Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 254: Vẫn Phải Trị Mới Được
Cập nhật lúc: 10/02/2026 04:00
"Ơ? Em gái!"
Dòng suy nghĩ của Kiều Ngô bị cắt ngang bởi một tiếng kêu kinh ngạc.
Cô nhìn theo hướng tiếng động thì thấy ở ban công tầng hai của căn biệt thự nghỉ dưỡng bên cạnh có người đang vẫy tay điên cuồng.
Thẩm Diên?
Chắc là ngày mai anh ta cũng phải dự buổi họp báo.
Miệng thì nói không muốn nhìn thấy Lục Tẫn Chi, nhưng khách sạn nhà họ Lục thì vẫn cứ ở như thường.
Đúng là thật thà ghê.
Chưa kịp để cô phản ứng, Thẩm Diên đã chạy biến vào trong nhà, chưa đầy một phút sau đã chạy ra khỏi sân nhà mình, bám vào hàng rào sân nhà cô:
"Trùng hợp thật đấy, em cũng ở lại đây đêm nay à?"
Kiều Ngô thấy anh ta thậm chí còn kịp quàng thêm một chiếc khăn mỏng trang trí lên người, tốc độ ngang ngửa với Lục Tuyên ngày xưa.
Trước khi xuyên không, cô vốn chẳng thiếu người theo đuổi, ngay cả sau khi xuyên qua, hồi nhỏ ở trong lớp cả nam lẫn nữ vây quanh cô cũng một đống, chỉ là lúc đó có mấy chú ch.ó nhỏ hộ chủ ở cạnh nên không ai dám quá phận thôi.
Thế nên đời này đây là lần đầu tiên cô gặp một người nhiệt tình đến thế.
Cô mỉm cười:
"Xung quanh khách sạn của Lục thị chỉ có mỗi chỗ này, tôi ở đây chắc cũng không có gì lạ."
Thẩm Diên nghĩ cũng đúng: "Lục Tẫn Chi đâu?"
"Tìm anh ấy sao?"
Kiều Ngô lấy điện thoại ra.
"Tôi có thể giúp anh gọi điện cho anh ấy."
"Thôi khỏi đi."
Thẩm Diên thong thả tựa vào hàng rào.
"Tôi chỉ muốn hỏi là, em và Lục Tẫn Chi có quan hệ gì thế?"
Mặc dù rất ghét Lục Tẫn Chi nhưng anh ta làm người vẫn có giới hạn, không tranh cơm trong bát người khác.
Nói đùa chắc, đi tranh người với Lục Tẫn Chi thì đêm nay anh ta xác định ra biển ngủ với cá mập luôn cho rồi.
Kiều Ngô: "Bạn bè thôi."
Thế thì tốt quá rồi!
Thẩm Diên vuốt lại mái tóc, tự cho là mình rất đẹp trai, ở nước ngoài anh ta cũng là hàng cực phẩm đấy:
"Đêm nay cảnh đẹp thế này, tôi có thể mời em qua chỗ tôi uống một ly không?"
"Xin lỗi, không được ạ."
Quyết đoán thế sao?
"Không sao, con gái xinh đẹp có quyền từ chối người khác mà."
Thẩm Diên kiên trì.
"Vậy cho xin cái Zalo được không? Em yên tâm, tôi không phải hạng công t.ử đào hoa đâu, đối với mỗi đoạn tình cảm tôi đều rất chuyên nhất và nghiêm túc."
Kiều Ngô nhướng mày: "Mỗi đoạn?"
"Ba lần."
Thẩm Diên nói một cách bảo thủ.
Kiều Ngô bật cười.
Nụ cười khiến Thẩm Diên ngẩn ngơ, trái tim của kẻ cuồng cái đẹp như muốn nổ tung, quả nhiên anh ta vẫn thích vẻ đẹp của người trong nước hơn.
"Được không em?"
Thực ra Kiều Ngô không hề bài xích việc yêu đương với đúng người vào đúng thời điểm, dù sao sống hai đời rồi cô vẫn chưa có kinh nghiệm yêu đương nào.
Cô cũng hiểu chuyện tình cảm vốn chẳng có lý lẽ gì, không nhất định sẽ xảy ra khi nào và với ai.
Nhưng cô thà thiếu chứ không chọn bừa.
Cũng có thể là vì chưa từng trải qua, nên quan điểm về tình yêu của cô rất lý tưởng hóa, hy vọng đối phương hoàn toàn thuộc về mình từ lúc bắt đầu cho đến cuối cùng, mặc dù chính cô cũng hiểu điều này rất không thực tế.
Nhưng chẳng sao cả, không gặp được thì thôi, tình yêu không phải là thứ bắt buộc phải có trong đời cô.
"Cậu Thẩm này."
Cô cũng không muốn phụ lòng nhiệt tình của người khác nên nói rất rõ ràng:
"Nếu là chuyện tình cảm, cho đến hiện tại, tôi hy vọng mình là mối tình đầu của nửa kia."
Thẩm Diên vẫn còn đang đắm chìm trong nụ cười của cô bỗng ngẩn người.
Vậy là mối tình đầu của em gái xinh đẹp vẫn còn sao?
Trời đất ơi, càng rung động hơn rồi.
Cô ấy thực sự rất lý trí và chân thành!
Anh ta vốn là kẻ cuồng cái đẹp, chuyện tình cảm cũng rất thuận theo cảm xúc, nên anh ta luôn thản nhiên đối diện với sự rung động của mình và tích cực thử nghiệm.
Nhưng nhìn biểu cảm nghiêm túc này của Kiều Ngô, hiếm khi anh ta thấy hơi ngại ngùng, cũng thu liễm lại đôi chút.
"Vậy thì không bàn chuyện tình cảm nữa."
Anh ta nói: "Nếu em không phiền, chúng ta cứ làm quen trước đã."
Cô ấy cũng nói là "cho đến hiện tại", nhỡ đâu sau này phát hiện ra sức hút của anh ta mà thay đổi ý định và giới hạn thì sao?
Cơ hội là do mình tự giành lấy!
Kiều Ngô suy nghĩ một chút, vẫn tiến lên phía trước kết bạn Zalo với anh ta.
Thứ nhất là vì cô thực sự không phản cảm với bất kỳ tiền đề bắt đầu tình cảm nào, miễn là cô không ghét đối phương.
Thứ hai là cô tin tưởng Lục Tẫn Chi, người có thể làm việc cùng Lục Tẫn Chi và Lục Tẫn Chi cũng sẵn lòng đồng ý cho mượn đội ngũ luật sư thì chắc chắn không phải người xấu.
Chuyện tình cảm thì chưa nói tới, nhưng giữ liên lạc với người thừa kế của công ty vận tải cũng không tồi, thêm một mối quan hệ cũng tốt.
"Tôi không chắc là sẽ có thời gian trả lời tin nhắn đâu." Cô nói.
Thẩm Diên thanh minh cho bản thân: "Đã bảo tôi không phải hạng công t.ử đào hoa mà."
Vừa nói anh ta vừa không kìm được liếc nhìn Kiều Ngô một cái.
Hiện tại cô đã tháo kính, trút bỏ vẻ tháo vát thường ngày, trở nên vô cùng dịu dàng và thanh khiết.
Anh ta không nhịn được thốt lên: "Em thực sự rất đẹp."
Kiều Ngô mỉm cười: "Cảm ơn anh."
"Tôi đi nghỉ đây, chào cậu Thẩm."
"Ừm!"
Thẩm Diên đứng thẳng người, quyến luyến vẫy tay.
"Chúc ngủ ngon."
Nhìn bóng dáng Kiều Ngô biến mất, Thẩm Diên không kìm được lòng mà bấm vào xem trang cá nhân của cô.
Nhưng bên trong sạch sành sanh, chẳng có gì cả.
Thời đại này rồi mà vẫn còn người không đăng gì lên trang cá nhân sao? Không lẽ cô ấy chặn anh ta rồi.
Đáng ghét thật!
Sáng hôm sau, lúc Kiều Ngô và Lục Tẫn Chi ra ngoài thì tình cờ gặp nhau.
Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với giáo viên hôm qua nên không kìm được mà nhìn đối phương thêm vài cái.
Lục Tẫn Chi khẽ nhướng mi bắt gặp ánh mắt của cô: "Hả?"
"Em phát hiện ra một vấn đề."
Kiều Ngô tiến lên đi song song với anh về phía bến tàu.
