Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 81: Cho Cậu Ta Cút
Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:26
"Quy tắc ứng xử của học sinh tiểu học à?"
"Quy tắc ứng xử của Lục Tuyên."
Kiều Ngô thuận thế nói tiếp:
"Em sẽ soạn những thứ này thành văn bản, kèm theo những hạng mục khác anh cần chú ý rồi gửi cho anh."
"Nếu anh không đồng ý thì sao?"
"Vậy anh đi ám sát Lục Tẫn Chi đi."
Kiều Ngô nhướng mày.
"Em sẽ cung cấp thông tin chuyến bay khi anh ấy về nước cho anh."
"..."
Lục Tẫn Chi có biết cô tàn nhẫn thế này không?
Đáng ghét thật, sao trước đây mình không nghĩ đến việc hỏi mật mã két sắt của Kiều Ngô nhỉ!
"Những việc này khó thực hiện lắm sao?"
Kiều Ngô hỏi ngược lại:
"Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng đều rất đơn giản, không có bất kỳ điều gì gây bất lợi cho anh cả."
Lục Tuyên không nói nên lời.
Nhưng anh cứ cảm thấy những quy tắc bó buộc này thật không giống phong cách của Lục Tuyên anh chút nào!
Khoan đã, nhưng anh làm những việc này thì Kiều Ngô được lợi lộc gì?
Đây mà gọi là giao dịch kiểu gì chứ?
"Em mưu cầu điều gì?"
"Mưu cầu anh trở thành đại minh tinh nhà nhà đều biết."
Kiều Ngô hơi cúi người, trong đôi mắt nhạt màu ẩn chứa ý cười nhàn nhạt.
"Lúc đó em sẽ là kim chủ đứng sau đại minh tinh rồi, ngầu biết bao."
Lục Tuyên ngước mắt lên, nhìn cô đăm đăm vài giây mà không nói gì.
"Em nói đến đây thôi, anh cứ suy nghĩ đi."
Kiều Ngô nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.
"Hoặc anh còn lựa chọn khác, đi tìm Lục Nhâm, Lục Ứng Trì, hoặc là bố anh, họ chắc chắn sẽ rất sẵn lòng giúp anh đấy."
Đùa gì thế, nếu thật sự tìm đến họ thì cả đời này đừng hòng ngẩng đầu lên được!
Thấy Kiều Ngô quay người định đi, Lục Tuyên liền chộp lấy cổ tay cô.
Nhiệt độ trong nhà vốn rất vừa phải, nhưng da thịt cô lại hơi lành lạnh, hoàn toàn khác biệt với sự nóng rực nơi lòng bàn tay anh, tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Ánh mắt Lục Tuyên dừng lại nơi hai người chạm nhau, mãi đến khi Kiều Ngô khẽ cử động, anh mới giật mình buông tay ra, đặt hờ lên đầu gối, nhưng các đầu ngón tay lại vô thức khép lại.
"Anh đồng ý." Anh nói.
Ý cười trong mắt Kiều Ngô lập tức hiện rõ, cô chìa tay ra:
"Vậy thì hợp tác vui vẻ."
Lục Tuyên nghiêng đầu, một lần nữa nắm lấy bàn tay hơi lạnh kia.
"Hợp tác vui vẻ Kiều boss, à không."
Anh nhấn mạnh từng chữ.
"Kim chủ."
Chung Hòa Tĩnh sau khi về nhà không nói lời nào, bắt đầu thu dọn đồ đạc để chuyển đến một căn hộ khác gần công ty.
Trước đây dù có bất động sản khác, nhưng từ nhỏ cô ấy vẫn luôn sống cùng bố mẹ.
Năm đó khi vợ chồng Chung Như rạn nứt vì ngoại tình rồi đòi ly hôn, nhưng vì một loạt sự việc xảy ra sau đó, Chung Như trở nên hơi cực đoan, bao nhiêu năm nay chưa từng nhắc lại chuyện ly hôn nữa.
Hai người tuy không còn sống chung nhưng vẫn cứ dây dưa ghét bỏ nhau cho đến tận bây giờ.
Những năm qua bố cô ấy cũng không ở nhà, cô ấy sống riêng với Chung Như, sau này có thêm Chung Mân và Chung Thời Hạ, nên Chung Hòa Tĩnh không thể tưởng tượng được sẽ có ai muốn hại mình.
Căn hộ bên kia định kỳ có người đến dọn dẹp, không có bảo mẫu hay người làm, càng không có hơi thở cuộc sống.
Dù lời nhắc nhở của Kiều Ngô có hơi đột ngột, nhưng có lợi không có hại, muốn điều tra cắt đứt mọi liên kết với quá khứ, chỉ có cách thay đổi một môi trường mới, chỉ còn mình cô ấy.
Bởi vì cô ấy chẳng tin nổi một ai nữa.
Ngày hôm sau, vừa mới ra khỏi cửa cô ấy đã đụng mặt Chung Như đi công tác về.
Chung Như nhìn vali của cô ấy, cau mày: "Đi đâu đấy?"
"Con không muốn đi lại giữa công ty xa xôi như vậy, mệt mỏi lắm, con sang nhà kia ở một thời gian." Chung Hòa Tĩnh nói.
Câu trả lời này miễn cưỡng khiến Chung Như hài lòng hơn một chút:
"Vào thư phòng trước đã."
Chung Hòa Tĩnh đành phải đặt vali xuống.
Vào đến thư phòng mới thấy Chung Mân cũng ở đó.
Chung Như ngồi xuống, lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm thiệp mời:
"Lục Tẫn Chi sắp về nước rồi, con biết chưa?"
"Vâng."
"Con thường xuyên qua lại nhà họ Lục, với cậu ta cũng coi như có chút quen biết."
Chung Như nói:
"Lần này con đưa Chung Mân đi cùng, cho nó làm quen thêm với mọi người, để nó học hỏi quy tắc, đặc biệt là từ Lục Tẫn Chi."
Nói rồi bà ta quay sang nhìn Chung Mân:
"Lục Tẫn Chi đã có vị thế ổn định trên thị trường quốc tế, hiện tại Lục Giang đã bắt đầu dần dần bàn giao quyền lực, tập đoàn Lục thị sau này sẽ do Lục Tẫn Chi quyết định. Những người khác có thể tạm gác lại, nhưng con nhất định phải bắt chuyện được với Lục Tẫn Chi, khiến cậu ta chú ý đến con, nghe rõ chưa?"
Chung Mân đã nghe danh Lục Tẫn Chi từ rất nhiều người, chẳng qua cũng chỉ là người thừa kế tương lai của Lục thị, ngậm thìa vàng từ trong trứng, thiên tài thiếu niên tuổi trẻ tài cao.
Anh ta cười mỉa:
"Đề cao tôi quá rồi, tôi là cái thá gì mà đòi cậu ta chú ý đến."
Chung Như không thèm để ý đến sự mỉa mai của anh ta, chỉ thản nhiên nói:
"Mẹ nghe nói con muốn chuyển trường cho Chung Thời Hạ."
