô làm vẻ mặt phụng phịu, đáng thương.

Vị khách thấy vậy bèn lên tiếng nói đỡ cho Nguyễn Nhuyễn: "Chị Tôn ơi, cô chủ nhỏ còn trẻ, thanh niên sức dài vai rộng, uống một lon nước lạnh nhằm nhò gì. Tôi ở nhà cũng toàn ôm ca nước lạnh tu ừng ực đấy thôi!"

Nguyễn Nhuyễn gật đầu tán thưởng vị khách kia, nhưng lại lọt vào tầm mắt Tôn Hồng Mai. Bà hứ một tiếng: "Được rồi, ai cũng bênh vực nó, tôi chẳng thèm nói nữa!"

"Mẹ ơi, con uống từng ngụm nhỏ mà, mẹ xem này, con đang nhấm nháp từ từ đây!" Nguyễn Nhuyễn vội vàng hối lỗi.

Thấy vậy, Tôn Hồng Mai cũng quên béng mất định hỏi gì.

Nhìn lại bộ vest chân váy của Nguyễn Nhuyễn, bà mới sực nhớ ra: "Hôm nay mọi việc thế nào? Suôn sẻ chứ?"

Nguyễn Nhuyễn gật đầu: "Thuận buồm xuôi gió ạ."

Suôn sẻ là tốt rồi, Tôn Hồng Mai cũng không gặng hỏi thêm.

Nhìn mái tóc dài buông xõa của Nguyễn Nhuyễn, bà tiện tay rút một chiếc đũa: "Con xoay người lại đây."

Nguyễn Nhuyễn một tay cầm lon nước ngọt, ngoan ngoãn đổi hướng ngồi. Tôn Hồng Mai thành thạo dùng chiếc đũa b.úi tóc cho con gái. Động tác mượt mà, nhanh gọn của bà khiến các cô gái trong hàng chờ không khỏi trầm trồ thán phục.

"Xong rồi."

Nguyễn Nhuyễn xoay người lại. Vài lọn tóc mái lưa thưa rủ tự nhiên hai bên má, b.úi tóc cao để lộ chiếc cổ thon dài thanh tú. Kiểu tóc b.úi gọn gàng này mang đến cho Nguyễn Nhuyễn một vẻ đẹp cổ điển, trang nhã, khi kết hợp với bộ vest chân váy lại tạo nên một sự tinh tế, sang trọng đến lạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.