Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 103: Cho Cậu Xem Khỉ
Cập nhật lúc: 29/01/2026 09:02
"Tôi đã nói cậu ta chắc chắn có mục đích mà! Danh sách dạ tiệc chẳng phải đã lên xong rồi sao, liên quan quái gì đến tôi."
Anh vẫn thấy chưa hả giận, mắng thêm một câu:
"Lục Tẫn Chi là loại khỉ hiếm ở vườn bách thú nào xổng ra mà sao nhiều người muốn xem thế không biết."
Lục Tuyên sờ tay vào chiếc điện thoại trên bàn, thực sự hối hận vì đã không ghi âm lại câu nói này.
Nếu không thì đã có thêm một người nữa bị khóa thẻ cùng anh rồi.
Kiều Ngô không mấy ngạc nhiên, cô giải thích một chút:
"Những khách mời dưới danh nghĩa Lục gia thì đúng là đã chốt xong rồi, nhưng khách mời dưới danh nghĩa của cậu thì vẫn chưa. Nếu cậu có bạn bè muốn đến thì có thể nói với tôi, chỉ là một buổi tụ họp riêng tư thôi mà, bạn bè đương nhiên có tư cách tham dự, có điều chỉ được phép một mình bạn của cậu đến thôi, không được dắt thêm bất kỳ ai khác."
"Đám người đó toàn là lũ tôm tép, dắt đến để làm gì?"
Lúc này Lục Ứng Trì lại có vẻ rất tự nhận thức được vấn đề.
Kiều Ngô bật cười: "Chuyện đó thì khó nói lắm."
Lục Ứng Trì cảm thấy câu nói này có gì đó sai sai:
"Cô không ghét Quách Lực Ngôn sao?"
"Cậu ta tên là Quách Lực Ngôn à?" Kiều Ngô gật đầu.
"Tại sao phải ghét cậu ta?"
Lục Ứng Trì: "Mục đích quá rõ ràng rồi còn gì."
"Tứ thiếu gia."
Kiều Ngô chống cằm quay sang, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
"Cậu sinh ra đã ở vạch đích, đương nhiên không biết có những người để đến được cái vạch đó phải đi xa đến nhường nào. Cậu ta tiếp cận cậu có lẽ là có mục đích, nhưng nếu cậu cũng nhận được điều mình muốn, thì sự tiếp cận đó tại sao lại không thể?
Giống như trước đây Hồ Trác và đám bạn kia mang lại cho cậu giá trị về mặt cảm xúc, nên cậu mới sẵn lòng chi tiền cho họ vậy."
Nếu cô nhớ không lầm, hôm nay khi cô quay lại ngăn cản Lục Ứng Trì cầm chai rượu lao lên đ.á.n.h người, cô đã thấy Quách Lực Ngôn đứng ở cửa, che chắn cho Lục Ninh ở phía sau.
Từ đầu đến cuối anh ta cũng không nói câu nào quá đáng, ngay cả lúc rời đi cũng chẳng dám mở miệng.
"Hợp tác kinh doanh còn coi trọng việc có qua có lại, trao đổi lợi ích, tại sao cuộc sống lại không thể?"
Kiều Ngô nói:
"Nếu cậu ta dùng con đường chính đáng để giành lấy thứ mình muốn, thì đó là nỗ lực, là thủ đoạn của chính cậu ta, tôi không ghét hạng người như vậy, còn việc người khác có chấp nhận hay không thì lại là chuyện khác."
Hiện tại Lục Ứng Trì vẫn chưa có thứ gì cần phải đi nịnh bợ người khác mới có được.
Không đúng, có một thứ.
Anh nhìn Kiều Ngô, đột nhiên hiểu ra.
Để Kiều Ngô có thể ở lại mà không nhảy việc, có thể chú ý đến anh nhiều hơn một chút, nên anh sẵn sàng nghe lời cô, dù không ưa Lục Ninh nhưng vẫn dạy con bé học bài, đây chính là "thủ đoạn" của anh sao?
"Nếu cậu cảm thấy vui vẻ, thì việc thỉnh thoảng cho đối phương một chút béo bở cũng không phải là không thể." Kiều Ngô nói.
Suy nghĩ của Lục Ứng Trì bắt đầu đi chệch hướng và tự thấy mình trong đó.
Cô thấy vui, nên cô sẽ trò chuyện cùng anh, uống rượu cùng anh.
Kiều Ngô: "Nếu cậu không thích, thì chỉ chứng tỏ cậu ta không hợp ý cậu, cứ từ chối là được."
Lục Ứng Trì phản xạ có điều kiện: "Thế không được! Cô không được từ chối!"
"?"
Kiều Ngô nhướng mày.
"Liên quan gì đến tôi đâu?"
"Tôi là nói..."
Lục Ứng Trì định thần lại.
"Ừm, cô nói đúng, nên cho cậu ta một chút béo bở."
Nếu không sau này cô từ chối tôi thì sao!
Lục Ứng Trì thử đứng vào vị trí của người khác mà suy nghĩ, đột nhiên thấy vô cùng đồng cảm với Quách Lực Ngôn.
Dù sao hôm nay Lục Ninh cũng vui vẻ, Quách Lực Ngôn quả thực đã nắm bắt rất đúng nhu cầu và sở thích của anh, lúc ở hầm rượu cũng đã đưa ra những lựa chọn mà anh thích, rất biết nhìn người.
Kiều Ngô chỉ gợi ý đến đây rồi dừng lại.
Nếu là người khác thì có lẽ những chuyện này không cần cô phải chỉ điểm, nhưng mấy anh em Lục Ứng Trì vốn dĩ rất cứng nhắc, ở trong l.ồ.ng kính quá lâu nên chẳng biết xã hội hiểm ác nhường nào, sau này chẳng biết chừng sẽ có một cách kết giao bạn bè "độc lạ" của riêng mình, điều đó có vẻ sẽ hơi khó khăn.
Còn việc anh có tiếp tục qua lại với Quách Lực Ngôn hay không thì không nằm trong phạm vi lo lắng của cô.
"Nhưng chỉ giới hạn trong bản thân cậu ta thôi."
Cô nói:
"Người cậu biết chỉ có người này, chứ không phải gia đình hay vòng tròn xã hội của đối phương, vì vậy ngoài người đó ra, đừng trao thêm bất kỳ đặc quyền nào khác, còn việc đối phương xử lý cơ hội này thế nào, đó là chuyện của chính họ."
Lục Ứng Trì: "Ồ, vậy tôi sẽ cho cậu ta một chút béo bở vậy."
Anh đã chặn số tất cả những kẻ đi cùng ngày hôm nay trừ Quách Lực Ngôn ra, rồi gửi cho anh ta một tin nhắn thoại.
"Cơm thì không được ăn đâu, cậu muốn đến thì cứ đến, nhưng chỉ được đi một mình thôi."
Anh hừ nhẹ một tiếng.
"Chẳng qua cũng chỉ là Lục Tẫn Chi thôi mà, cho cậu một cơ hội để xem khỉ đấy."
Kiều Ngô: "..."
Lục Tuyên: "!"
Ghi âm được rồi!
A ha ha ha ha!
