Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 525
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:35
"Vậy cháu cảm ơn mợ nhé!" Nguyễn Nhuyễn xé bỏ lớp giấy bọc kem, c.ắ.n một miếng. Vị ngọt mát lạnh tức thì làm cô dễ chịu đến nheo cả mắt.
Tôn Hồng Mai nhìn cũng thèm thuồng, tự lấy cho mình một que: "Mời tôi luôn đi."
Mã Tư Cầm bật cười: "Chuyện nhỏ, giờ tôi kiếm ra tiền rồi, dù cô ăn hết cả tủ tôi cũng mời được!"
Đây đều là nhờ công lao của Nguyễn Nhuyễn. Nếu không, bà chỉ có thể ru rú ở nhà, sống dựa vào chút lương còm cõi của Tôn Hồng Thành. Cả một đại gia đình biết bao người, sao mà đủ chi tiêu.
Giờ thì tốt rồi, bà cũng có thể kiếm ra tiền. Tôn Hồng Thành và Tôn Thiệu Viên cũng đều có việc làm. Gia đình ba người đều có thu nhập, cuộc sống khấm khá hơn trước rất nhiều.
Đặc biệt là khi làm việc ở Quán cơm bình dân nhà họ Nguyễn, lại còn bao luôn cả cơm trưa. Bà chỉ mất tiền tàu xe, còn tiền lương thì để dành. Bao giờ Thiệu Viên cưới vợ thì dùng tiền đó sắm sửa đồ đạc, nội thất.
Được Nguyễn Nhuyễn mời nước đá, nhóm thợ lắp điều hòa làm việc hăng hái hơn hẳn. Cô chủ nhỏ thật hào phóng, sắm máy điều hòa đắt tiền thế không phải để dùng cho mình, mà để nhân viên dùng. Họ bỗng thấy ghen tị với nhân viên nhà họ Nguyễn quá, gặp được một bà chủ tốt như vậy đúng là hiếm có khó tìm.
Nhờ tấm lòng hào phóng của Nguyễn Nhuyễn, những người thợ làm việc càng thêm trách nhiệm, chỉ một loáng điều hòa đã được lắp xong.
Người thợ bấm nút khởi động rồi điều chỉnh nhiệt độ.
Chiếc máy lạnh kêu một tiếng tít~
Cánh gió mở ra, một luồng khí mát rượi thổi qua khe thoát khí, nhẹ nhàng phả vào mặt mỗi người.
Vương Kỳ cực kì phấn khích. Cảm giác làn gió mát lạnh này giống hệt như đang khát cháy họng mà được uống ngụm nước, hay giống như lò sưởi giữa ngày đông lạnh giá vậy. Giữa mùa hè mà được hưởng làn gió này thì còn gì bằng! Chế độ đãi ngộ của anh ở thành phố Liên Thành này phải thuộc dạng nhất nhì!
Chẳng hề nói quá chút nào!
Anh cá là đem gom toàn bộ đầu bếp ở thành phố Liên Thành này lại, cũng chẳng có ông chủ nào chịu bỏ tiền ra mua máy điều hòa về lắp trong bếp. Các cơ quan hành chính nhà nước thì không tính.
Nhưng mấy cơ quan nhà nước anh biết hình như cũng chẳng có mấy chỗ được lắp điều hòa, hiếm khi nghe nói.
Vương Kỳ quyết tâm gắn bó lâu dài ở đây.
Cả Lương Lương cũng rất xúc động. Tuy anh làm ở sảnh ngoài, chẳng được hưởng tí hơi mát điều hòa nào, nhưng hành động của cô chủ nhỏ làm anh vô cùng nể phục, mừng rỡ vì đã gặp được một người sếp tốt, luôn quan tâm cấp dưới.
"Bây giờ nhiệt độ phòng đang khá cao, lát nữa nhiệt độ hạ xuống thì mọi người chỉnh về mức 24 độ nhé. Càng chỉnh nhiệt độ thấp, càng tốn nhiều tiền điện!"
Người thợ dặn dò kỹ lưỡng, sau đó Nguyễn Nhuyễn giao lại sách hướng dẫn cho Lương Lương.
"Sau này chiếc điều hòa này giao cho anh lo liệu. Nếu hỏng hóc hay có vấn đề gì thì cứ lên chợ bách hóa tìm thợ sửa chữa. Bác thợ, cháu giới thiệu chút, vị này là Phó quản lý Lương Lương của Quán cơm bình dân nhà họ Nguyễn! Sau này nếu máy lạnh có sự cố gì, cháu sẽ bảo anh ấy đến gọi bác, được không ạ?"
"Được chứ, chú họ Kim, cô cứ bảo tìm chú Kim là được!"
"Vâng, vậy mọi người cứ tiếp tục làm việc nhé. Bên ngoài vẫn còn một cái cần lắp nữa nên tôi không nán lại lâu. Đã lắp điều hòa cho mọi người rồi, mọi người nấu nướng càng phải nghiêm túc hơn nhé!" Nguyễn Nhuyễn cười nói với Vương Kỳ và Thạch Đầu.
Vương Kỳ vội vã gật đầu: "Cô chủ nhỏ yên tâm, cô đối xử tốt với tụi em như vậy, tụi em nào phải loại người vong ân bội nghĩa!"
Thạch Đầu cũng hùa theo: "Cảm ơn cô chủ nhỏ, cô cứ yên tâm ạ!"
Người như tên. Nguyễn Nhuyễn mỉm cười gật đầu với Lương Lương rồi dẫn toán thợ rời đi, cô phải hối hả sang bên quán ăn lắp cái thứ hai cho kịp thời gian, hôm nay nóng quá.
Rút kinh nghiệm từ lần đầu, việc lắp đặt điều hòa thứ hai diễn ra suôn sẻ hơn hẳn. Khi chiếc xe công nông tiến đến cửa quán, mấy ông bà cụ tụ tập dưới gốc cây đầu hẻm đều tò mò dán mắt vào những thùng các tông lớn. Họ xôn xao bàn tán xem Quán nhỏ nhà họ Nguyễn lại mua món đồ gì về.
Được cử đi do thám, bà Lương vừa phe phẩy quạt mo vừa bước đến.
"Nhà mình mua thứ gì vậy? To thế kia? Tủ à?"
Nhưng tủ thì cần gì bọc thùng các tông kín mít vậy.
Bà Lương nói xong vội vàng né qua một bên nhường đường cho tốp thợ.
Tôn Hồng Mai giải thích: "Bà Lương ơi, không phải tủ đâu, là điều hòa đấy. Mùa hè trong bếp hầm hập, Nguyễn Nhuyễn xót họ nấu nướng đổ mồ hôi đầm đìa nên mới lắp điều hòa."
"Lắp cái điều hòa đó là hết nóng hả?" Ban đầu bà Lương chỉ định đi hỏi thăm thử, giờ thì tò mò thật sự. Có thứ tốt đến vậy sao, cứ lắp vào là mát rượi? "Tốt hơn cả quạt máy cơ à?"
