Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 385: Trêu Mèo Ghẹo Chó
Cập nhật lúc: 03/03/2026 20:10
Lục Ninh ngập ngừng một lát.
"Cháu không đứng trên vai người khổng lồ cũng được."
Bởi vì Lục Tuyên thực sự là quá dễ nhận diện.
Trong dòng người tấp nập, chỉ có một mình anh được tám vệ sĩ vây quanh bước ra.
Cái trận thế đó còn lớn hơn cả siêu sao, trông cực kỳ vênh váo.
Lục Ứng Trì không thể tin nổi: "Anh ta bị ngốc à? Fan còn chẳng đông bằng vệ sĩ."
Mất mặt quá, thôi bỏ đi, ra ngoài đợi thôi.
"Chụp lại đi."
Lục Tẫn Chi vốn dĩ chẳng mấy mặn mà, lúc này lại có chút hứng thú:
"Còn hay hơn cả Xuân vãn."
Nhận được chỉ thị, Lục Ninh vội vàng giơ máy ảnh lên.
Lời của chú hai chính là thánh chỉ!
Bán cho người khác chẳng đáng tiền, nhưng bán cho chú hai thì rất được giá!
Lục Tuyên hai tay đút túi quần, được vệ sĩ vây quanh bước ra, nhìn sang trái nhìn sang phải đều không nghe thấy tiếng la hét như dự tính.
Anh nhìn quanh quất mãi mà chẳng thấy ai giơ tên hay ảnh của mình cả.
Chẳng lẽ không phải đón ở đây sao?
Anh đã đi ra tới tận đây rồi mà!
Đúng lúc này, anh nghe thấy một tiếng gọi "Lục Tuyên" cực kỳ rõ ràng.
Lục Tuyên vững tâm, quay đầu lại một cách cực ngầu.
Sau đó anh nhìn thấy có ba người đang tò mò và ngơ ngác đứng ở vòng ngoài của nhóm vệ sĩ, trên tay cầm cái băng rôn nhỏ in tên anh còn chưa rộng bằng lòng bàn tay.
Một, hai, ba.
Lục Tuyên đếm đi đếm lại rõ ràng ba lần, đúng là có ba người thật.
Biểu cảm dưới lớp kính râm của anh nứt vỡ, đứng đờ ra tại chỗ mất mấy giây không nhúc nhích.
"Đúng là anh thật rồi."
Ba fan có chút xúc động, nhưng thấy nhiều vệ sĩ quá nên không dám tiến lên.
Đây chính là quy trình xuống máy bay của người giàu sao?
Đỉnh quá đi mất!
Họ rụt rè nói: "Chúng em là fan của anh."
Lục Tuyên đã dùng hết kỹ năng diễn xuất của cả đời mình mới giữ vững được biểu cảm, giả vờ vô cùng bình thản mà ừ một tiếng:
"Chào các bạn, tôi là Lục Tuyên."
Sau đó nói với mấy vệ sĩ: "Mọi người cứ đi nghỉ trước đi."
Vệ sĩ nhìn anh với biểu cảm vô cùng phức tạp, không biết vị thiếu gia này rốt cuộc đang phát điên cái gì.
Ba người fan dùng tám vệ sĩ.
Nhưng người ta có tiền mà, nhận tiền xong là đi thôi.
Sau khi vệ sĩ đi rồi, các fan mới tiến lên phía trước.
Họ còn chuẩn bị quà nhỏ của mình đưa đến trước mặt Lục Tuyên:
"Đây là quà chúng em chuẩn bị cho anh. Nghe nói ăn Tết xong anh lại vào đoàn phim rồi, trong núi nhiều côn trùng lắm, những thứ này có thể xịt lên người để đuổi côn trùng, còn có một ít t.h.u.ố.c tiêu hóa và túi trà dưỡng sinh nữa.
Anh có thể nhờ bác sĩ xem qua, tuyệt đối sạch sẽ ạ. Đi đóng phim cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."
Lục Tuyên đang trong trạng thái muốn dùng ngón chân đào một cái hố dưới đất vì suy sụp, khi nhìn thấy những thứ này thì có chút chưa kịp hoàn hồn.
Ngoại trừ Kiều Ngô, chưa từng có ai để những thứ nhỏ nhặt này vào túi cho anh.
Nếu là trước đây, anh còn chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái.
Nhưng bây giờ, mấy người lạ mặt trước mắt này là fan của anh, là những người yêu quý anh.
Sự vui mừng và quan tâm trong mắt họ không hề giả tạo chút nào.
So với những bộ mặt nịnh nọt trong các chốn phù hoa trước đây, điều này khiến lòng anh thấy ấm áp hơn nhiều.
Anh thật khó hình dung mình và những người xa lạ lại có sự kết nối kỳ lạ như thế này.
Thấy anh không phản ứng gì, ba người fan đều có chút ngượng ngùng.
Đây là lần đầu tiên họ đón máy bay của Lục Tuyên, không rõ ngoài đời anh như thế nào, chẳng lẽ là vì những thứ này quá rẻ tiền nên anh không thích sao?
"Lục Tuyên?"
"Ngày nào tôi cũng tập thể hình."
Lục Tuyên cuối cùng cũng có phản ứng, giọng nói căng thẳng:
"Sức khỏe rất tốt."
Mấy người fan ngẩn ra một lúc, sau đó bật cười thành tiếng.
Lục Tuyên không hiểu gì cả.
Cười cái gì chứ, sức khỏe anh thực sự rất tốt, cũng rất biết cách bảo dưỡng cơ thể mà.
Nhưng đồ người ta tặng anh cũng không tiện không nhận: "Cảm ơn, tôi sẽ dùng."
Các fan lại nói:
"Trong này có bao lì xì, anh không thiếu tiền, chúng em cũng lo sau này sẽ bị người ta đem ra nói ra nói vào nên không để tiền vào, đều là những lá bùa bình an đi xin về đấy ạ. Hôm nay là giao thừa, mong anh sự nghiệp thuận lợi, bình bình an an."
Đầu ngón tay Lục Tuyên khẽ run lên, anh ngẩng đầu nhìn họ.
Nửa năm trở lại đây, anh luôn có thể cảm nhận được rất nhiều lòng tốt từ xung quanh.
Nhưng đây là lần duy nhất có một sự trực diện và trần trụi như vậy và hoàn toàn là vì tốt cho anh.
Kiều Ngô nói, mỗi người đều không phải là cô ấy, nhưng mỗi người đều có thể là cô ấy.
Hình như anh đã bắt đầu hiểu được cảm giác này là thế nào rồi.
Anh đã quen với việc bộc lộ tính khí của mình, cũng quen với việc trưng ra bộ dạng của mình trước mặt mọi người, chỉ có lúc này là anh không tìm thấy khía cạnh nào để đối diện với mấy người trước mắt.
Thậm chí anh còn hơi ghét bỏ sự vụng về trong lời nói của mình lúc này.
Chưa đợi anh kịp mở lời lần nữa, các fan lại thử hỏi:
"Anh có thể tháo kính râm ra cho chúng em xem một chút được không?"
Lục Tuyên đưa tay tháo kính râm xuống.
Ừm, khuôn mặt này của anh đúng là có thể đáp lại tình cảm của fan.
