Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 343: Phần Hai
Cập nhật lúc: 03/03/2026 14:03
Anh nén lại tâm tư phức tạp, đưa tập tài liệu đang cầm trong tay qua:
"Anh muốn đi thử vai nam chính phiên một này."
"Ừm."
Kiều Ngô gật đầu.
"Dư Tu đã nói với em rồi."
Lục Tuyên không ngạc nhiên, trái lại anh không kìm được mà tự giễu.
Giống như Khương Kỳ đã nói, đây chính là "gửi gắm con thơ".
Anh nhìn cô: "Em có ý kiến gì không?"
Kiều Ngô khẽ lắc đầu: "Em muốn biết suy nghĩ của anh là gì."
"Em không quyết định sao?"
Kiều Ngô bật cười:
"Đã nói là để anh tự chủ rồi mà, đương nhiên phải lấy sự cân nhắc của anh làm ưu tiên hàng đầu. Em muốn biết tại sao anh lại đưa ra quyết định này?"
Lấy anh làm ưu tiên hàng đầu...
Lục Tuyên khẽ l.i.ế.m môi, bất giác ngồi thẳng người lên.
"Nội dung cũng được."
Anh nói:
"Không phải phim đầu tư lớn, cạnh tranh vai phiên một có hy vọng. Thiết lập nhân vật chính không quá sâu sắc, anh có thể đảm đương được. Ekip vô danh kịch bản gốc sẽ không có quá nhiều tranh cãi, sự kỳ vọng của khán giả cũng không bị đẩy lên quá cao, có không gian để sai sót."
Kiều Ngô hơi ngạc nhiên.
Đây đều là những thứ mà trước đây cô cùng giáo viên diễn xuất và Dư Tu đã bàn bạc khi quy hoạch hướng phát triển cho anh.
Lúc anh tham gia chương trình cũng đã dùng đến những ý tưởng này, xem ra anh đã ghi nhớ trong lòng.
Đây đúng là lý do bản kế hoạch này phù hợp với Lục Tuyên ở giai đoạn hiện tại.
Kịch bản tốt, ít ồn ào.
Nếu thử vai thành công, cứ lặng lẽ quay xong rồi đợi kết quả là được, trong thời gian đó sẽ không có những chiến dịch marketing rầm rộ.
"Còn nhược điểm thì sao?" Cô hỏi.
"Kết quả tệ nhất chẳng qua là phim thất bại một cách âm thầm thôi."
Lục Tuyên rõ ràng là đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc này, anh cười nói:
"Anh không trông mong nó có thể giúp mình một bước lên mây."
Một bộ phim thành công, ngoài yếu tố con người còn phụ thuộc vào thiên thời địa lợi.
Làm bất cứ việc gì cũng đều như vậy.
Kiều Ngô có chút tò mò: "Vậy anh trông mong điều gì?"
Lục Tuyên lặng lẽ nhìn cô một lúc, nhỏ giọng nói:
"Lục Tẫn Chi từ nhỏ đã thấy anh không có não, thực ra không chỉ có anh ấy, ai cũng nghĩ vậy cả."
Ông cụ thấy anh ngang bướng, Lục Ninh và Lục Ứng Trì cũng coi anh như kẻ ngốc.
Những kẻ từng muốn bám víu anh thì tưởng rằng mớ rượu chè kia có thể trở thành cái giá để dỗ dành anh.
Thực ra chính anh cũng biết, vốn dĩ anh không phải là người có tố chất học hành, cũng chẳng có bản lĩnh để quản lý công ty gia đình.
Có đôi khi anh còn chẳng phân biệt được bên A bên B ai mới là người được lợi nhiều hơn.
Thế nên anh thấy, cũng được thôi.
Ngày tháng vẫn có thể trôi qua một cách tàm tạm.
Dù sao sau này cũng sẽ như vậy, giống như không thấy điểm dừng nhưng dường như lại có thể nhìn thấu được tất cả chỉ trong một cái liếc mắt.
Chỉ có Kiều Ngô, chỉ có cô là luôn kiên định tin rằng anh là một viên ngọc thô, nghĩ rằng anh có thể thành công.
Lục Tuyên khựng lại, khẽ chớp mắt để nén đi vị chát trong đôi mắt.
Anh cụp mắt nói:
"Anh đã độc lập xem xong bản kế hoạch này, cảm thấy nó là một việc có thể thực hiện được. Vì vậy cho dù có thất bại, anh có thể tự mình gánh vác từ đầu đến cuối, như vậy cũng không đến nỗi quá ngu ngốc đâu nhỉ."
Cũng không giống như lời Mạnh Tinh Tinh nói, là một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì.
Ít nhất anh còn có năng lực phân biệt thị phi.
Anh khịt mũi: "Hơn nữa, cũng chưa chắc đã thử vai đỗ."
Dù là kinh phí thấp đến đâu thì cũng là vai phiên một mà.
Kiều Ngô hơi nghiêng người về phía trước, tay đặt trên mặt bàn, mỉm cười hỏi:
"Vậy nếu thực sự thử vai không đỗ thì sao?"
Cơ thể Lục Tuyên cứng đờ, mất một lúc lâu mới ngẩng đầu lên:
"Anh không đến mức... Vậy thì thôi vậy."
"Khóc cái gì."
Kiều Ngô rút một tờ khăn giấy đưa cho anh.
"Em không có ý kiến gì."
Lục Tuyên ngẩn người: "Cái gì cơ?"
"Em nói là, em không có bất cứ ý kiến gì cả, em ủng hộ anh."
Kiều Ngô ôn tồn nói:
"Ngay từ đầu em đã nói rồi, chỉ cần anh có thể tự chịu trách nhiệm cho bản thân mình, cho dù không phải hạng nhất thì cũng đã rất giỏi rồi."
Lục Tuyên dùng khăn giấy lau mắt.
Anh cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, mím môi cười rạng rỡ.
Hình như anh cuối cùng cũng làm đúng được một việc rồi.
Hóa ra là cảm giác này.
Ngập ngừng một chút, anh lại nói: "Hôm nay muộn lắm rồi, chúng ta đi ăn ở ngoài nhé."
Kiều Ngô: "Hửm?"
"Tiền cát-xê của anh vẫn còn dư một ít." Lục Tuyên nói: "Anh mời em."
Dư Tu nói chuyện khó nghe, nhưng đúng là anh chưa dùng tiền của mình mua quà gì cho Kiều Ngô.
Số tiền còn lại chắc chắn không đủ mua trang sức, nhưng một bữa cơm thì vẫn ổn.
Cứ coi như là để chúc mừng lần đầu tiên anh tự đưa ra quyết định cho bản thân, lại còn nhận được sự công nhận của Kiều Ngô nữa.
Điều mà anh khao khát đạt được từ nhỏ nay đã thành hiện thực, đây cũng coi như là một cột mốc tâm lý, đương nhiên anh muốn được đi ăn cùng Kiều Ngô.
Không cần mang theo hai cái loa phóng thanh hay đấu mồm lúc ăn và cái miệng thối như tẩm thạch tín kia.
Nếu là trước đây, chắc chắn Kiều Ngô đã đồng ý ngay.
Bởi vì Lục Tuyên hiện tại đang chủ động cai nghiện, ăn một bữa cơm cũng chẳng sao.
Chủ yếu là... Trong bãi đỗ xe còn một người nữa.
Lục Tẫn Chi đã xem tài liệu được mười phút, anh là người có quan niệm về thời gian rất mạnh.
Vì không nhận được tin nhắn báo hoãn của Kiều Ngô nên anh đã hạ cửa kính xe xuống trước để cô có thể thấy mình ngay lập tức.
Chỉ là vừa mới hạ cửa xuống, anh đã nghe thấy tiếng vài người nói chuyện vọng lại từ phía sau.
