Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 28: Tiểu Ngô Của Anh
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:18
Số lần Lục Tuyên về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng trong ấn tượng của anh, Lục Ninh chỉ là một con bé nhóc con gầy gò, nổi loạn và lập dị, không có quan hệ tốt với bất kỳ ai trong nhà, chứ đừng nói đến kẻ thực dụng như Kiều Ngô.
Nghĩ lại cũng thật nực cười, năm đó khi anh cãi nhau với lão già rồi bỏ nhà ra đi hơn một năm, Kiều Ngô luôn miệng bảo anh đừng để thân phận hào môn làm vướng chân, cô sẽ là hậu thuẫn duy nhất, ủng hộ anh theo đuổi giấc mơ trong giới giải trí, khám phá thế giới rộng lớn hơn.
Kết quả thì sao, cô về nước hơn một tuần mà chẳng thèm sủi tăm lấy một tiếng, giờ anh đích thân lên tiếng mà cô lại dám từ chối.
Lục Tuyên nhìn xuống từ trên cao: "Anh đang rất giận đấy."
"..."
Kiều Ngô cảm thấy thật khó nói hết bằng lời.
Anh trai thanh mai trúc mã chân thành, dịu dàng năm nào sao giờ lại trở nên sến súa như thế này.
Cô lộ vẻ suy tư:
"Cuối cùng em cũng biết tại sao bộ phim trước của anh lại chìm nghỉm không ai thèm ngó ngàng tới rồi."
Chìm nghỉm?
Nói cái kiểu gì vậy?
Lục Tuyên khẽ nhíu mày:
"Chẳng phải em nói anh diễn rất tốt, còn thuộc lòng cả lời thoại sao?"
"Ồ, lừa anh đấy."
Kiều Ngô hồi tưởng lại, đúng là có chút ấn tượng:
"Diễn xuất quá tệ, xem không nổi."
"?"
"Là bộ phim mạng tổng tài bá đạo kiểu cổ điển đó đúng không?"
Kiều Ngô nhớ lại hai giây liền không nỡ, cũng không muốn đả kích anh quá mức:
"Nhưng có một điểm anh làm rất tốt, đó là nhập vai quá sâu, nếu không thì bây giờ giọng điệu nói chuyện không “nặng mùi” thế này đâu."
"?"
Răng rắc, răng rắc.
Lục Ninh nhạy bén vểnh tai lên: "Tiếng gì thế?"
Kiều Ngô mỉm cười:
"Có lẽ là tiếng nghiến răng ken két của ai đó thôi."
Lục Tuyên vốn có gánh nặng thần tượng rất lớn, cũng chưa bao giờ che giấu gia thế hiển hách của mình, nên không ai dám làm càn trước mặt anh.
Nhưng mấy cô cậu chủ nhà họ Lục này được nuông chiều quen rồi nên mới trở nên không kiêng nể gì ai, giờ Kiều Ngô đã về, đương nhiên sẽ không dung túng cho cái thói xấu đó.
Bị chế nhạo như vậy, mặt Lục Tuyên xanh mét.
Chuyện này không đúng lắm.
Anh đứng sững tại chỗ hai giây, xoay người đá văng cửa phòng bệnh, cau mày tựa vào cửa:
"Lão già, có phải ông lập di chúc mà không có tên con không?"
Nếu không phải lão già tước quyền thừa kế của anh, sao Kiều Ngô đột nhiên lại khắt khe với anh như vậy?
Phòng bệnh im lặng trong giây lát, ngay sau đó là tiếng gầm kinh thiên động địa của Lục Giang:
"Cút ngay cho tôi!"
Một tiếng động lớn vang lên từ cửa phòng bệnh, chắc là vật gì đó đã đập vào cửa, ép Lục Tuyên phải lùi lại vài bước:
"Tinh thần phấn chấn thế kia, bệnh chỗ nào chứ? Lúc nào chẳng ở trạng thái “lên đồng” như thế."
Vẫn là Lục Giang có tầm nhìn xa trông rộng, bác sĩ túc trực bên ngoài lúc này cuối cùng cũng đợi được cơ hội chạy vào, vừa chạy vừa hét.
"Ngài đừng nổi giận, đừng nổi giận."
Kiều Ngô đóng cửa phòng bệnh lại, bất lực quay đầu:
"Cái miệng của anh là đi mượn nên vội trả lắm à? Nói ít đi vài câu thì có tính lãi không?"
"Trách anh?"
"Chẳng lẽ trách em?"
Kiều Ngô thắc mắc: "Từ bao giờ anh đến cả lời thật lòng cũng không nghe lọt tai thế?"
Lục Tuyên nhìn cô một hồi lâu, vẫn thấy có gì đó không đúng, chợt giơ tay tháo chiếc kính trên sống mũi cô xuống.
Kiều Ngô theo bản năng nheo mắt lại, đuôi lông mày khẽ nhướn lên một chút, tỏ vẻ khó hiểu.
Đôi con ngươi nhạt màu dưới lớp kính phản chiếu ánh đèn trắng của bệnh viện, thanh khiết và sáng rực, như thể trong nháy mắt có thể nhìn thấu tâm can người khác, mang theo một cảm giác quen thuộc đến kinh ngạc.
Tay Lục Tuyên khựng lại giữa không trung, tim bỗng đập mạnh một nhịp, anh nặng nề đeo kính lại cho cô rồi lùi ra nửa bước.
Anh và Kiều Ngô đã quen biết nhau hai mươi hai năm, ngay cả bình sữa lúc nhỏ cũng là một cặp.
Trong nhà toàn con trai, tính tình ai nấy đều cứng nhắc, chỉ có Tiểu Ngô là thơm tho mềm mại.
Mấy người anh không chăm lo cho anh, những lúc cô đơn chỉ có Tiểu Ngô đến bên cạnh cùng anh đi học.
Khi đó, cô bé ngồi cạnh anh thường xuyên không hiểu lời thầy giảng, cứ thích dùng ánh mắt này nhìn anh.
Nhưng lòng người thay đổi khôn lường, huống hồ đã qua mười mấy năm.
Tâm trí anh trong phút chốc đảo điên trăm ngả.
Kiều Ngô biết Lục Tuyên hay suy nghĩ vẩn vơ.
Năm đó khi đại thiếu gia nhà họ Lục còn sống, quan hệ mấy anh em nhà họ Lục vẫn ổn.
Nhưng kể từ khi đại thiếu gia qua đời vì tai nạn, nhà họ Lục rối như canh hẹ chỉ sau một đêm.
Một lão gia t.ử cố chấp, một Lục Tẫn Chi trẻ tuổi phải gánh vác mọi trách nhiệm, Lục Tuyên đang tuổi dậy thì đương nhiên không ai quản lý, dẫn đến việc anh rất nhạy cảm, ít nói và không biết tâm sự.
Kiều Ngô lúc đó vì muốn giảm bớt gánh nặng cho cha nên cả ngày vây quanh mấy cô cậu chủ, làm "trạm sạc di động" cho họ.
Vì vậy lúc này Kiều Ngô cũng không cho anh quá nhiều thời gian để suy nghĩ.
Sau khi chỉnh lại kính, cô nắm tay Lục Ninh đi đến trước mặt anh:
