Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 416: Ngoại Truyện Một - Nếu Như
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:02
Đang giữa mùa hè, bên ngoài biệt thự chính của nhà họ Lục bóng cây râm mát, tiếng chim hót líu lo trên cành lúc sáng sớm thật trong trẻo.
Rèm cửa căn phòng ở tầng ba không khép kín hoàn toàn, một chút ánh nắng lọt vào vương trên giường.
Giữa bộ chăn ga gối đệm bằng ren trắng tinh khôi là gương mặt nhỏ nhắn, non nớt và mềm mại của một cô bé đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Cô bé vẫn chưa tỉnh, gương mặt ửng hồng vẻ ngây thơ của giấc nồng, hàng mi dài dày hơi vương chút nước mắt, nhịp thở đều đặn êm đềm.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng "tạch" nhẹ, cánh cửa phòng dày nặng từ từ được đẩy ra.
Một bàn chân nhỏ trần trụi rón rén thử dẫm lên t.h.ả.m từ bên ngoài, sau khi xác nhận không có tiếng động mới chậm rãi tiến vào phòng.
Cậu bé nhỏ thông thạo đường lối, vòng qua thư phòng đi thẳng tới phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ không đóng, ngay khi cậu định lẻn vào thì bị ai đó túm cổ áo kéo lại từ phía sau.
"Tam thiếu gia?"
Người làm hạ thấp giọng:
"Hôm nay chẳng phải cậu phải đến trường mầm non sao? Sao lại chạy sang đây?"
Tam thiếu gia ba tuổi mùa hè năm nay sẽ bắt đầu đi học mầm non.
Thực ra trẻ con nhà họ Lục không nhất thiết phải đi mẫu giáo, trong nhà cái gì cũng có, mời một giáo viên về dạy còn học được nhiều thứ hơn ở trường tư thục.
Trước đây Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia đều không đi học mẫu giáo.
Chỉ là hiện giờ Đại thiếu gia đang du học nước ngoài, còn Nhị thiếu gia tuy mới bảy tuổi nhưng lại khác biệt hoàn toàn với những đứa trẻ khác, Tam thiếu gia nhỏ tuổi đã bị anh trai áp đảo không biết bao nhiêu lần rồi.
Để Tam thiếu gia biết được những đứa trẻ cùng trang lứa bình thường sẽ như thế nào, gia đình quyết định đưa cậu đến trường mầm non học tập.
Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đến trường báo danh.
Sao tự dưng lại chạy đến đây?
Đây là phòng của quản gia Kiều.
Quản gia Kiều có một cô con gái tên là Kiều Ngô, nhỏ hơn Lục Tuyên một tuổi.
Vì vợ quản gia Kiều mất sớm, một mình ông vừa phải trông con vừa phải làm việc nên không xuể, vì vậy Lục tổng đã sắp xếp cho ông một căn phòng mới ngay tại biệt thự chính.
Những lúc quản gia Kiều đi làm, người làm trong nhà sẽ thay phiên nhau chăm sóc con gái ông.
Tam thiếu gia bị Nhị thiếu gia áp chế lâu ngày, từ khi trong nhà có thêm một cô em gái nhỏ, cậu đặc biệt thích chơi đùa cùng cô bé.
Lúc này, Tam thiếu gia vốn phải đi học mẫu giáo lại đang đeo một chiếc ba lô lớn, gương mặt xinh xắn phồng lên, đôi mắt láu lỉnh đảo qua đảo lại, nói khẽ:
"Con đến để chào tạm biệt Tiểu Ngô."
Người làm: "Tiểu Ngô vẫn còn đang ngủ."
"Con biết rồi."
Lục Tuyên nhíu mày.
"Con sẽ làm thật khẽ thôi."
Cậu đẩy người làm đi: "Đừng làm em ấy tỉnh giấc."
Biết Tam thiếu gia rất bám Tiểu Ngô nên người làm cũng không để ý lắm, chỉ dặn dò:
"Vậy cậu nhẹ tay nhẹ chân một chút nhé."
Lục Tuyên gật đầu rất nghiêm túc, mắt thấy người làm đã quay lại phòng khách nhỏ để làm việc khác, cậu mới rón rén bước vào phòng, khép hờ cửa lại rồi kiễng chân đi tới bên giường lớn.
Thấy em gái ngủ giữa giường, cậu chật vật leo lên từ phía cuối giường, còn rất cẩn thận kiểm tra xem mình có đè trúng em không.
Khó khăn lắm mới leo đến bên cạnh em gái ngồi xuống, cậu chống cằm chăm chú ngắm nhìn em thật lâu.
Sao mẹ không sinh cho mình một đứa em gái nhỉ, em gái đẹp hơn anh trai nhiều.
Cậu không thích anh trai chút nào.
Cậu chẳng còn nhớ anh cả trông thế nào nữa, còn anh hai thì đúng là một kẻ xấu xa.
Vẫn là em gái thơm tho mềm mại, nói chuyện lại dễ nghe, giống như kẹo bông gòn vậy.
Lục Tuyên đưa tay khẽ chọc vào gương mặt trắng trẻo mịn màng của em gái một cái rồi nhanh ch.óng rụt về, đôi mắt sáng rực rỡ.
Oa! Giống kẹo dẻo quá đi!
Thấy em gái vẫn chưa tỉnh, cậu nhanh ch.óng tháo chiếc ba lô lớn đang đeo trên vai xuống, loay hoay mở khóa kéo.
Hôm nay mẹ muốn đưa cậu đến trường mầm non, nhưng cậu chẳng muốn đi chút nào.
Trừ phi Tiểu Ngô đi cùng cậu.
Nhưng mẹ nói, Tiểu Ngô vẫn chưa đủ tuổi đi mẫu giáo, không thể đi cùng cậu được.
Thế thì sao được, chẳng phải như vậy cậu sẽ rất lâu không được gặp Tiểu Ngô sao?
Trong ký ức của cậu, trừ lúc ngủ ra cậu chưa bao giờ rời xa Tiểu Ngô, đi học cũng không được.
Cậu kéo khóa ba lô mở rộng hết mức, lúng túng nghiên cứu bên mép giường rất lâu, rồi tự cho là rất nhẹ nhàng bế cô em gái đang ngủ say lên.
Cậu nhét cô bé vào trong ba lô.
Hơ!
Nhét thêm chút nữa!
Kiều Ngô bị những động tác lộn xộn đ.á.n.h thức.
Không biết có phải vì sau khi đầu t.h.a.i qua đây cuộc sống khác biệt hoàn toàn với trước kia hay không, hay là do thể chất trẻ con vốn vậy, mỗi ngày cô đều phải ngủ rất lâu, đôi khi suy nghĩ còn rất chậm chạp.
Cộng thêm việc mọi người xung quanh luôn đối xử với cô như một đứa trẻ, sau hai năm, đôi lúc cô cũng bị ảnh hưởng đến mức quên mất tuổi thật của mình, ngay cả lý trí cũng thoái hóa đi ít nhiều.
Khi cô chậm chạp mở mắt ra, đôi chân của cô đã bị nhét vào trong ba lô rồi.
Lúc này, Lục Tuyên - người cao hơn cô hẳn một cái đầu - đang hùng hục ôm lấy cô, cố gắng nhét cả người cô vào trong.
Cánh tay Kiều Ngô bị thắt đau điếng, cô thốt lên bằng giọng nghẹn lại: "Lục Tuyên."
Lục Tuyên đang lén lút làm việc xấu khựng lại một chút nhưng vẫn không buông tay, còn nói rất hùng hồn:
"Tiểu Ngô, anh đưa em đến trường mầm non chơi."
