Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 541
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:36
Tôn Hồng Mai vội vàng khen ngợi cô làm việc tận tâm, trách nhiệm, có cô ở đây thì bà cũng yên tâm gửi gắm con gái.
Qua lại vài câu, cô quản lý ngỏ ý muốn ghi lại tên và số phòng của Nguyễn Nhuyễn để tiện bề chăm sóc: "Nguyễn Nhuyễn? Cháu là Thủ khoa khối Văn của tỉnh mình đấy à? Cô chủ nhỏ của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn?"
Đúng lúc này, Nguyễn Nhuyễn cũng vừa vặn điền xong tờ phiếu. Cô đưa tờ giấy cho cô quản lý: "Dạ, cô ơi, cháu điền xong rồi ạ."
Cô quản lý nhìn rõ khuôn mặt cô, lập tức trở nên kích động: "Trời đất ơi, tối qua cô vừa mới nói với bố xấp nhỏ nhà cô, hy vọng Thủ khoa khối Văn sẽ được xếp vào tòa nhà cô quản lý. Không ngờ hôm nay ước nguyện thành sự thật luôn. Nguyễn Nhuyễn đúng không, sau này có thiếu thốn gì cháu cứ xuống tìm cô. Đồ đạc trong phòng có hỏng hóc gì, cháu cứ xuống báo cáo nhé!"
Nguyễn Nhuyễn vội vàng cảm ơn: "Cháu cảm ơn cô ạ!"
Xếp hàng phía sau vẫn còn rất đông tân sinh viên, cô quản lý cũng không tiện dông dài với Tôn Hồng Mai. Thế nhưng, cứ nhìn thấy Nguyễn Nhuyễn là cô lại thấy vui trong lòng: "Các bạn khác cũng vậy nhé, đồ đạc có hỏng hóc gì cứ xuống đây điền phiếu báo hỏng!"
Nghe được câu này, các vị phụ huynh tân sinh viên khác trong lòng mới thấy vơi bớt sự khó chịu. Dù vậy, vẫn có người chướng mắt với điệu bộ của cô quản lý, sau khi nhận chìa khóa không nén nổi tiếng lầm bầm: "Đồ nịnh bợ!"
Nguyễn Nhuyễn xách theo đồ đạc cùng Tưởng Tuyết và mẹ đi tới trước cửa phòng ký túc xá.
"Phòng 305, đến nơi rồi."
Cửa phòng khóa im ỉm. Chẳng nhẽ cô là người tới nhận phòng sớm nhất?
Nguyễn Nhuyễn mở cửa bước vào. Trong phòng xộc lên một mùi ngai ngái của căn phòng lâu ngày không được thông gió. Quả nhiên là chưa có ai dọn tới.
Tôn Hồng Mai vừa bước vào phòng đã nhanh tay mở toang các cánh cửa sổ.
Trong phòng không có nhà vệ sinh khép kín. Nhà vệ sinh và khu vực rửa mặt được bố trí ở cuối hành lang. Nguyễn Nhuyễn chọn cho mình chiếc giường tầng dưới nằm ngay cạnh cửa sổ.
Chính giữa căn phòng đặt vài chiếc bàn học. Nguyễn Nhuyễn tiện thể xí luôn chiếc bàn kê sát cửa sổ, cũng gần giường cô nằm nhất.
"Em chọn giường tầng dưới à? Em không sợ bạn cùng phòng chưa xin phép đã tùy tiện ngồi lên giường em sao?" Tưởng Tuyết có chút ngạc nhiên. Cô vốn đinh ninh Nguyễn Nhuyễn sẽ chọn giường tầng trên.
Nguyễn Nhuyễn lôi miếng giẻ lau ra chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh: "Em có mắc rèm che giường, chắc không ai tự tiện ngồi đâu ạ."
Chủ yếu là ở giường tầng dưới tiện lợi hơn nhiều.
Tôn Hồng Mai tìm thấy cây chổi ở góc cửa, bắt đầu quét dọn.
Nhiệm vụ của Tưởng Tuyết đến đây coi như đã hoàn tất. Thấy hai mẹ con đang tất bật dọn dẹp, cô vội lên tiếng: "Đàn em Nguyễn Nhuyễn, chị cũng ở Tòa số 2, phòng 408. Lúc nào rảnh rỗi em qua phòng chị chơi nhé. Chị rất quý em, thực lòng muốn kết bạn với em!"
Đối mặt với sự chủ động kết thân đầy thiện ý của cô nàng, Nguyễn Nhuyễn cũng rất thích tính cách thẳng thắn này: "Dạ vâng, cảm ơn đàn chị Tưởng Tuyết hôm nay đã nhiệt tình giúp đỡ ạ. Hôm nay em đang bận tay, hôm nào có dịp em mời chị uống nước nhé."
Tưởng Tuyết gật đầu lia lịa: "Nhất trí luôn!"
Đợi Tưởng Tuyết rời đi, Tôn Hồng Mai không khỏi bật cười: "Cái con bé này, đáng yêu thật đấy."
Nguyễn Nhuyễn cũng có chung suy nghĩ. Bao nhiêu cảm xúc đều viết hết lên mặt, suy nghĩ đơn thuần, nhìn qua là biết từ bé đã được nuôi nấng trong vòng tay bảo bọc yêu thương.
"Cháu chào cô ạ! Chào cậu! Tớ cũng ở phòng này, tớ tên là Khổng Mộng!"
Một giọng nói trong trẻo vang lên. Nguyễn Nhuyễn ngừng tay ngẩng đầu nhìn ra cửa. Trước cửa là một cô gái đeo kính cận. Mái tóc dài thả xõa được kẹp hờ bằng một chiếc kẹp tóc đính đá pha lê. Cô nàng diện một chiếc váy sơ mi thanh lịch, dưới chân mang đôi giày thể thao trắng tinh khôi. Toàn bộ toát lên vẻ thục nữ, dịu dàng.
Tôn Hồng Mai vội vã nhường đường: "Nhuyễn Nhuyễn, bạn cùng phòng của con đến rồi kìa, mau ra chào hỏi đi con."
Bố mẹ Khổng Mộng đi theo phía sau, mỉm cười gật đầu chào Tôn Hồng Mai.
Nguyễn Nhuyễn mỉm cười thân thiện: "Tớ tên là Nguyễn Nhuyễn. Cháu chào hai bác ạ, chào cậu!"
Ánh mắt cô lướt qua Khổng Mộng. Khổng Mộng cũng mỉm cười đáp lại, rồi quay sang ríu rít với bố mẹ: "Bố mẹ thấy chưa, giờ thì bố mẹ khỏi phải lo lắng nữa nhé. Bạn cùng phòng của con là Thủ khoa khối Văn, lại còn là cô chủ nhỏ của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn cơ đấy!"
Bố mẹ Khổng Mộng vừa bước vào phòng đã nhận ra Nguyễn Nhuyễn ngay. Bọn họ cũng vô cùng hãnh diện khi con gái được xếp chung phòng với cô.
"Đúng vậy, chúng tôi cũng an tâm hơn hẳn."
Mẹ Khổng Mộng vừa buông hành lý xuống đã xắn tay áo vào phụ Tôn Hồng Mai dọn dẹp: "Đưa tôi, đưa tôi, để tôi đi đổ rác cho. Ban nãy chị quét nhà rồi, phần việc còn lại cứ để tôi lo."
