Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 68: Sự Việc Tại Trường Học
Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:24
Đúng lúc này, động tác của cậu thiếu niên bỗng lỏng ra:
"Cậu khóc cái gì?"
Chung Thời Hạ nhíu mày, sao lần nào cũng vậy, rõ ràng là cô ấy đ.á.n.h người trước, cậu ta còn chưa khóc mà cô ấy đã khóc rồi.
Lục Ninh vừa định cãi lại thì đám bạn học đang xem náo nhiệt xung quanh lập tức ùa tới.
Cô ấy còn chưa kịp phản ứng thì Chung Thời Hạ đã bị kéo ra rồi xô ngã xuống đất.
Những người đó che chắn sau lưng cô ấy, vây quanh Chung Thời Hạ.
"Chung Thời Hạ, bắt nạt bạn mới thì có gì hay ho? Có giỏi thì lại đây đ.á.n.h bọn tao này."
"Đúng đấy, chẳng phải ghê gớm lắm sao, lại đây, để tao xem mày có tài cán đến đâu."
Lục Ninh quẹt nước mắt.
Cái thằng khốn này tên là Chung Thời Hạ à.
Chuyện của cô ấy từ trước đến nay đều tự mình giải quyết, không bao giờ kéo theo người khác.
Hơn nữa, ở ngôi trường cũ cô ấy đã nghe quen những lời người khác nói với mình, nên cô ấy phân biệt rõ ngữ khí của những người này là tốt hay xấu.
Giọng điệu của đám người này làm cô ấy thấy rất khó chịu, thậm chí còn tồi tệ hơn cả tên Chung Thời Hạ vừa ném tiền vào mình.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã có người vung nắm đ.ấ.m về phía Chung Thời Hạ.
Chung Thời Hạ bị xô ngã cũng đã đứng dậy, nhíu mày ngăn cản nắm đ.ấ.m của kẻ khác.
"Dừng tay!"
Lục Ninh đẩy đám người đó ra:
"Các người làm cái gì vậy?"
"Bạn mới à, bọn tớ đang trút giận giúp cậu đấy, cậu vội cái gì?"
"Chuyện của tôi tôi tự giải quyết."
Lục Ninh đứng chắn trước mặt Chung Thời Hạ.
"Không cần các người nhúng tay vào."
"Lại thêm một đứa thần kinh nữa."
Kẻ cầm đầu mắng một tiếng.
"Được thôi, vậy hai đứa chúng mày tự đ.á.n.h nhau đi, bọn tao không xen vào nữa là được chứ gì?"
Lục Ninh giận dữ: "Xem trò vui của tôi à? Cút!"
Đám đông lại ồ lên, nhưng chẳng ai có ý định rời đi.
Trái lại, tên cầm đầu càng lúc càng tiến lại gần:
"Không cút thì làm sao? Nghe nói cậu tên Lục Ninh à, cậu là ai cơ chứ? Tôi lớn từng này rồi chưa ai dám bảo tôi cút cả, cậu là cái thá gì? Thiếu gia đây hôm nay cứ đứng đây đấy xem ai dám đi, tôi sẽ bảo bố tôi xử đẹp các người, biết bố tôi là ai không?"
Khoảnh khắc này Lục Ninh cuối cùng cũng hiểu ra, đổi sang một nơi khác quả nhiên kẻ nói chuyện cũng khác hẳn.
Đám người trước đây chỉ biết đòi tiền cô, còn bây giờ lại có kẻ dám đem "bố" ra để so kè với cô.
Lần đầu tiên nghe thấy chuyện này, thật nực cười.
Cô hừ lạnh: "Biết quản gia nhà tôi là ai không?"
Tất cả mọi người: "?"
Lục Ninh nói: "Tôi đ.á.n.h nhau chưa bao giờ nhìn mặt bố, chỉ xem các bộ phận trên người các người đáng giá bao nhiêu tiền thôi. Thế nên hoặc là cút đi, hoặc là báo số tài khoản đây."
Mọi người: "..."
Cái quái gì vậy, đứa mới đến không chỉ bị thần kinh mà giọng điệu còn lớn lối gớm.
Nhất thời đám đông bị dọa cho sợ khiếp vía, nhìn nhau ngơ ngác.
Chỉ có một người dường như vẫn luôn tách biệt khỏi đám đông, đột ngột lên tiếng từ phía sau bằng giọng bình thản.
"Cái quần lần này hơi đắt, phí hư hại chắc phải vài nghìn tệ."
Chung Thời Hạ nói: "Nhưng tính cả cú tôi đá cậu nữa thì coi như hòa."
Lục Ninh: "..."
Cô ấy không thể tin nổi mà quay đầu lại, vậy mà chẳng thấy chút ý đùa cợt nào trên mặt Chung Thời Hạ.
Tìm thấy rồi.
Trên đời này lại có kẻ còn không biết nhìn sắc mặt người khác hơn cả Lục Tuyên lúc say rượu!
Đám người bên cạnh cứ ngỡ hai người này đang cố tình trêu tức mình, lập tức bị kích động lao lên.
Lục Ninh thầm nghĩ, lần này không trách tôi được nhé, rồi cô ấy xắn tay áo xông vào luôn.
Kết quả là thấy tên phía sau cũng giống hệt cô ấy, vốn dĩ định đ.á.n.h nhau với nhau, giờ lại cùng nhau đ.á.n.h trả kẻ khác.
Lục Ninh hơi lơ đãng, sao cô ấy lại thấy những người quanh mình cứ lần lượt trở nên kỳ lạ thế này.
Mặc dù đến để đón Chung Thời Hạ tan học, nhưng sau khi tới nơi Chung Mân liền đi thẳng vào trong trường.
Anh ta cảm thấy với tính cách của cậu em trai này, có lẽ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.
Hai người họ trước đây ở cùng một cô nhi viện, Chung Thời Hạ bẩm sinh đã chậm chạp hơn một chút so với bạn đồng lứa.
Không phải là về chỉ số thông minh, thực tế cậu ta rất thông minh, chỉ là tính cách quá thẳng thắn, cứng nhắc, hoàn toàn không hiểu được ẩn ý trong lời nói của người khác.
Vì thế từ nhỏ cậu ta đã không ít lần mâu thuẫn với mọi người, cũng bởi vậy mà chẳng có lấy một người bạn.
Lúc em trai mới vào lớp 6, Chung Mân đã bỏ tiền mua cho cậu ta một bộ quần áo rất rẻ tiền, không ngờ ngày khai giảng đầu tiên đã đ.á.n.h nhau với người ta.
Đối phương ném cho cậu ta một vạn tệ, cậu ta liền nghiêm túc đi thay quần áo khác, số tiền còn lại vẫn giữ cho đến tận bây giờ để đợi trả lại cho người ta, thậm chí còn nhớ rõ mồn một tên của đối phương.
Thế nên hôm nay khi nghe Chung Mân nhắc đến cái tên Lục Ninh, anh ta đã cảm thấy không ổn.
