Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 87: Cho Cậu Ta Cút
Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:28
Chung Hòa Tĩnh nhìn Kiều Ngô, cả hai mỉm cười với nhau.
Cô ấy nói: "Vậy thì nhặt đống giấy tờ đó lên mà xem đi."
Tập hồ sơ ban đầu nhìn vào chỉ muốn nôn mửa, giờ đây khi tâm thế đã thay đổi, xem ra cũng không đáng ghét đến thế.
Chung Mân không nói năng gì, cúi người thu dọn mớ hỗn độn rồi ôm vào lòng.
Chỉ là khi chuẩn bị quay về phòng, anh ta bỗng nghĩ ra điều gì đó, quay lại đứng trước mặt Chung Hòa Tĩnh:
"Tôi nghe nói chị..."
Anh ta không nỡ thốt ra hai chữ "sắp c.h.ế.t", dừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Dù sao đã nói một nửa là một nửa, phần tiền của chị tôi sẽ không lấy đâu. Chị muốn tìm luật sư hay làm thế nào cũng được, tôi sẽ ký tên."
"Yên tâm đi." Chung Hòa Tĩnh hiểu ý anh ta: "Chị chưa c.h.ế.t được đâu."
Chuyện đó cũng đâu phải do chị quyết định.
Chung Mân không tiếp tục cãi nhau với người mà anh ta cho là sắp lìa đời nữa, chỉ "ồ" một tiếng rồi quay đi.
Đi được vài bước, nhớ lại chuyện Kiều Ngô bảo anh ta vô lễ, anh ta lại quay lại một lần nữa.
Anh ta nhìn Kiều Ngô đang ngồi trên sofa với gương mặt bình thản, chẳng hiểu sao lại cảm thấy bị sự thản nhiên trong đôi mắt nhạt màu kia làm cho nhói lòng.
Nếu anh ta cũng có thể đứng ở tầm cao như thế, liệu Kiều Ngô có nhìn anh ta bằng ánh mắt khác không?
Chứ không phải như nhìn một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, không biết điều.
Anh ta cứng cổ: "Tạm biệt. Và... Cảm ơn."
Kiều Ngô khẽ gật đầu: "Tạm biệt."
Nhìn bóng lưng Chung Mân khuất dần, Kiều Ngô thầm thắc mắc trong lòng.
Đây là nam chính sao?
Hình như cũng chỉ đến thế thôi.
"Cảm ơn cô." Chung Hòa Tĩnh nói.
Kiều Ngô không quá để tâm: "Chuyện tiện miệng thôi mà."
Chung Hòa Tĩnh thầm nghĩ, chuyện này chẳng "tiện miệng" chút nào đâu.
Nếu không có cái tâm đó, suy nghĩ không thông suốt đến mức này thì chẳng thể nghĩ tới tầng lớp ý nghĩa ấy được.
Mỗi người đúng là độc nhất vô nhị.
Chẳng trách mấy người nhà họ Lục lại ngoan ngoãn nghe lời Kiều Ngô đến thế.
"Bây giờ tôi dường như đã hiểu vì sao Lục Tẫn Chi lại chọn cô làm quản gia rồi."
Kiều Ngô hiếm khi im lặng.
Cái này đâu phải do Lục Tẫn Chi chọn, chắc trước đó anh hối hận không để đâu cho hết rồi.
"Cậu ta ra nước ngoài cô cũng đi, cậu ta đi hai năm cô cũng đi hai năm."
Chung Hòa Tĩnh chợt hiểu ra.
"Hai người hẹn nhau à?"
Kiều Ngô: "Không, chỉ là tình cờ thôi."
Chung Hòa Tĩnh tò mò:
"Tôi có thể hỏi vì sao cô lại chọn làm quản gia cho nhà họ Lục không? Cô nói họ cần cô là có ý gì?"
Theo cô ấy biết, Kiều Ngô lớn lên ở nhà họ Lục từ nhỏ, cũng học hành cùng các thiếu gia nhà đó. Với năng lực của cô, lẽ ra cô không chỉ làm mỗi một quản gia. Nhà họ Lục có bao nhiêu người làm, đâu có thiếu một quản gia cơ chứ.
Kiều Ngô hỏi ngược lại: "Trước khi xảy ra chuyện này, cô thấy họ là người như thế nào?"
"... Nói thật lòng sao?"
"Ừ."
"Vậy thì có lẽ sẽ hơi vô lễ đấy."
Kiều Ngô bật cười: "Cũng giống như những gì cô nghĩ thôi, nhưng trong mắt tôi họ không phải hạng người như thế."
"Cô và Chung Mân chưa có tình cảm mà cô còn vì cậu ta mà đắn đo." Cô nói: "Còn tôi và họ thân thiết hơn cô và Chung Mân nhiều. Tôi không muốn sau này họ trở thành hạng người như trong thâm tâm cô nghĩ."
Chung Hòa Tĩnh đã hiểu: "Bây giờ cái nhìn của tôi đối với họ đã có chút thay đổi rồi."
"Vậy thì vẫn cần phải cố gắng thêm nữa."
"Sau khi họ thay đổi rồi, cô định cứ ở lại đó mãi sao?"
Kiều Ngô suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi khẽ lắc đầu: "Sẽ không đâu."
Dù lương ở Lục gia rất cao, nhưng công việc cũng rất bận rộn, lắm sự vụ.
Cô không phải kẻ tham lam không biết đủ, cũng chẳng phải người có tham vọng lớn lao.
Đợi đến khi vận mệnh của họ thay đổi, cô chắc chắn sẽ chọn một công việc nhẹ nhàng hơn.
Nhưng đến lúc đó, cô sẽ chỉ là bạn của họ thôi, như vậy cũng tốt.
Mắt Chung Hòa Tĩnh sáng lên: "Nếu có khả năng, tôi nói là nếu nhé."
Cô ấy nhìn Kiều Ngô:
"Nếu cô không làm quản gia bên đó nữa, có muốn đến bên cạnh cùng làm việc với tôi không?"
Kiều Ngô ngạc nhiên: "Cái gì cơ?"
"Tôi biết yêu cầu của Lục Tẫn Chi cao đến mức nào."
Nhắc đến người này, Chung Hòa Tĩnh có chút chê bai.
"Người bình thường không lọt nổi vào mắt cậu ta đâu, nên tôi khá tò mò. Hiện tại những người xung quanh tôi cũng chỉ thường thôi, nhưng tôi ngưỡng mộ cô, cũng thấy nếu được làm việc cùng cô thì chắc chắn sẽ rất ăn ý. Cô có muốn cân nhắc một chút không?"
Chung Hòa Tĩnh vô thức cảm thấy làm quản gia và tự mình kinh doanh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, không thể đ.á.n.h đồng được.
Kiều Ngô cười khẽ: "Trong thời gian ngắn tôi sẽ không rời khỏi Lục gia đâu."
"Không sao, chuyện sớm muộn thôi mà."
Kiều Ngô định nói gì đó thêm thì điện thoại bỗng rung lên, là Lục Ứng Trì gọi đến.
Cô xin lỗi rồi bắt máy: "Có chuyện gì thế?"
"Xe của tôi hỏng rồi."
Giọng Lục Ứng Trì nghe có vẻ hơi hậm hực:
"Bảo tài xế đến đón tôi một chuyến."
Kiều Ngô nhìn đồng hồ, chỗ này cũng không xa trường của Lục Ứng Trì lắm, liền nói:
"Để tôi đi cho, tiện đường."
Giọng điệu đầu dây bên kia lập tức hớn hở hẳn lên:
"Thật sao?"
"Ừ, hai mươi phút nữa nhé."
Lục Ứng Trì hừ hừ vài tiếng:
"Quá một giây tôi sẽ đi tìm ông già khiếu nại cô đấy."
Vì căn phòng yên tĩnh lại ngồi gần nhau, nên Chung Hòa Tĩnh có thể nghe rõ mồn một lời đối phương nói.
Cô ấy tiễn Kiều Ngô ra cửa, nhưng vẫn không nói ra câu cuối cùng kia.
