Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 413: Chính Văn Hoàn
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:02
Nếu cô không xuất hiện vào lúc đó, anh đã có thể gồng thêm vài ngày nữa rồi.
Nhưng hễ vừa nhìn thấy cô là anh chẳng màng đến gì nữa cả.
Anh có rất nhiều lời muốn nói, nhưng đến lúc này lại nghẹn ứ nơi cổ họng không sao thốt ra được, cuối cùng anh dứt khoát ngồi dậy.
"Em có bị thương không?"
Anh hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên thanh:
"Có bị ai bắt nạt không, có phải chịu nhiều khổ cực không? Có phải em đã một mình vượt qua tất cả..."
Kiều Ngô ngắt lời cậu: "Lục Tuyên."
Lục Tuyên lặng người.
Anh cúi gầm mặt, kìm nén chớp mắt mấy cái để xua đi cảm giác cay xè, dùng giọng nói khản đặc vì đau họng nói:
"Mười hai năm."
Trông anh như thể không thở nổi, nặng nề thở hắt ra một hơi:
"Đến cả Công Chúa cũng lớn rồi."
Cứ ngỡ chỉ là một cái chớp mắt.
Nhưng giờ nhìn lại, từng chi tiết, từng đoạn đường đã đi qua đều là minh chứng rõ ràng cho thấy mười hai năm thực sự rất dài.
Dài đến mức khi anh nhận thức được điều đó, anh chẳng dám nghĩ kỹ nữa.
Nghĩ về những gì cô đã phải trải qua.
Kiều Ngô dịu dàng hỏi: "Anh đang lo lắng cho em à?"
Lục Tuyên im lặng gật đầu.
"Em không bị thương, không bị bắt nạt, không phải chịu khổ, cũng không phải một mình vượt qua."
Kiều Ngô kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của anh.
"Đừng lo cho em, thực ra em vẫn luôn sống rất tốt."
Cô nói tiếp: "Em cũng không trách anh đâu."
"Dĩ nhiên là em không trách anh rồi."
Lục Tuyên lẩm bẩm: "Em sẽ chẳng bao giờ trách anh cả."
Anh đang tự trách chính mình.
Kiều Ngô cầm điều khiển mở rèm cửa, đợi ánh sáng từ từ tràn vào phòng, cô hỏi anh:
"Còn anh thì sao?"
Lục Tuyên vẫn chưa thoát khỏi dòng cảm xúc, theo bản năng đáp lại: "Anh?"
"Anh sống có tốt không? Những năm qua có từng bị thương, có từng chịu khổ, có bị ai bắt nạt không?"
Lục Tuyên đột ngột ngẩng đầu.
Nhìn vào đôi mắt nhạt màu của người trước mặt, giống như vô số lần trong quá khứ, dù cô có trở thành Kiều Ngô tuổi 22 đi chăng nữa, thì ánh mắt cô vẫn chưa bao giờ thay đổi.
"Anh thì chịu khổ gì được chứ." Anh nói.
Chẳng ai dám để anh chịu khổ, cũng chẳng ai dám bắt nạt anh.
Nhưng mà, anh sống không tốt.
"Cho nên em cũng giống anh thôi, chúng ta đều không cần phải tự dằn vặt vì những chuyện đã qua."
Kiều Ngô nói: "Dù sao sau này chúng ta đều sẽ sống thật tốt, đúng không?"
Bên ngoài thì chẳng ai phải chịu khổ cả.
Nhưng thực tế có những nỗi khổ không nằm ở da thịt, chẳng ai có thể trốn thoát.
Vì vậy, dù Lục Tẫn Chi rất khó đồng cảm với cảm xúc của người khác, nhưng trong những chuyện này anh lại nhìn nhận rõ ràng và lý trí hơn ai hết.
Anh nói đúng, không thể dựa vào đúng sai để phán xét.
"Còn chỗ nào không thoải mái không?"
Kiều Ngô hỏi:
"Đoàn phim cho nghỉ một tuần rồi, đợi anh nghỉ ngơi khỏe hẳn chúng ta sẽ cùng về."
Trước đây, về nhà là điều Lục Tuyên mong đợi nhất.
Có Kiều Ngô đến đón lại càng là niềm mong đợi lớn nhất trong số những mong đợi của anh.
Chỉ là bây giờ đã khác trước rồi.
Anh nhìn Kiều Ngô:
"Hôm đó ở sân bay anh gặp Thôi Tư Đồng, anh ta nói em hỏi tư vấn về chuyện lập studio. Ngày hôm qua nghe Lâm Diệu nói, em chính là nhà đầu tư của đoàn phim."
Anh muốn hỏi, tại sao cô lại làm như vậy.
Nhưng lại thấy câu hỏi đó thật ngớ ngẩn.
Vì thế anh đổi cách hỏi: "Kiều Ngô, anh đối với em quan trọng lắm sao?"
Kiều Ngô không hề do dự.
Những chuyện này sớm muộn gì anh cũng sẽ biết, nên cô cũng không phủ nhận việc mình thiên vị anh.
"Mọi người đối với em đều rất quan trọng."
Cô mỉm cười.
"Anh quên rồi sao, chúng ta là người nhà mà, em đều thiên vị mọi người như nhau."
"Chúng ta."
Lục Tuyên lặp lại một lần, rồi khẽ lặp lại thêm mấy lần nữa, sau đó gật đầu.
"Phải rồi, em từng nói, anh là anh trai của em."
Nói xong chính anh cũng tự cười một tiếng: "Thế chẳng phải vai vế loạn hết cả lên sao."
"Gì cơ?"
Lục Tuyên nói: "Lục Tẫn Chi cũng phải gọi anh là anh đấy."
Kiều Ngô ngẩn người.
Thấy cô có vẻ ngạc nhiên, Lục Tuyên không nhìn vào mắt cô nữa:
"Anh ta coi anh như con ch.ó ngốc, em cũng vậy à?"
Vừa mới ngồi dậy, anh lại nằm vật xuống, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt.
"Anh ngủ thêm lát nữa." Anh nói: "Anh không sao nữa rồi."
Thấy vậy, Kiều Ngô cũng không nói thêm gì nữa.
Cô kéo lại rèm cửa cho anh rồi bước ra ngoài.
Lục Tẫn Chi đã gọi điện xong, anh đứng ở cửa nhìn vào trong một cái, chạm phải ánh mắt của Lục Tuyên đang nằm trên giường.
Lục Tuyên lườm anh một cái cháy mắt rồi xoay người quay lưng về phía anh.
Lục Tẫn Chi thản nhiên thu hồi ánh mắt, khép cửa lại.
"Nói chuyện xong rồi à?"
"Vâng."
Tâm trạng Kiều Ngô cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút, cô quay lại ghế sofa ngồi xuống.
Thấy anh chắc là đã gọi điện xong từ lâu, cô hỏi:
"Chắc không còn chuyện gì nữa đâu, anh không vào xem cậu ấy à?"
Lục Tẫn Chi đặt điện thoại xuống: "Không vào."
Anh không ngồi xuống.
Kiều Ngô thắc mắc ngước mắt nhìn.
Sau đó cô thấy Lục Tẫn Chi lấy kính của cô xuống, dùng gọng kính khẽ nâng cằm cô lên.
Anh không nói lời nào, chẳng cho cô kịp phản ứng đã cúi người hôn lên trán cô một cái.
Ngay sau đó lại hôn lên môi cô.
