Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 285: Đúng Là Truyện Cẩu Huyết Mà
Cập nhật lúc: 24/02/2026 15:09
Cô ngước lên nhìn, là Lại Vân Kiều đang từ phía xa đi tới.
Lại Vân Kiều đã nhìn thấy Kiều Ngô ngay từ khi cô bước vào cửa, đang định bảo nhân viên phục vụ dẫn cô lên, nhưng không ngờ phía sau lại xuất hiện thêm một người nữa, nên cô ta định đích thân đi xuống.
Nhớ lại lời hứa trước đây của mình, Kiều Ngô liền giới thiệu hai người làm quen với nhau.
Lại Vân Kiều chủ động đề nghị: "Nếu không có bạn đồng hành nào khác, hay là chúng ta cùng ngồi chung đi?"
Vốn dĩ Chung Hòa Tĩnh ở bên này cũng chẳng có bạn bè gì, hôm nay cũng chỉ ra ngoài ăn cơm một mình, nên cô ấy vui vẻ nhận lời.
Khí chất của hai người này rất hợp nhau, có lẽ vì mục đích đều giống nhau, nên chỉ sau vài câu xã giao đã trở nên thân thiết và trao đổi phương thức liên lạc.
Biết Kiều Ngô và Lại Vân Kiều định đi đấu giá, Chung Hòa Tĩnh liền ngỏ ý cũng muốn đi cùng cho vui.
Thế là chuyến đi ban đầu của hai người biến thành ba người.
Lại Vân Kiều cũng lười lái thêm một chiếc xe nữa nên trực tiếp ngồi vào xe của Kiều Ngô.
Trước khi khởi động xe, Kiều Ngô quan sát thần thái của Chung Hòa Tĩnh:
"Dạo này sắc mặt cô trông tốt hơn nhiều rồi đấy."
"Không phải nhìn thấy mấy kẻ đáng ghét và những chuyện phiền lòng, tự nhiên sẽ tốt thôi."
Tâm trạng Chung Hòa Tĩnh khá tốt.
"Thế nên Chung Như mới cứ tìm đến làm phiền tôi mãi, thấy tôi khởi sắc rồi là lại muốn đuổi Chung Mân đi, nên tôi mới bảo là đi điều dưỡng cho xong."
Kiều Ngô mỉm cười.
Lúc này làm gì còn chuyện để cho Chung Như làm chủ nữa.
"Nhắc mới nhớ, vẫn là nhờ có cô, cô chính là ân nhân cứu mạng của tôi."
Chung Hòa Tĩnh vỗ vỗ tay cô.
"Lát nữa nhìn trúng cái gì cứ nói, để tôi trả tiền."
Một số tiền đổi lấy một mạng người.
Dù thế nào cũng không lỗ.
Ban đầu Lại Vân Kiều cứ ngỡ Kiều Ngô có được nhiều mối quan hệ như vậy là nhờ dựa vào cái bóng lớn của nhà họ Lục, nhưng giờ nghe thấy mới phát hiện ra, hình như đều là do đối phương tự mình giành lấy, vì từ đầu đến cuối Chung Hòa Tĩnh không hề nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến nhà họ Lục cả.
Cô ta vừa định lên tiếng thì đột nhiên nhận được điện thoại của vệ sĩ.
Để có thể tự mình leo lên được vị trí ngày hôm nay, Lại Vân Kiều không bao giờ lơ là cảnh giác trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Vì vậy dù chỉ là đi hẹn hò cá nhân, cô ta vẫn luôn có vệ sĩ theo sát, nếu không có tình huống đặc biệt, họ sẽ không chủ động tìm cô ta.
Cô ta trầm giọng xuống: "Nói đi."
"Tam tiểu thư, có vài kẻ cứ bám theo từ nãy, sau khi các người lên xe, có hai chiếc xe khác cũng đang bám đuôi phía sau."
"Giải quyết đi, rồi đến đón tôi."
Nhanh ch.óng cúp điện thoại, Lại Vân Kiều nói với Kiều Ngô:
"Xin lỗi, tôi đột nhiên có chút việc không thể đi cùng hai người được nữa, tôi cần xuống xe ngay bây giờ."
Kiều Ngô nghe thấy cô ta nghe điện thoại, cứ ngỡ cô ta có việc gì quan trọng, biết cô ta có vệ sĩ đi cùng nên đã tấp xe vào lề đường.
Ngay khoảnh khắc Lại Vân Kiều xuống xe, mấy người vệ sĩ đã tiến lên bao quanh lấy cô ta, hộ tống cô ta lên chiếc xe phía sau.
"Có chuyện gì vậy?" Chung Hòa Tĩnh giật mình kinh ngạc.
Kiều Ngô nhìn vào gương chiếu hậu, cũng có chút lo lắng, nhưng cô không rõ tình hình cụ thể thế nào, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra thì cô cũng chẳng giúp ích được gì bằng đám vệ sĩ kia.
"Lát nữa hãy hỏi." Cô khởi động lại xe.
Còn Lại Vân Kiều sau khi lên xe của vệ sĩ, vừa mặc chiếc áo chống đạn do đối phương đưa cho vừa hỏi:
"Chuyện là thế nào?"
Nhà họ Lại đã bám rễ sâu ở vùng cảng từ nhiều năm nay, những năm đầu cũng có dính dáng đến những việc không sạch sẽ, nên người nhà họ Lại luôn giữ một dây thần kinh căng thẳng, ý thức bảo vệ an toàn rất cao.
Cô ta đến đây ăn cơm ngoài Kiều Ngô ra chẳng nói cho ai biết, nếu còn ai biết nữa thì chỉ có đám vệ sĩ đi theo thôi.
Không thể nào là Kiều Ngô được, Lại Vân Kiều có khả năng phán đoán của riêng mình.
Đối phương chỉ đi một mình lại còn dẫn theo bạn bè, không thể ngu ngốc đến thế, huống hồ đây còn là vùng cảng.
"Không rõ ạ, trước khi tiểu thư đến thì đám người đó không có ở đây."
Giọng nói của vệ sĩ bỗng khựng lại.
"Họ đi rồi, hình như là bám theo bạn của tiểu thư."
Động tác của Lại Vân Kiều bỗng dừng khựng lại, cô ta kinh ngạc ngẩng đầu:
"Cậu nói cái gì?"
"Rẽ rồi ạ, đúng là hướng của bạn tiểu thư."
"Đuổi theo ngay."
Lại Vân Kiều lập tức ra lệnh.
Cô ta đã hứa sẽ đảm bảo Kiều Ngô không gặp bất trắc gì trong thời gian ở vùng cảng, hơn nữa sau này hai người còn là đối tác của nhau.
Nghĩ rồi, cô ta lập tức gọi điện thoại cho Kiều Ngô.
Kiều Ngô đang lái xe, nhìn thấy người gọi đến thì chân mày khẽ nhíu lại.
Đối phương vừa mới xuống xe, không thể không biết cô đang lái xe, lúc này gọi đến chắc chắn là có chuyện gấp.
Cô nhấn loa ngoài.
"Có hai chiếc xe đang bám theo cô."
Lại Vân Kiều không nói lời thừa thãi.
