Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 91

Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:01

Nguyễn Nhuyễn vươn vai một cái: "Chẳng có bí quyết gì đặc biệt cả, chỉ là não được khai thông, cộng thêm việc tránh xa những người cần tránh xa thôi!"

Tránh xa những người cần tránh xa...

Mọi người lập tức nhận ra người mà cô ám chỉ chính là Khương Miểu Miểu.

Khuôn mặt Khương Miểu Miểu lúc đỏ lúc trắng, hốc mắt phút chốc ửng đỏ, cô ta sắp khóc đến nơi.

Nhưng Nguyễn Nhuyễn lại bồi thêm một câu: "Đừng có tự vơ vào mình nhé, nếu cố tình vơ vào thì tôi không chịu trách nhiệm hậu quả đâu!"

Khương Miểu Miểu lúc này khóc không được mà không khóc cũng chẳng xong. Khuôn mặt cô ta vì cố kìm nén mà trở nên méo mó, nực cười vô cùng.

Trương Hân Di ôm hộp cơm ăn mì, đôi mắt long lanh hình ngôi sao nhìn Nguyễn Nhuyễn chằm chằm.

Trời ơi! Sao trước đây cô không nhận ra Nguyễn Nhuyễn lại ngầu bá cháy đến thế này nhỉ!

Vì tương lai học (ăn) hành (ngon) rạng rỡ, cô quyết định sẽ kết giao bạn bè thật bền c.h.ặ.t với Nguyễn Nhuyễn!

Để không làm ảnh hưởng đến việc buôn bán, việc sửa sang lại cái sân nhỏ đều được tiến hành sau 9 giờ sáng.

Mọi người trong ngõ thấy nhà họ Nguyễn chuyển về cơ man nào là đồ đạc, nào là mấy thân cây to, gạch, cát... lại có cả thợ thuyền ra ra vào vào, lúc này mới vỡ lẽ nhà họ Nguyễn sắp mở tiệm ăn thật rồi.

Nguyễn Nhuyễn quyết định nhân lúc tiệm chưa khai trương, phải nhanh ch.óng làm xong giấy phép kinh doanh. Cô cất công đi tìm Phạm Quân để xin chỉ giáo về vụ làm giấy phép, giờ đang cầm trên tay tờ đơn xin cấp phép đã đóng mộc của ủy ban phường, ngồi xe buýt đến Cục Công Thương.

Chỉ qua 2 trạm là tới nơi.

Nhớ lại dáng vẻ Quý Viễn mặc đồng phục, Nguyễn Nhuyễn không biết lát nữa vào trong có chạm mặt anh không.

Trong đại sảnh có ba quầy làm việc, mỗi quầy là một chiếc bàn gỗ lớn sơn màu đỏ au. Trên bàn nào cũng chất đống đủ thứ giấy tờ tài liệu, mấy cán bộ mặc đồng phục màu xanh olive đang cặm cụi làm việc.

Nguyễn Nhuyễn đi theo bảng sơ đồ chỉ dẫn tới một quầy làm việc. Cán bộ phụ trách là một nữ đồng chí, mái tóc b.úi cao được b.úi gọn gàng trong tấm lưới đội đầu màu xanh đậm, trông vô cùng nhanh nhẹn, tháo vát.

Chị ta đang cúi gằm mặt, mắt không chớp lấy một cái, tay cầm thước dây dò từng dòng từng chữ trên tài liệu.

"Chào chị, tôi đến nộp đơn xin cấp giấy phép kinh doanh dịch vụ ăn uống cá thể!" Nguyễn Nhuyễn lên tiếng thật khẽ khàng, sợ nói to quá làm chị cán bộ giật mình.

Nghe thấy tiếng gọi, nữ đồng chí kia đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, hỏi luôn: "Đơn xin cấp phép đã có mộc của ủy ban phường chưa?"

Nguyễn Nhuyễn đáp: "Đóng mộc rồi ạ."

Nữ đồng chí không nói gì thêm, tay vẫn thoăn thoắt cầm thước dây rà soát tài liệu.

Nguyễn Nhuyễn liếc nhìn xấp đơn xin cấp giấy phép kinh doanh cá thể xếp chồng bên tay trái chị ta, bên tay phải cũng có một xấp, chỉ là số lượng nhiều hơn hẳn.

Cô từng nghe phong thanh dạo này giấy phép kinh doanh bị hạn chế số lượng, không biết có đúng không.

Đợi khoảng một phút, nữ đồng chí kia vẫn chưa chịu ngẩng đầu lên: "Cô để đơn xin lên bàn, rồi về trước đi, lát nữa tôi sẽ xem, ba đến năm ngày làm việc nữa cô quay lại."

Nguyễn Nhuyễn mím môi, nhìn tờ đơn trên tay, lại nhìn hai xấp đơn trên bàn: "Chị cho hỏi, để vào xấp cao hơn hay xấp thấp hơn ạ?"

Nữ đồng chí vừa rà soát xong một mặt tài liệu, vẫn chưa tìm thấy thứ mình cần, lại nghe tiếng Nguyễn Nhuyễn cất lên, chị ta bực dọc ném thước dây xuống bàn, ngẩng lên lườm Nguyễn Nhuyễn với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: "Cô sao mà lắm chuyện thế hả? Cái gì mà cao với thấp, bảo để lên bàn thì cứ để lên bàn đi. Không thấy tôi đang bù đầu với cả đống việc đây à?"

Vừa dứt lời, đôi mắt mỏi nhừ vì dán mắt vào dữ liệu quá lâu của chị ta cuối cùng cũng nhìn rõ người đang đứng trước mặt.

Làn da trắng nõn nà không tì vết, đúng là thứ chị ta hằng ao ước trong mơ, thêm đôi mắt hạnh to tròn, khuôn mặt trái xoan thanh tú, mọi đường nét trên khuôn mặt người con gái này đều khiến chị ta cảm thấy chướng mắt cực kỳ.

Cùng là phụ nữ với nhau, cớ sao ông trời lại bất công đến thế.

Nguyễn Nhuyễn bật cười nhẹ: "Đồng chí này, thái độ của chị có vấn đề rồi đấy. Chị làm việc không suôn sẻ không có nghĩa là tôi phải gánh chịu cục tức của chị. Từ lúc bước vào đây đến giờ tôi nói chưa quá năm câu, chỉ vì không muốn làm phiền chị đối chiếu tài liệu. Ngược lại, chị cứ để tôi đứng chờ mãi như thế, nhìn kiểu gì cũng thấy chị hơi thiếu đạo đức nghề nghiệp đấy."

Đặng Sảng lập tức trợn trừng mắt. Đây là chỗ nào cơ chứ, Cục Quản lý Hành chính Công Thương, chị ta nắm trong tay quyền sinh sát đối với giấy phép kinh doanh của các hộ cá thể. Kẻ nào đến làm giấy tờ mà chẳng ngọt nhạt nịnh bợ, giở đủ trò lấy lòng chị ta để mong sớm lấy được giấy phép.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 91: Chương 91 | MonkeyD