Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 245: Thả Mồi Nhử Cá
Cập nhật lúc: 09/02/2026 11:36
Thế nhưng Kiều Ngô vẫn không buông tha cho ông ấy, cô ghé sát tai Lục Ninh nói:
"Lần sau ông nội mà còn nói chuyện với em kiểu đó, em cứ bê ghế sang phía đối diện mà ngồi."
Lục Ninh không dám lên tiếng, nhưng lại bí mật ra dấu tay OK với Kiều Ngô.
Lục Giang tức đến mức dùng khóe mắt liếc nhìn hai người, suýt nữa thì quăng luôn cả cần câu đi.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên một tiếng kêu kinh ngạc:
"Cái đệt! Cái gì vừa bay qua thế này."
Nghe thấy giọng của Lục Ứng Trì, sắc mặt Lục Giang mới dịu lại đôi chút.
Dù tính tình có đáng ghét thật, nhưng có đứa con trai chịu ra đây chung vui cũng coi như là nó đã lớn rồi.
"Lấy cái..."
Lấy cái vợt cho bố.
Đừng nói là ý nghĩ chưa kịp dập tắt, ngay cả câu nói của Lục Giang cũng chưa kịp dứt lời thì một cơn gió đã từ sau lưng ông ấy vụt qua.
"Kiều Ngô."
Lục Ứng Trì dắt ngựa tới.
"Có muốn cưỡi Công Chúa một lát không?"
"Thôi."
Kiều Ngô vẫn nhìn mặt hồ không hề nhúc nhích, cố tình trêu:
"Lát nữa cậu còn phải cưỡi nó về nhà chính họ Lục cơ mà, đừng để nó vất vả quá."
Ngày hôm qua vừa đắc tội với Lục Tẫn Chi, hôm nay anh về kiểu gì cũng là cả một vấn đề, nếu đi thẳng từ biệt thự Tĩnh Thủy đến trường thì chắc phải dậy từ năm giờ sáng mất.
Lục Ứng Trì: "..."
Anh quay đầu nhìn đôi chân vạm vỡ của Công Chúa, thực sự sợ ngựa còn chưa tặng được mà Công Chúa đã phế luôn rồi.
Anh kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh Kiều Ngô: "Vậy tôi cũng không cưỡi."
"Chú Kiều đang câu cá đấy ạ?"
Anh chủ động tham gia.
"Cháu cũng biết câu đấy, cháu thả thính chuẩn lắm, để cháu làm cho."
Kiều Tri Nghĩa được chiều mà sợ: "Không không, tứ thiếu gia cứ tự chơi đi ạ."
"Chơi mệt rồi, đúng lúc nghỉ ngơi một lát."
Lục Ứng Trì vừa nói vừa hí hoáy với cái xô nhỏ, cơ thể cậu ta còn thành thật hơn cả bộ não, anh vô thức ghé sát lại gần Kiều Ngô, nói thầm bên tai cô:
"Nếu tôi câu được cá, cô bảo Lục Tẫn Chi trả lại chìa khóa xe cho tôi nhé, tuần sau chúng ta đi đua xe vòng quanh thành phố..."
Cái vành tai đang vấn tóc đen ấy bỗng nhiên tránh xa anh một khoảng.
Giọng nói của Lục Ứng Trì đột ngột dừng lại.
Thấy Kiều Ngô rướn người về phía trước, nhặt một viên đá trước mặt bố mình ra chỗ khác, rồi cứ giữ nguyên khoảng cách đó ngoảnh lại nhìn anh:
"Dạo này tôi sẽ rất bận."
Giọng nói không nghe ra bất kỳ điều gì bất thường, nhưng Lục Ứng Trì cứ thấy khó chịu trong lòng.
"Vậy thì đợi khi nào cô rảnh rồi đi cũng được." Anh nói chữa thẹn.
"Muốn lấy chìa khóa xe thì cậu cứ trực tiếp đi mà nói với anh trai cậu."
Kiều Ngô nhẹ nhàng bảo:
"Cậu cũng đâu có làm sai chuyện gì, anh ấy sẽ không gây khó dễ cho cậu đâu, cậu là em trai anh ấy, lời nói chắc chắn có trọng lượng hơn tôi nhiều."
Cô tin chắc rằng Lục Tẫn Chi làm những chuyện này chỉ là để nhìn thấy mấy đứa trẻ này bối rối trong phút chốc chứ không hề để tâm, anh không phải kiểu người thích nhai đi nhai lại những chuyện khiến mình bực mình.
"Sao mà giống nhau được, cô là bạn của anh ấy cơ mà."
Kiều Ngô phì cười: "Trong mắt cậu, bạn bè còn thân thiết hơn cả người nhà sao?"
Lục Ứng Trì không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu bốc mồi câu lên nhào tới nhào lui như đang chơi đất nặn.
Anh có một cảm giác không thể gọi tên, nhưng lại chẳng có bằng chứng gì.
Chưa kịp nghĩ ra đầu đuôi thì lại nghe thấy một tiếng "bộp".
Lục Ứng Trì bị ai đó đá một cái suýt ngã khỏi ghế, anh vịn ghế quay đầu lại:
"Bị điên à?"
Lục Tuyên đầu trùm mũ áo hoodie, đeo kính râm, một tay xách chiếc ghế nhỏ, tay kia cầm cần câu và xô mồi, giọng điệu thong dong:
"Đây không phải chỗ cho ngựa ăn cỏ, nhường chỗ đi."
Lục Ứng Trì mà chịu nhường thì đúng là mặt trời mọc đằng tây, nhìn trang phục của anh, giọng điệu uốn éo:
"Anh mà cũng biết câu cá à?"
"Còn biết câu cả rồng nữa cơ."
Lục Tuyên tặc lưỡi.
"Tránh ra."
Lục Ứng Trì đời nào chịu, đi câu cá mà ăn mặc kiểu đó, không biết thì còn tưởng anh đến ăn trộm cá không chừng, anh dùng sức ngồi lỳ xuống ghế:
"Cái hồ to thế này anh không tìm chỗ khác mà cứ thích chen chúc ở đây, đeo kính râm giả làm người mù à, không thấy tôi to lù lù thế này sao?"
Lục Tuyên: "Tôi muốn thỉnh giáo chú Kiều cách câu cá, có vấn đề gì không?"
Kiều Tri Nghĩa khó xử, khiêm tốn nói: "Ôi dào, tôi cũng không giỏi lắm đâu."
Ở phía bìa ngoài cùng, Lục Giang bị ngó lơ hoàn toàn: "..."
Ơ hay, bộ ông ấy không tồn tại à?
Xin chào?
Ông già nhà anh vẫn đang chống cần câu ngồi lù lù ở đây này!
"Tìm Lục Ninh mà học kìa."
Lục Ứng Trì cúi đầu làm việc của mình.
"Không thèm."
Lục Ninh thò đầu ra.
"Cháu ngồi đây để chụp ảnh, góc độ vị trí cháu chọn hết rồi, không đổi được."
Kiều Ngô - người sắp bị đẩy xuống hồ đến nơi - thực sự không hiểu nổi trên cổ ba người này mọc cái đầu to như thế để làm gì, bên trong chứa cái gì nữa.
Cô phủi tay đứng dậy: "Nếu đã ham học hỏi như vậy thì mời ngồi vào chỗ của tôi."
Cả ba người đồng loạt quay đầu lại: "Thế còn chị/em thì sao?"
"Tôi sang ngồi bên chỗ Lục Ninh."
Lục Ứng Trì không nói hai lời, xách xô mồi đứng phắt dậy đi theo cô:
"Được, để tôi nhường chỗ cho cô."
Anh nhướng mày với Lục Tuyên: "Anh ở đây mà thỉnh giáo cho kỹ nhé."
Lục Tuyên: "Chậc."
