Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 237: Biệt Thự Tĩnh Thủy
Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:17
"Chẳng phải con đã bảo bố nghỉ ngơi sớm rồi sao?"
"Bố không ngủ được nhiều, giờ đi ngủ đây."
Kiều Tri Nghĩa đứng dậy, lại nhìn ra ngoài thêm một cái.
"Con làm việc bên cạnh cậu hai, chung sống với cậu ấy thế nào?"
Ông ở nhà họ Lục bao nhiêu năm, khoảng cách với cậu hai luôn là không gần không xa, cũng không nắm bắt được suy nghĩ của vị thiếu gia này.
"Anh ấy khá tốt ạ."
Kiều Ngô nói: "Rất dễ giao tiếp."
Kiều Tri Nghĩa ngẩn người: "Con đang nói cậu hai đấy à?"
Dễ giao tiếp?
"Vâng."
Chẳng lẽ người trẻ có cách giao tiếp riêng của người trẻ sao?
Kiều Tri Nghĩa suy nghĩ một lát, thấy trước đây mình với mấy vị thiếu gia khác quan hệ cũng bình thường, nên không nghĩ nhiều nữa, lại nói:
"Đúng rồi Tiểu Ngô, lão gia nhờ bố nhắn với con một tiếng, ông ấy định nhân lúc trời chưa lạnh hẳn sang biệt thự Tĩnh Thủy ở một thời gian. Cảnh sắc mùa thu bên đó đẹp lắm, cuối tuần này chúng ta sẽ đi, đến tối chủ nhật các con lại về, sau này cứ cuối tuần lại sang đó."
Nhà họ Lục dù sao cũng khá gần khu trung tâm, nhiều kiến trúc trong khuôn viên là do nhân tạo.
Nhưng biệt thự Tĩnh Thủy ở ngoại ô được xây bên bờ hồ, bên cạnh là một công viên rừng quốc gia, phong cảnh xưa nay vẫn rất đẹp.
Chỉ là mỗi năm mọi người hiếm khi sang đó vì ai nấy đều bận rộn công việc, đi lại không tiện.
"Vâng ạ."
Kiều Ngô gật đầu.
"Ngày mai con sẽ liên lạc với quản lý bên đó để dọn dẹp đồ đạc."
Quản lý bên đó chỉ phụ trách bảo trì biệt thự hàng ngày, không có quyền can thiệp vào những việc khác.
Lúc nhỏ khi cậu cả chưa qua đời, mấy đứa trẻ bọn họ kỳ nghỉ đông và hè đều ở bên đó.
Trong biệt thự vẫn còn quần áo lúc nhỏ của họ, chỉ là bây giờ đã lớn cả rồi, đồ đạc đều phải chuẩn bị lại.
Sáng hôm sau vừa ngủ dậy, Kiều Ngô đã gọi điện cho quản lý biệt thự bên kia, sau đó tự mình sang kiểm tra trước.
Biệt thự Tĩnh Thủy không lớn bằng nhà họ Lục, chỉ là một căn biệt thự đơn lập kèm theo nhà cho người giúp việc.
Vì vậy mỗi người không được sở hữu nguyên một tầng phòng như ở nhà chính, mà thường là hai người chung một tầng.
Vốn dĩ Lục Giang ở tầng trên cùng, nhưng hiện tại ông vẫn ngồi xe lăn suốt ngày, cũng không ai muốn vạch trần ông, nên Kiều Ngô sắp xếp phòng cho ông ở tầng hai.
Lúc cô mới đến đây khi còn nhỏ, bên cạnh là hai "cục bột nhỏ" bám dính lấy mình, ai cũng muốn ở chung phòng với cô.
Nhưng vì Lục Tuyên lớn hơn cô một tuổi, nên lúc đó cô ở cùng v.ú em và ngủ chung với Lục Ứng Trì nhỏ hơn mình bốn tuổi.
Giờ có thêm cả Lục Ninh nữa nên đều phải phân chia lại.
Kiều Ngô suy nghĩ một hồi, quyết định giao quyền lựa chọn cho mấy người họ.
Đến giữa trưa, cả nhà họ Lục cũng đã tới.
Rõ ràng là người một nhà, vậy mà cứ phải mỗi người một xe, xếp thành một hàng dài. Hơn nữa Kiều Ngô còn phát hiện, phía cuối đoàn xe còn có một chiếc xe tải bám theo.
Cô trợn tròn mắt nhìn kỹ, phát hiện trên xe tải kéo theo chính là Công Chúa.
Lục Ứng Trì dắt cả Công Chúa theo luôn sao?
"Cậu chỉ ở đây có hai ngày thôi mà."
Thấy anh dắt ngựa đi tới, cô hỏi:
"Cậu định không về đi học nữa à?"
"Đến lúc đó lại dắt về sau."
Lục Ứng Trì cao ngạo nói.
"Đừng có hành hạ nó..."
Kiều Ngô chưa nói hết câu đã thấy Lục Ninh hì hục kéo mấy cái vali lớn, trên lưng cũng đeo, trước n.g.ự.c cũng ôm.
Toàn bộ là b.úp bê của cô bé.
Cô bé còn chẳng nỡ để người giúp việc cầm hộ.
Còn về phần Lục Tuyên, mấy cái vali to đùng toàn là quần áo và mỹ phẩm chăm sóc da của anh, người giúp việc phải chạy đi chạy lại mấy chuyến mới hết.
Chỉ có Lục Tẫn Chi là bình thường một chút, chỉ mang theo một cái vali hành lý.
Quả nhiên, không nên sang đây sớm làm gì, phải canh chừng bọn họ từng giây từng phút mới được:
"Mọi người định dọn nhà sang đây luôn đấy à?"
"Mấy bé cưng của em đi đâu cũng phải mang theo hết."
Lục Ninh chưa từng đến đây, lúc này cô ấy đang rất hưng phấn, cảm thấy mình như đang đi dã ngoại mùa thu vậy.
Có điều tình yêu dành cho b.úp bê hơi nặng nề, cô ấy sắp cầm không nổi nữa:
"Phòng của em là phòng nào ạ?"
"Vẫn chưa chọn phòng."
Kiều Ngô giúp cô bé cầm bớt b.úp bê, bảo người giúp việc đưa lão gia và bố mình vào trước, sau đó đưa sơ đồ phòng đã in sẵn cho mấy người này:
"Xem xem mọi người muốn ở phòng nào?"
Vừa mới được gọi một tiếng "anh" vào hôm qua nên tâm trạng đang cực kỳ tốt, Lục Tuyên chẳng có ham muốn tranh giành gì với những người khác.
Phòng thôi mà, anh không quan tâm.
Cũng chẳng phải ở đâu thì Kiều Ngô sẽ gọi người đó là anh.
Hơn nữa bây giờ anh phải ra dáng người trưởng thành, phải biết tinh tế.
"Tùy ý."
Anh uể oải nói: "Trước đây ở đâu thì giờ ở đó là được rồi."
Những người khác cũng không mấy mặn mà với chuyện chọn phòng.
Lục Ứng Trì dắt ngựa, ghé đầu nhìn một cái:
"Vậy trước đây tôi ở..."
Khoan đã.
Lời nói của anh đột ngột dừng lại, những ký ức mờ nhạt trong chốc lát ùa về, bàn tay đang cầm dây cương bỗng nhiên siết c.h.ặ.t, khiến đầu Công Chúa cũng bị giật về phía trước.
"Trước đây ở đâu thì giờ ở đó sao?"
Anh chậm rãi quay đầu nhìn Kiều Ngô, giọng nói hơi vấp váp:
"Như vậy cũng... không phải là không được?"
Lời vừa dứt, tờ giấy trong tay Kiều Ngô đã bị ai đó rút mất.
Lục Tẫn Chi đứng sau lưng Kiều Ngô, nhìn thằng út cười như không cười.
Giọng nói lại mang theo hơi lạnh nhạt: "Não của em đi lạc cùng con ngựa của em rồi à?"
