Quận Chúa Bị Biếm Năm Năm Hồi Kinh, Phụng Chỉ Thành Hôn - 7
Cập nhật lúc: 12/07/2026 16:03
Chương 6
Chạng vạng, nha môn tan làm.
Phụ thân đã sớm nhận được tin nhưng không thể tự ý rời khỏi chức vụ, cùng Thẩm Thừa Thư vừa tan học cuối cùng cũng trở về phủ.
Hai người vừa về đến nơi đã lập tức chạy thẳng đến phòng chứa củi đang giam Lưu di nương, nhưng bị người của ta ngăn lại.
Bọn họ đều là thị vệ của phủ Quận chúa.
Cha ta cũng không dám tùy tiện đ.á.n.h c.h.ế.t.
Sau đó, hai người lại đến thăm Thẩm Minh Châu đang quỳ trong từ đường.
Ta không ngăn cản.
Chỉ cần nàng ta vẫn quỳ ở đó chép kinh là được.
Dù sao cũng phải có người đi cáo trạng thì mới có thể cãi nhau được.
Đáng tiếc, ta vẫn đ.á.n.h giá quá cao người cha nhu nhược ấy.
Không hổ là phu quân do chính tay mẫu thân ta lựa chọn.
Quả thực vừa ngu xuẩn, nhát gan, lại chẳng có đầu óc.
Ngay cả Thẩm Thừa Thư cũng dám gào lên với ta một tiếng, hỏi sao ta có thể đối xử với Minh Châu tỷ tỷ như vậy.
Sau đó, hắn liền bị ta đá một cước văng ra ngoài cửa.
Còn phụ thân lại bày ra dáng vẻ từ phụ, không dám nổi giận với ta, khiến lòng ta vốn đang đầy mong đợi được đ.á.n.h người hoàn toàn rơi vào khoảng không.
Nhờ vậy, ta cũng xác định được ông quả thực không biết chuyện ta trở về phủ.
Nếu biết trước, ông tuyệt đối sẽ không cho phép đôi mẫu nữ kia ngông cuồng trước mặt ta.
Xem ra thư ta gửi về đã bị Lưu phu nhân giữ lại.
Có lẽ bà ta cho rằng ta đã bị ghét bỏ, không còn được sủng ái, chỉ là một vị tiểu thư kiêu căng thất thế.
Bà ta muốn ngay lần đầu gặp mặt lập quy củ, cho ta một đòn phủ đầu, nên ngay cả phụ thân cũng giấu giếm.
Đáng tiếc, bà ta lại đá trúng một tấm thép còn phủ lông mềm như ta.
Tối ấy, phụ thân dùng bữa cùng ta trong ngày đầu ta trở về phủ.
Ông không hề nhắc đến ngoại thất mình đã nạp cùng Thẩm Minh Châu.
Nhưng ông không nhắc, ta vẫn phải nhắc.
“Phụ thân không định giải thích một chút sao?”
Ta gắp một miếng thịt cá, thong thả nói.
“Phủ Thượng thư chúng ta bỗng nhiên có thêm một vị thiên kim còn lớn hơn ta, vậy mà ta lại là người cuối cùng được biết?”
Thẩm phụ lau mồ hôi bên trán, cười gượng.
“Là ngoài ý muốn.”
“Chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
“Mẫu thân thành thân với người một năm mới sinh ra ta.”
“Vị tiểu thư ngoài ý muốn này lại lớn hơn ta mấy tháng.”
“Đó cũng gọi là ngoài ý muốn sao?”
Thẩm phụ không nói.
Thẩm Thừa Thư vừa bị đá một cước, đang cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, cũng không dám nói.
“Phụ thân, hôn sự giữa người và mẫu thân là do Tiên đế hạ thánh chỉ ban hôn.”
“Đã được ngự ban hôn sự, người lại lén nuôi ngoại thất.”
“Người muốn phủ Thượng thư chúng ta mang tội danh bất kính với hoàng gia sao?”
Ăn gần xong, ta ném đũa xuống, chờ Thẩm phụ giải thích.
Thẩm Thừa Thư sợ đến mức rời bàn đứng dậy.
Sắc mặt Thẩm phụ lúc xanh lúc trắng, dường như vừa tức giận vừa cảm thấy nhục nhã.
Cuối cùng, tất cả cảm xúc ấy đều bị ông ép xuống, hóa thành một tiếng thở dài.
“Con muốn thế nào?”
Ta khẽ hừ một tiếng.
“Đã không chịu giấu cho t.ử tế, lúc nào cũng muốn giở trò đầu cơ trục lợi, vậy phải gánh lấy hậu quả.”
“Lưu Uyển Dung bị giáng làm tiện thiếp, đ.á.n.h gãy một chân.”
“Thẩm Minh Châu ghi danh nghĩa nữ, thu hồi tất cả phần lệ dành cho tiểu thư phủ Thượng thư.”
“Ngày mai mở từ đường tế tổ.”
“Danh phận thiếp thất của Văn di nương cũng nên được xóa bỏ.”
“Đây chính là người được mẫu thân ta chọn làm kế thất.”
Hô hấp Thẩm phụ trở nên dồn dập.
Ta cảm thấy có lẽ ông đang muốn mắng ta là nghịch nữ, muốn mắng ta làm càn.
Nhưng phía sau ta có Thái hậu, có lão Thành Vương phi, có ngoại tổ Tần Quốc công phủ, lại có thân phận Quận chúa chính thống thuộc hoàng thất.
Còn ông khi xưa chỉ là một vị Thị lang, lúc ta còn nhỏ vào cung gặp ta cũng phải quỳ xuống hành lễ.
Ông có thể ngồi lên vị trí Thượng thư cũng nhờ nhà mẹ đẻ của mẫu thân ta ra sức đề cử.
Bởi vậy, ông không có lá gan ấy.
Có lẽ ông thật sự cho rằng ta đã bị vị biểu huynh Hoàng đế ghét bỏ, ngay cả Thái hậu cũng không thể bảo vệ ta, cho rằng đời này ta không thể trở về kinh thành, nên mới dám đưa ngoại thất về phủ.
Dù sao, mẫu thân ta chỉ để lại một mình ta là đích xuất.
Của hồi môn của ta và mẫu thân đều nằm trong phủ Quận chúa.
Một vị Thượng thư muốn nâng thiếp làm kế thất hay cưới người khác, vốn không ảnh hưởng quá lớn.
Tần Quốc công phủ cùng lão Thành Vương phi đương nhiên sẽ không xen vào chuyện không đâu.
Nhưng tất cả đều dựa trên tiền đề ta chưa hồi kinh.
Hai cái đuôi nhỏ do ta vất vả trông nom lớn lên lại bị bắt nạt thành bộ dạng này.
Muốn ta không nhúng tay sao?
Nằm mơ đi!
“Uyển Dung dù sao cũng…”
“Thôi vậy.”
“Ta đồng ý giáng nàng ấy thành tiện thiếp, nâng Văn di nương lên làm chính thất.”
“Nhưng Minh Châu là cốt nhục ruột thịt của ta, sao có thể ghi thành nghĩa nữ?”
“Vậy ta sẽ vào cung tố cáo Thẩm đại nhân đã có nữ nhi trước khi thành thân với chính thê được ngự ban hôn sự, coi thường thánh ý của Tiên đế.”
“Hoặc ghi nàng ta làm nghĩa nữ.”
“Ta cho phép người chọn một nam t.ử tốt ngoài kinh thành để gả nàng ta đi.”
“Phụ thân, người tự chọn đi.”
“…Tội khi quân phạm thượng là tội của toàn phủ!”
“Con cho rằng mình có thể thoát được sao?”
“Cho dù con là Quận chúa, tố cáo phụ thân ruột cũng là bất trung bất hiếu.”
“Hà tất vì một thứ nữ mà làm ô uế thanh danh của mình?”
“Người cứ thử xem tội danh ấy có liên lụy được đến ta hay không.”
“Thanh danh sao?”
