Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 423: Ngoại Truyện Hai - Nếu Như
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:03
Chẳng lẽ mỗi ngày ngồi cạnh Nhị thiếu gia, thực sự là đang đọc sách sao?
Người làm tò mò hỏi: "Con không cùng đọc sách với Nhị thiếu gia nữa sao?"
Kiều Ngô lắc lắc cái đầu nhỏ: "Anh ấy đọc nhanh lắm ạ, có mấy chỗ con không hiểu."
Nói như thể những chỗ khác con đều hiểu hết vậy.
Trên đời này còn được mấy người có bộ não như Nhị thiếu gia cơ chứ.
Người làm không để tâm lắm, cứ để mặc cô bé.
Nhưng khi quay đầu lại, cô bỗng phát hiện Nhị thiếu gia mà họ vừa nhắc tới lúc này đang đứng bên cạnh chiếc sofa nhỏ ở tầng hai lầu chứa sách, nhìn xuống phía dưới.
Sau khi chạm mắt, Nhị thiếu gia liền dời tầm mắt đi chỗ khác.
Và Kiều Ngô cuối cùng cũng tìm được một cuốn sách mà mình khá hứng thú.
Những bộ bàn ghế ở tầng một quá cao so với cô, ngồi cũng rất cứng, sofa thì phải trèo lên trèo xuống, chẳng bằng ngồi t.h.ả.m vừa mềm vừa êm.
Vì thế cô dứt khoát ngồi dựa vào kệ sách, co chân mở cuốn sách ra chăm chú đọc.
Thấy cô bé nghiêm túc như vậy, người làm nghĩ đây là thú vui của trẻ con nên cũng không làm phiền, mà đi tới ngồi ở cửa cách đó không xa, vừa có thể nói chuyện phiếm nhỏ nhẹ với người quản lý ở đây, vừa có thể trông chừng đứa trẻ.
Một lát sau, cô thấy Nhị thiếu gia từ tầng hai đi xuống, đi thẳng về phía bé Kiều Ngô đang ngồi trước kệ sách.
Kiều Ngô đọc đến mê mẩn, hoàn toàn không biết trước mặt mình đã có người tới.
Cho đến khi người đó ngồi xổm xuống trước mặt cô.
Cô giật mình, ngơ ngác ôm cuốn sách.
Thấy Lục Tẫn Chi khẽ nâng bìa sách của cô lên, liếc nhìn cái tên, rồi lại nhìn cô, giọng nói nhẹ đến mức ở nơi này dường như chẳng mấy rõ ràng, gần như chỉ có hai người nghe thấy.
"Có hiểu không?" Anh hỏi.
Kiều Ngô gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Chủ yếu là để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Tuy nhiên, Lục Tẫn Chi cũng không tiếp tục truy cứu thêm nữa, anh nhanh ch.óng buông tay ra rồi đứng dậy, ánh mắt lướt nhanh qua kệ sách trên đầu cô, rút một cuốn ra, mở ngay trang đầu tiên và bắt đầu đọc.
Kiều Ngô thầm nghĩ, quả nhiên mình đoán không sai.
Anh đọc sách hoàn toàn dựa vào tâm trạng.
Nhưng cô cũng sớm không còn để ý đến Lục Tẫn Chi nữa, dù sao đây cũng chẳng phải là người sẽ lôi kéo cô chơi trò chơi, cũng chẳng bám lấy cô.
Hai người cách nhau tận năm tuổi, Lục Tẫn Chi đến cả Lục Tuyên còn chẳng thèm đếm xỉa tới, càng chẳng muốn nói chuyện gì với cô đâu.
Vì thế cô dần dần lại chìm đắm vào thế giới của riêng mình.
Còn Lục Tẫn Chi đứng bên cạnh cô, hờ hững tựa vào kệ sách lật vài trang.
Tầm mắt lại không kìm được mà rơi vào cái đầu nhỏ đang cúi gằm bên cạnh.
Dù luôn bị bố mẹ ép buộc phải ở bên cạnh mấy đứa nhỏ nhưng mỗi khi ngồi cạnh, anh đều dành ra một phần tâm trí quan tâm.
Lẽ tự nhiên là anh cũng nhận ra hành động mỗi lần đều len lén nhích lại gần mình của đứa trẻ này.
Chỉ cần yên lặng là được.
Ban đầu anh chẳng để tâm, cho đến khi đứa nhỏ đọc sách say sưa đến mức suýt chút nữa vùi đầu vào lòng anh, anh mới chợt nhận ra đứa nhỏ nhích lại gần là để đọc cùng một cuốn sách với mình.
Nếu anh nhớ không lầm, đứa nhỏ này mới bốn tuổi phải không?
Lần đầu tiên Lục Tẫn Chi quan sát cô một cách nghiêm túc, phát hiện ra cô thực sự đang đọc sách.
Thỉnh thoảng khi anh muốn lật trang, cô còn vô thức ấn tay lên cuốn sách của anh để ngăn lại, sau khi phản ứng lại thì lập tức rụt tay về.
Đứa nhỏ này khi đã tập trung là chẳng màng đến gì khác nữa.
Giống như bây giờ, mặt còn chẳng to bằng cuốn sách, bàn tay nhỏ thỉnh thoảng còn di qua di lại trên một câu nào đó, dáng vẻ như đang đọc đi đọc lại; theo từng cử động của cô, lọn tóc buộc nhỏ trên đầu cũng khẽ đung đưa.
Lục Tuyên luôn thích buộc tóc cho Lục Ứng Trì dù cậu bé chẳng có mấy sợi tóc, anh không thể hiểu nổi.
Nhưng giờ nhìn lại, đổi sang đầu một người khác, trông cũng khá sinh động.
Đáng yêu hơn Lục Ứng Trì nhiều.
Anh nhìn một lát, định thu hồi tầm mắt thì lại phát hiện cái đầu của đứa nhỏ chuyển động không giống lúc trước nữa.
Cứ gật gật về phía trước.
Lần trước khi cô chuyển động như vậy là lúc ngủ quên trong lòng anh.
Hôm nay cô không ngủ trưa mà đến thẳng lầu chứa sách, chắc là cơn buồn ngủ ập đến rồi đây.
Lục Tẫn Chi khép sách lại, quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Vừa vặn thấy đứa nhỏ đang cố gắng mở mắt ra nhưng không được, sau đó hoàn toàn "tắt máy", bàn tay nhỏ buông lỏng làm cuốn sách rơi xuống t.h.ả.m, cả người đổ nhào về phía trước.
Anh theo bản năng đưa tay ra.
Mặc cho đứa nhỏ này ngã nhào vào lòng mình.
Trẻ nhỏ ngủ rất say, hoàn toàn không biết mình đang ở trong tư thế nào, tình cảnh ra sao.
Lục Tẫn Chi nhìn một hồi.
Rồi không kìm được, khẽ bóp nhẹ vào lọn tóc buộc của cô một cái.
Người thì mềm mại nhưng lọn tóc buộc lại cứng cáp một cách bất ngờ.
Anh mỉm cười.
Một tay ôm lấy cô, tay kia nhặt cuốn sách cô làm rơi dưới đất lên, gấp một góc ở trang đang mở dở.
