Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 51: Không Xứng Với Tôi
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:23
Cánh cửa phòng vừa mở ra, bước chân anh bỗng khựng lại.
Đất đai ở trung tâm thành phố vốn tấc đất tấc vàng, từ lâu đã không cấp phép xây biệt thự ở đây nữa, nên căn hộ anh mua là dạng chung cư thông tầng trên đỉnh tòa nhà.
Bình thường ngoại trừ nhân viên vệ sinh định kỳ đến dọn dẹp, anh không thích cho người lạ vào, nhà cửa lúc nào cũng yên tĩnh.
Chính vì thế, tiếng chuông điện thoại vọng lên từ dưới lầu nghe cực kỳ rõ ràng.
Lục Tuyên cúi đầu nhìn, ngắt cuộc gọi.
Tiếng chuông dưới lầu tắt ngóm.
Anh hít một hơi thật sâu, định quay người trở vào phòng.
Ai ngờ bên dưới bỗng vang lên giọng nói quen thuộc:
"Tỉnh rồi thì xuống đây."
Ai tỉnh chứ, dù sao anh cũng chưa tỉnh.
Khỉ thật, sao Kiều Ngô lại biết mật mã cửa nhà anh!
Tay anh vừa chạm vào nắm cửa, lại nghe Kiều Ngô nói:
"Anh muốn câu giờ cũng được, hôm nay bao giờ bàn xong công việc thì mới kết thúc."
"..."
Lục Tuyên xông vào phòng vệ sinh mở vòi nước, xác nhận không cần cạo râu, rồi nhanh ch.óng rửa mặt, vuốt lại mái tóc rối bù.
Trong lúc đó anh còn chạy vào phòng thay đồ vớ đại một chiếc áo mặc vào, chẳng biết lôi từ hộp trang sức nào ra một chiếc khuyên tai đeo lên, bấy giờ mới ra khỏi cửa lần nữa.
Anh đút hai tay vào túi quần đi tới cầu thang, cuối cùng cũng thấy Kiều Ngô.
Trên bàn bày ra không ít kịch bản, còn có cả hộp bánh ngọt chưa mở.
Kiều Ngô ngồi trên sofa nhâm nhi cà phê, lật xem mấy cuốn tạp chí anh từng chụp, chẳng biết đã đến từ bao giờ.
Nghe thấy tiếng động cô ngẩng đầu lên, môi nở nụ cười:
"Chào buổi tối."
Ai chào buổi tối với cô chứ.
Lục Tuyên nheo mắt:
"Xâm nhập gia cư bất hợp pháp?"
Kiều Ngô đặt tách cà phê xuống:
"Ừ, kiện em đi."
Cô cũng không định xông thẳng vào, chỉ là nhấn chuông mãi không thấy ai mở cửa, lúc đó cô chỉ thuận tay thử mật mã xem sao, không ngờ lại mở được thật.
Vào rồi cô cũng chẳng đi đâu, chỉ tự pha một tách cà phê rồi ngồi đây đợi Lục Tuyên ngủ dậy.
"Sớm muộn gì cũng kiện."
Lục Tuyên không để mình chịu lép vế.
"Ai cho em biết mật mã?"
Kiều Ngô im lặng một lát:
"Mật mã két sắt giấu đồ chơi hồi nhỏ của anh cũng là số này."
Lục Tuyên hồi nhỏ cực kỳ tự kỷ và bảo thủ với đồ của mình, nên thường xuyên giấu những thứ mình thích nhất vào két sắt, chỉ nói mật mã cho mỗi cô, bảo rằng chỉ chơi với một mình cô thôi.
Lục Tuyên: "..."
Anh suýt chút nữa thì ngã lăn xuống cầu thang.
Bắt đầu từ hôm nay, anh nhất định phải đổi hết tất cả các loại mật mã mới được!
Anh bước tới liếc nhìn đống kịch bản trên bàn:
"Bàn công việc gì với anh?"
"Ngủ cả ngày rồi, ăn chút gì đi."
Kiều Ngô mở hộp bánh ngọt ra.
"Vừa ăn vừa nói chuyện."
Lục Tuyên cảm thấy đây chỉ là cái cớ để Kiều Ngô moi tin từ anh thôi, anh vốn chẳng mong đợi gì ở tay nghề đầu bếp trong nhà, nhưng khi tầm mắt chạm vào những chiếc bánh, anh bỗng sững lại vài giây.
Đúng thật là món nào cũng là món anh thích, mùi hương bay tới khiến người đã ngủ một ngày một đêm chưa có giọt nước nào vào bụng như anh không kìm được mà nuốt nước miếng.
Anh liếc nhìn Kiều Ngô một cái, thấy cô không chú ý đến mình mới cầm một miếng lên nhỏ nhẹ ăn.
Kiều Ngô vẫn luôn dùng dư quang để quan sát anh, thấy anh từ vẻ nhai kỹ nuốt chậm đầy làm bộ chuyển sang ăn nhanh dần đều, im hơi lặng tiếng quét sạch sành sanh đống bánh trong hộp.
Lục Tuyên là một người rất để ý đến hình tượng, đặc biệt là khi ở cùng cô lúc này.
Nhìn anh vội vàng xuống lầu đến mức đeo khuyên tai lệch tông màu là biết, anh không đời nào chịu để lộ vẻ yếu thế trước mặt cô.
Thấy anh lau tay, cô nhíu mày hỏi:
"Bao lâu rồi anh chưa ăn cơm?"
Lục Tuyên khựng lại, ném tờ giấy ướt xuống:
"Em quá giới hạn rồi, chuyện này chưa đến lượt em quản."
"Lục Tuyên."
Kiều Ngô nghiêng đầu, lạnh nhạt nói:
"Anh không cảm thấy một người trưởng thành mà ngay cả bản thân mình cũng không chăm sóc tốt là một việc đáng tự hào đấy chứ?"
Cái bệnh thường gặp của Tổng tài không chỉ mình Tổng tài có, mà anh em của Tổng tài cũng mắc phải.
Xem ra cũng phải gửi cho anh ta một bản báo cáo mới được.
"Em đang quan tâm anh à?" Lục Tuyên cười nhạt.
"Em cũng nói với Lục Ứng Trì và Lục Ninh như vậy sao?"
Kiều Ngô: "Họ không khiến em phải lo lắng chuyện này."
"Em coi anh là đứa trẻ ba tuổi chắc?"
"Trẻ con đói thì biết ăn, còn anh rõ ràng là không biết."
Kiều Ngô nhìn anh đầy nghi hoặc.
"Trời mưa anh có biết tìm chỗ trú không đấy?"
Hay là vì làm bộ làm tịch mà đến cả ô cũng chẳng buồn che.
"..."
Lục Tuyên cảm thấy lớp mặt nạ duy trì thể diện cuối cùng của mình sắp nứt toác ra rồi.
"Nếu không phải chỉ đối với mình anh, thì đừng dùng cách đối phó với người khác để đối phó với anh."
Kiều Ngô bật cười: "Anh quan tâm đến em lắm sao?"
"Ai thèm quan tâm em chứ!"
Lục Tuyên phản ứng dữ dội.
"Anh đã nói với Lục Ứng Trì rồi, không cần em nữa."
"Vậy tại sao còn ôm em khóc?"
Người Lục Tuyên cứng đờ, ngụy biện:
"Khi uống say hành vi của con người không chịu sự kiểm soát của bản thân, không đại diện cho điều gì cả."
"Đã vậy thì tại sao anh còn phải để ý em đối xử với người khác thế nào."
Kiều Ngô nhướng mày.
"Cứ coi em như một người bình thường bên cạnh anh là được rồi, anh có đi để ý xem hôm nay đầu bếp trong nhà nấu cơm cho ai không?"
Cô lại gõ gõ vào đống kịch bản trên bàn:
"Có để ý xem bộ kịch bản này, ê-kíp ngoài đưa cho anh ra còn đưa cho ai khác nữa không?"
