Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 71: Sự Việc Tại Trường Học

Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:25

Ánh mắt Chung Mân khẽ rung động.

Kiều Ngô trước đây từng theo mấy anh em nhà họ Lục học một chút võ thuật, cũng coi như là học để phòng thân, đối phó với những hạng người chỉ biết hưởng lạc này là quá đủ.

Cô bẻ quặt cánh tay Lạc Chí Hoa ra sau, bình thản nói:

"Đã không giảng đạo lý mà lại giảng tư cách, vậy thì e là ông Lạc sẽ phải thất vọng rồi."

Kiều Ngô chậm rãi hỏi:

"Gần đây sức khỏe của lão gia nhà chúng tôi không được tốt, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều giao toàn quyền cho tôi xử lý.

Tổng giám đốc Lục sắp từ Anh về và sẽ tổ chức một bữa tiệc tối, tôi là người lên danh sách khách mời, ông đoán xem tên ông nằm ở vị trí nào trong danh sách đó?"

Lạc Chí Hoa đang c.h.ử.i bới ầm ĩ bỗng im bặt.

Mấy từ khóa xâu chuỗi lại, ngoài gia tộc trong lòng ông ta ra, không còn nhà họ Lục nào có thể khớp một cách hoàn hảo đến thế.

"Cô nói là... Vị Tổng giám đốc Lục nào? Lục Tẫn Chi?"

Kiều Ngô mỉm cười: "Ông nghĩ sao?"

"Nếu Tổng giám đốc Lục còn chưa về nước mà đã biết đứa cháu gái duy nhất của mình bị người ta kiếm chuyện bắt nạt ngay ngày đầu nhập học."

Cô dừng lại một chút, khẽ thở dài: "Chuyện này thật tệ."

Lạc Chí Hoa hoàn toàn hoảng loạn:

"Không không không, không phải vậy đâu, chắc chắn là có hiểu lầm gì đó, cô buông tôi ra trước đã, chúng ta từ từ giải thích!"

Kiều Ngô nhướng mày, buông tay ra.

Chẳng đợi Lạc Chí Hoa kịp lên tiếng, cô tiếp tục:

"Lục Ninh nhà tôi hôm nay là ngày đầu đi học, đang giải quyết chuyện riêng với bạn học, không ngờ con trai ông cũng thấy hứng thú muốn xen vào một chân, còn huênh hoang đòi cho Lục Ninh thấy sự lợi hại của bố nó."

Mặt Lạc Chí Hoa cắt không còn giọt m.á.u.

"Ông lợi hại đến mức nào?" Cô cười hỏi.

"Không, không lợi hại!"

Lạc Chí Hoa ấn đầu con trai mình xuống:

"Còn không mau xin lỗi đi!"

Lục Ninh quay đầu đi chỗ khác:

"Bọn họ cũng gây rắc rối cho Chung Thời Hạ nữa đấy!"

"Chung... Chung Thời Hạ?"

Mẹ kiếp, cái thằng này lại là đứa nào nữa?

Thôi kệ đi, xin lỗi trước đã!

Lạc Chí Hoa ấn đầu con trai đến trước mặt hai anh em nhà họ Chung.

Chung Mân nhìn Kiều Ngô với ánh mắt phức tạp.

Hoàn toàn khác xa với những gì anh ta tưởng tượng, người phụ nữ này mỉm cười nhẹ nhàng, chỉ vài câu nói không chút gay gắt mà đã khiến người ta hiểu rõ địa vị và sự ghê gớm của mình.

Đây thật sự là khí chất mà một quản gia nên có sao?

So với cô, anh ta vừa mới thắng một trận đ.á.n.h trông thật t.h.ả.m hại làm sao.

Lúc này, phụ huynh của những học sinh khác cũng lần lượt tới nơi.

Chung Mân quay đầu lại.

Anh ta vốn tưởng người đến sẽ là Chung Như, nhưng không ngờ người xuất hiện ở cửa lại là Chung Hòa Tĩnh.

Sắc mặt Chung Mân hơi thay đổi, anh ta đứng dậy: "Sao lại là chị?"

"Hôm nay mẹ phải đi công tác, nên bảo chị qua đây."

"Không cần thiết."

Chung Hòa Tĩnh thở dài bước vào lớp học, đưa mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Kiều Ngô, hơi sững sờ.

"Kiều Ngô?"

Kiều Ngô khẽ gật đầu: "Cô Chung."

Chung Hòa Tĩnh có ấn tượng rất sâu sắc về Kiều Ngô.

Nhà họ Chung vốn luôn có quan hệ hợp tác với nhà họ Lục, nên lúc nhỏ Chung Như thường bảo cô ấy sang nhà họ Lục chơi, dù sao bên đó cũng có Lục Tẫn Chi lớn hơn cô ấy không bao nhiêu tuổi và những người con trai khác.

Nhưng Lục Tẫn Chi là một thiên tài, lại còn là một thiên tài khó gần, chê cô ấy ngốc nghếch nên chưa bao giờ thèm nói chuyện với cô ấy.

Mấy đứa trẻ khác hồi đó rất bám lấy Kiều Ngô, nên thường là Kiều Ngô dẫn cô ấy và những đứa trẻ khác cùng chơi.

Nhưng sau này mỗi người dần lớn lên, cô ấy cũng hiểu chuyện và biết được dụng ý của mẹ mình, nên đã giảm bớt số lần sang đó.

Còn Kiều Ngô thì...

Chung Hòa Tĩnh không mặn mà lắm với việc chơi cùng Kiều Ngô sau khi trưởng thành, đối phương có vẻ cũng rất coi thường cô ấy, nên liên lạc cứ thế thưa dần.

Nghe nói Kiều Ngô đã ra nước ngoài, giờ là về rồi sao?

Lần cuối cùng Chung Hòa Tĩnh thấy Kiều Ngô là ở nhà họ Lục, cô ta đi bên cạnh Lục Tẫn Chi, ánh mắt tràn đầy vẻ nịnh bợ.

Nhưng cái cách đối phương nhìn mình lại khiến cô ấy thấy rất khó chịu, cũng chính vì điều này mà hai người gần như đã không vui vẻ gì khi chia tay.

Nhưng bây giờ cô ấy lại thẩn thờ tự hỏi liệu lúc đó mình có nhìn nhầm người không, bởi vì Kiều Ngô trước mặt cô ấy đây trông thật điềm tĩnh và tự tin, ánh mắt sáng ngời, rạng rỡ, giống hệt người chị dịu dàng trong ký ức sâu thẳm thời thơ ấu.

"Thật sự là, đã lâu không gặp rồi."

Chung Hòa Tĩnh vô thức thốt lên.

"Đã lâu không gặp."

Kiều Ngô thấy sắc mặt cô ấy không được tốt, liền kéo chiếc ghế bên cạnh:

"Ngồi xuống trước đi."

"Cảm ơn."

Đối mặt với một Kiều Ngô như thế này, Chung Hòa Tĩnh không thể nói ra bất kỳ lời nặng nề nào, cô ấy kéo chiếc ghế ra xa một chút:

"Sao cô lại ở đây?"

"Đến đón Lục Ninh về nhà."

Chung Hòa Tĩnh kinh ngạc: "Cô đến đón sao?"

"Ừ."

Kiều Ngô mỉm cười đáp: "Hiện tại tôi là quản gia của Lục thị."

Đôi mắt Chung Hòa Tĩnh hơi trợn tròn.

Vậy nhà họ Lục chẳng phải là... Sắp xong đời rồi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.