Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 333: Em Đừng Quản Anh Nữa
Cập nhật lúc: 03/03/2026 14:01
Kiều Ngô: "?"
"Anh đến đây làm gì?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, tông giọng khẽ v.út lên:
"Em có phải đã quên rồi không, anh vẫn đang theo đuổi em đấy."
"..."
Lục Tẫn Chi cười khẽ một tiếng: "Xuống đi, người anh yêu."
Kiều Ngô lúc này vô cùng may mắn vì mình đã đi ra xa một chút để nghe điện thoại, cô đáp lời rồi cúp máy, quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên Lục Tuyên đang nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc:
"Điện thoại của ai đấy?"
"Anh trai anh."
Cách gọi "anh trai anh" đối với Lục Tuyên mà nói thì quá xa lạ, nhưng anh nhớ đến lời Kiều Ngô vừa nói nên cố nuốt sự bất lịch sự đã lên tới miệng xuống.
Anh nghi ngờ hỏi:
"Trước đây em nghe điện thoại của anh ta cũng phải tránh mặt người khác thế này à?"
Trước đây thì không.
Nhưng tính chất của anh trai cậu bây giờ có chút quá đặc biệt rồi.
Không tránh người không được.
Kiều Ngô đã nắm bắt chuẩn xác phong cách của Lục Tẫn Chi là luôn tìm mọi cơ hội để tỏ tình nhắc nhở cô, vì vậy vô cùng cẩn thận.
"Anh ấy đến rồi." Cô đ.á.n.h trống lảng: "Chúng ta xuống thôi."
Biểu cảm của Lục Tuyên càng thêm phức tạp.
Đến đâu cơ?
Đi theo Kiều Ngô xuống lầu, anh liền liếc thấy chiếc xe của Lục Tẫn Chi.
Lục Tẫn Chi là người cực kỳ kén chọn, xe đều là bản giới hạn, biển số xe cũng phải bỏ ra số tiền lớn để mua, nên ở đâu cũng có thể nhận ra một cách dễ dàng.
Lục Tuyên thầm nghĩ, cũng bình thường thôi.
Anh ta cũng đi làm đi về cùng Kiều Ngô mà.
Sau đó anh thấy cửa kính xe hạ xuống, cái người ở ghế lái có hóa thành tro anh cũng nhận ra.
Khoan đã, con khỉ này tự mình lái xe á?
Lục Tuyên quá đỗi kinh ngạc, đứng hình tại chỗ một lúc lâu không phản ứng kịp.
Kiều Ngô đứng trước cửa ghế phụ, thấy Lục Tẫn Chi tháo dây an toàn, cái bộ dạng đó là định xuống xe mở cửa cho cô, cô vội vàng cúi người cảnh báo:
"Anh đứng yên đó cho em!"
Lục Tẫn Chi dừng động tác, dường như có chút không hiểu: "Hửm?"
Kiều Ngô sợ lát nữa lộ tẩy nên hạ thấp giọng: "Một là em ngồi phía sau, hai là anh tự đi về đi."
Biết cô đang nghĩ gì, Lục Tẫn Chi không mấy để tâm mà vẫn tháo dây an toàn xuống xe.
Anh vẫn đi đến bên cạnh Kiều Ngô, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô kéo ra, rồi đích thân mở cửa xe cho cô.
Sống lưng Kiều Ngô cứng đờ:
"Trên đời này không còn người nào mà anh quan tâm nữa sao?"
"Sao có thể."
Lục Tẫn Chi nhướn mày.
"Trước mặt đang có một người đây thây."
"Anh còn nói thêm câu sến súa nào nữa thử xem?"
Thấy người sắp xù lông, Lục Tẫn Chi cười khẽ một tiếng rồi thôi, lại liếc mắt nhìn về phía sau cô:
"Cậu ta sẽ không ngồi chỗ này đâu."
Tuy nhiên đã đứng đến đây rồi, anh đương nhiên cũng phải tự dành cho mình chút ngọt ngào, không ai cho thì anh tự lấy.
Vì vậy anh mượn tư thế này khẽ cúi người, dùng giọng nói cực nhẹ bên tai cô bảo:
"Yên tâm, cậu ta sẽ không phát hiện ra đâu."
Phát hiện cái gì?
Phát hiện cái gì chứ?
Anh đừng có nói như thể tôi với anh có cái gì mờ ám ấy!
Kiều Ngô lườm anh một cái, bịt miệng anh đẩy ra.
"Sao anh biết được."
Lục Tẫn Chi cong môi: "Bởi vì cún con thường chỉ có chỉ số thông minh của đứa trẻ bảy tuổi thôi."
"..."
Kiều Ngô lười đôi co với anh, quay đầu lại định nhìn Lục Tuyên, nhưng đối phương như một cơn gió, tự mình mở cửa ghế sau chui vào, đóng cửa cái rầm, còn rất tự giác thắt dây an toàn.
Đùa à, ngồi ghế phụ của Lục Tẫn Chi, lại còn là Lục Tẫn Chi lái xe, anh có điên đâu.
Cái ghế phụ này không tranh cũng chẳng sao.
Bàn tay Lục Tẫn Chi đặt bên cạnh Kiều Ngô khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, ra hiệu: Xem kìa.
Được rồi.
Kiều Ngô lúc này mới lên ghế phụ.
Cô nhanh ch.óng thắt dây an toàn, sợ Lục Tẫn Chi lại tìm được cớ để trêu chọc mình bất thình lình.
Quả nhiên, Lục Tẫn Chi lên xe thấy động tác của cô liền lộ rõ vẻ tiếc nuối một cách lộ liễu.
Kiều Ngô dùng khẩu hình nhắc nhở anh không thành tiếng: "Nghiêm chỉnh chút đi."
Sau đó cô thấy Lục Tẫn Chi nhìn chằm chằm vào miệng mình rồi khẽ cười.
Cô thấy da đầu tê rần, đành phải quay đầu lại nhìn Lục Tuyên.
Nhưng Lục Tuyên lúc này lại hạ cửa kính xe, thò đầu ra ngoài, hoàn toàn không chú ý bên trong đang xảy ra chuyện gì.
"Sắp đi rồi, anh làm gì thế?" Kiều Ngô hỏi.
"Hóng gió thêm chút nữa."
Giọng Lục Tuyên từ ngoài cửa sổ vọng vào, mang theo vài phần run rẩy hoài nghi về tính chân thực của cuộc đời và sự sụp đổ của thế giới quan.
"Chắc là anh vẫn chưa tỉnh, con khỉ tự mình lái xe đến đón anh kìa."
Lục Tẫn Chi phát ra một tiếng cười lạnh: "Không..."
Kiều Ngô nhanh tay lẹ mắt bịt miệng anh lại: "Không tồi, anh em hòa thuận."
Cô dùng ánh mắt đe dọa: "Lái xe."
Lục Tẫn Chi rũ đôi mắt đen thẫm xuống, ánh nhìn ngưng đọng trên mu bàn tay trắng ngần của cô.
Kiều Ngô cảm giác như anh đang cười, vì dưới lòng bàn tay cô có thể cảm nhận được đôi môi anh chạm vào một cách như có như không.
Mí mắt cô giật nảy một cái, vừa định rụt tay lại thì đã bị Lục Tẫn Chi nắm lấy cổ tay.
Anh vừa gạt tay cô ra vừa chậm rãi mở lời: "Ừm, em nói đúng."
Và khi anh nói chuyện, đôi môi ấm áp khẽ lướt qua đầu ngón tay cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
