Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 359: Tôi Không Thể Thiếu Cô Ấy Được Rồi
Cập nhật lúc: 03/03/2026 16:05
Sau đó anh ta thấy hai người họ quay ngoắt đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Không phải chứ, người nhà họ Lục sao ai cũng kỳ quặc vậy.
Kiều Ngô thay đồ xong không xuống lầu ngay mà đi tìm Lục Ninh, đã ra ngoài chơi thì không thể để cô bé ở nhà một mình được.
Còn Lục Tuyên và Lục Ứng Trì cũng chẳng biết đi đâu rồi, không có ở trong phòng.
Biết là đi lướt sóng, Lục Ninh hào hứng thay đồ, ôm máy ảnh theo cô xuống lầu, rồi bị "da thịt" trắng hếu ở dưới lầu làm cho lóa mắt.
Thấy Lục Ứng Trì và Lục Tuyên cũng cởi trần, chỉ mặc mỗi cái quần đùi ngồi chễm chệ ở đó, Kiều Ngô im lặng vài giây:
"Hai người cũng đi à?"
Cả hai đồng thanh: "Tại sao lại không đi?"
Thẩm Diên bị kẹp ở giữa đến giờ vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mặt vẫn còn ngơ ngác.
"Được rồi."
Kiều Ngô không hiểu nổi mạch não của bọn họ, cô chọn một tấm ván nổi cho người mới bắt đầu đưa cho Lục Ninh:
"Đi thôi."
Lục Ninh ôm tấm ván của mình, do dự một chút rồi quay đầu hỏi:
"Mấy chú không bôi kem chống nắng à?"
Lục Ứng Trì: "Không cần thiết."
Nực cười thật, giờ này còn tâm trí đâu mà bôi kem chống nắng.
Trong nhà bỗng dưng lòi ra một tên mặt trắng, lại còn cởi trần đến rủ Kiều Ngô đi lướt sóng, họ sẽ không buông lỏng việc canh chừng anh ta dù chỉ một khắc!
Kiều Ngô xoay cái đầu nhỏ của Lục Ninh lại: "Đừng mặc kệ họ."
Đều là người lớn cả rồi, ngay cả bản thân cũng không chăm sóc được thì đó là do họ tự làm tự chịu thôi.
May mắn là trước khi ra cửa, ít ra Lục Tuyên còn nhớ mình là người sắp vào đoàn phim, anh chạy ngược trở lại lấy một chiếc áo khoác lên người, cầm theo một tuýp kem chống nắng đầy ắp rồi lao ra ngoài.
Vừa đi vừa bôi, liếc nhìn sang bên cạnh vài cái, anh lại rất miễn cưỡng nặn cho Lục Ứng Trì một tí tẹo ở góc tay.
"Cất đi."
Lục Ứng Trì rất cứng cỏi.
"Đàn ông thực thụ không sợ ánh nắng."
Lục Tuyên hiếm khi bỏ ra một chút chân thành lập tức thu tay lại: "Đồ ngốc."
Thẩm Diên suốt dọc đường nghe họ nói chuyện, lại quay sang nhìn Kiều Ngô, nhìn kiểu gì cũng không thấy cô giống một quản gia.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu ra rồi, hai anh em nhà họ Lục này rõ ràng là đang đề phòng anh ta mà.
Đừng nói là hai tên trông không mấy thông minh này, ngay cả số tiền 50 vạn bị Lục Tẫn Chi lừa mất cũng là minh chứng rành rành.
Cái văn hóa gia đình kỳ lạ gì của nhà họ Lục đây?
Cả nhóm đi ra bờ biển.
Thẩm Diên thích chơi bời, mấy môn này môn nào anh ta cũng thành thạo.
Ban đầu anh ta định gọi Kiều Ngô cùng chơi, nhưng vừa quay đầu lại đã đ.â.m sầm vào hai bức tường thịt, khiến anh ta tức đến bật cười.
Ba người đứng đó, không ai nhường ai.
Sau đó họ thấy Lục Ninh đã mặc xong áo phao, dắt tay Kiều Ngô xuống nước, còn ngây thơ hỏi:
"Các chú không chơi à? Vậy cháu và chị Kiều Ngô đi trước đây."
Ba người họ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không ai lên tiếng.
Kiều Ngô ngoảnh lại nhìn một cái, không biết họ đang làm cái nghi lễ gì, bèn nói:
"Mọi người cứ chơi trước đi, tôi dạy Lục Ninh một lát."
Trước đây không có ai dạy Lục Ninh những thứ này, cũng không ai đưa cô bé đi chơi, nên những thứ mấy người chú biết thì cơ bản là cô bé không biết.
Duy chỉ có một mình Lục Ninh là không ai có ý kiến gì.
Ngay cả Thẩm Diên cũng không muốn tranh giành với một đứa trẻ xinh xắn, thấy vẻ mặt hầm hầm của Lục Ứng Trì và Lục Tuyên, anh ta cười nói:
"Vậy chúng ta đi nhé?"
"Đi thì đi."
Thấy ba người họ xuống biển, Lục Ninh khó hiểu hỏi: "Họ quen nhau ạ?"
Kiều Ngô thong thả đáp: "Không quen."
Lục Ninh lẩm bẩm: "Thế mà chơi với nhau thân thế."
Kiều Ngô mỉm cười.
Nếu lúc đầu chưa kịp phản ứng thì giờ cô cũng hiểu vì sao rồi.
Không phải là chơi thân, mà là Lục Ứng Trì và Lục Tuyên nhận thấy có người lạ xâm nhập vào lãnh địa riêng tư của họ nên nảy sinh tâm lý đề phòng.
Trong mắt họ, từ nhỏ cô đã là một phần của gia đình, cho dù hiện tại gặp chuyện gì hay gặp ai, cô cũng sẽ đứng về phía họ đầu tiên, họ đã quen với kiểu chung sống này rồi.
Trước đây còn tranh giành lẫn nhau giữa các thành viên trong gia đình, giờ khó khăn lắm mới thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đó, đối mặt với một người lạ hoàn toàn lại kích hoạt cơ chế phòng thủ.
Giống như việc Lục Tuyên cũng rất đề phòng Liêu Liêu và Thôi Tư Đồng vậy, bất kể nam hay nữ, họ đơn giản là không thích người ngoài.
Nhưng suy cho cùng cô cũng sẽ có vòng tròn xã hội của riêng mình, sau này...
Cũng sẽ có người yêu của riêng mình, cho dù không phải Lục Tẫn Chi thì cũng sẽ là người khác.
Sớm muộn gì họ cũng phải đối mặt với ngày này, vì thế cô không có ý định ngăn cản, đồng ý đi chơi với Thẩm Diên cũng là vì lý do này, phải để họ thích nghi dần.
