Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 339: Nhiều Hơn Năm Vạn Là Được
Cập nhật lúc: 03/03/2026 14:02
Nhưng cuối cùng, anh cũng đã xem xong.
Sự nhận thức này khiến trong lòng anh nảy sinh một cảm giác thành tựu chưa từng có.
Ngồi tĩnh lặng trong phòng học một lúc lâu, anh mới chậm rãi đứng dậy đi đến văn phòng của Dư Tu.
Anh đẩy cửa bước thẳng đến bàn làm việc của anh ta: "Kịch bản đầy đủ đâu?"
Dư Tu ngẩng đầu: "Nghĩ thông suốt rồi?"
Lục Tuyên tùy tiện đáp một tiếng.
Dư Tu vừa lục ngăn kéo vừa nói: "Còn một việc phải nhắc nhở cậu, cậu đã xem mức cát-xê trên bản kế hoạch chưa?"
Thú thật, Lục Tuyên không mấy để tâm.
Anh vốn dĩ không nhạy cảm với chuyện tiền nong, nên sau khi xem các điều khoản khác xong là anh không thèm ngó đến tiền nữa.
Được Dư Tu nhắc nhở, anh mới lật xem thử.
Đuôi lông mày khẽ nhếch lên.
"Thấy rồi chứ."
Dư Tu đặt kịch bản lên bàn.
"Ekip mới của những người trẻ này không có nhiều tiền, chắc cũng là một đoàn phim nghèo, tiền kiếm được đều đổ vào bối cảnh và sản xuất rồi. Cát-xê cho diễn viên rất ít, cái khổ này không giống với áp lực trong đoàn của thầy Khương Kỳ đâu."
Đoàn của Khương Kỳ là áp lực từ yêu cầu khắt khe và sự tỉ mỉ, nhưng về mặt đời sống thì kinh phí rất dồi dào, không nói đến việc sánh ngang với mức tiêu dùng của Lục gia, nhưng ít nhất cũng có thể cho cậu ngủ nghê thoải mái.
Nhưng loại phim kinh phí thấp này, có lẽ cả đời sống lẫn công việc đều sẽ đầy rẫy áp lực.
Đối với một người như Lục Tuyên thì lại càng khó khăn hơn.
Lục Tuyên cụp mắt nhìn kịch bản trên bàn, mãi không có động tác gì.
Thấy vậy Dư Tu cũng không lấy làm lạ, dù sao người ta cũng là người muốn mua trang sức tặng quản gia mà:
"Cũng không vội, còn có những cái khác..."
Lời chưa dứt, bàn tay thon dài đã cầm lấy tập kịch bản đó.
Lục Tuyên nghiêng người tựa vào bàn, như đang cười, lại như đang tự giễu.
"Nhiều hơn năm vạn là được."
Anh hiện tại ngay cả năm vạn còn chẳng đáng giá.
Mức cát-xê này có lẽ chính là giá trị hiện tại của anh rồi.
Nhìn Lục Tuyên rời đi, Dư Tu phải mất một lúc lâu mới nén được sự kinh ngạc trong lòng, cầm điện thoại quay một số.
"Kiều tổng."
"Vâng?"
"Bản kế hoạch cậu ấy xem rồi."
Dư Tu nói:
"Kịch bản cũng mang đi rồi. Cậu ấy có vẻ khá hứng thú với bộ phim này, xem chừng là muốn thử sức. Nhưng cậu ấy vừa mới đóng xong phim của Khương Kỳ, giờ lại tham gia một đoàn phim nhỏ không tên tuổi thế này, liệu có không thích hợp lắm không?"
Ở đầu dây bên kia, Kiều Ngô nghe vậy thì khẽ cười:
"Hãy cứ để cậu ấy tự lựa chọn, nếu đã chọn rồi thì không cần can thiệp."
"Được."
Dư Tu khựng lại một chút, rồi hỏi như đùa:
"Kiều tổng, cô âm thầm lập một công ty giải trí, không lẽ chẳng liên quan gì đến Lục Tuyên đấy chứ."
Kiều Ngô cũng rất thản nhiên: "Cũng có một chút."
"Cậu ấy vẫn còn hợp đồng với bên tôi đấy nhé."
Hiện tại Dư Tu không còn trông mong Lục Tuyên mang lại lợi ích gì cho công ty nữa, dù sao cũng chẳng ai làm chủ được vị thiếu gia này.
Nhưng nếu người ta đã đến, và giờ bắt đầu có chút tiếng tăm, đương nhiên công ty cũng sẽ không dễ dàng để người ta đi.
"Hết hợp đồng rồi tính." Kiều Ngô nói.
"Thế thì chẳng phải còn lâu lắm sao."
Dư Tu sững người, "Cô đang trải đường cho cậu ấy à?"
Kiều Ngô bật cười:
"Đường mà, đã trải ra rồi thì ai cũng có thể đi, không tồn tại chuyện trải cho riêng ai. Nhưng có ai lại muốn đi đường vòng đâu."
Cô nói thêm:
"Hợp đồng giấy trắng mực đen rõ ràng, tôi sẽ không tranh người với anh đâu. Chuyện này cũng đừng nói với cậu ấy."
Dư Tu thầm nghĩ, tôi đương nhiên sẽ không nói.
Với cái tính khí của Lục Tuyên, giờ mà nói ra, ngày mai anh sẽ thu dọn đồ đạc chuyển thẳng đến chỗ Kiều Ngô luôn mất.
Nhưng nghe Kiều Ngô nói vậy, anh ta bỗng nhiên hiểu được tại sao mỗi khi nhắc đến Kiều Ngô, Lục Tuyên luôn tự hào và bảo vệ cô đến vậy.
Anh ta cũng hiểu vì sao cô lại được người nhà họ Lục coi trọng và có mức lương năm cao ngất ngưởng như thế.
Bởi vì không một người quản gia nào có thể làm đến mức này, từ rất sớm đã trải sẵn con đường tương lai cho từng người một.
Anh ta cảm thán: "Làm quản gia yêu cầu cao thật đấy."
Lãnh lương xong không chỉ phải bỏ công sức mà còn phải bỏ thêm cả tiền túi vào nữa.
"Không phải quản gia đâu."
Kiều Ngô suy nghĩ một chút, cười nói:
"Đây là sự đền đáp cho người nhà, dù sao anh ấy cũng đã nói rồi, anh ấy là anh trai tôi."
Con người ta luôn phải vì một số thứ mà từ bỏ một phần khác.
Cô vì những tình cảm khó có được này mà từ bỏ một chút vật ngoài thân không quan trọng, cũng là điều nên làm.
Cúp điện thoại, động tác xem tài liệu của Kiều Ngô chậm lại một chút.
Cô sẽ không tranh giành những tài nguyên đã định sẵn với GS.
Bản kế hoạch đó là từ rất lâu trước đây, khi đi dự tiệc tối cùng Lục Tuyên, một cô gái trẻ đã đưa cho cô.
