Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 117
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:12
“Cảm ơn anh cả."
Tô Kiều mỉm cười, trong ánh mắt thoáng chút cô độc:
“Nếu ai cũng đối xử tốt với em như anh cả thì tốt biết mấy."
Tô Kiến Quốc động lòng, vỗ vỗ vai Tô Kiều nói:
“Kiều Kiều đừng buồn, sau này anh cả sẽ bù đắp lại hết cho em."
Sau khi an ủi Tô Kiều một cách tượng trưng, Tô Kiến Quốc có chút nôn nóng đưa tay về phía Tần Tranh Vanh:
“Tần doanh trưởng, chào anh, năm kia khi anh làm nhiệm vụ bị thương, tôi cũng tham gia vào đội cứu chữa cho anh, anh còn nhớ không?"
“Lúc đó thầy của tôi là bác sĩ điều trị chính của anh."
Tô Kiến Quốc sợ Tần Tranh Vanh không nhớ ra mình nên vội vàng bổ sung thêm một câu.
Gương mặt lạnh lùng của Tần Tranh Vanh không lộ chút biểu cảm, cảm xúc trong đôi mắt sâu thẳm cũng không hề rò rỉ ra ngoài.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của anh đ-ánh giá Tô Kiến Quốc một lượt, chẳng thèm nể mặt mà trực tiếp trả lời:
“Không nhớ."
Nụ cười trên mặt Tô Kiến Quốc lập tức trở nên gượng gạo.
“Tần doanh trưởng, lúc đó tình trạng của anh không tốt lắm, sau khi phục hồi sức khỏe công việc lại bận rộn, không nhớ cũng là chuyện thường tình."
“Nhưng không sao, bây giờ chúng ta đã là người một nhà rồi.
Đợi hai người về quân khu rồi thì thường xuyên ghé nhà tôi chơi, anh em chúng ta m-áu chảy ruột mềm, đi lại nhiều mới càng thêm thân thiết."
“Đúng rồi, Kiều Kiều, chị dâu em cứ nhắc em suốt đấy!
Lần này cô ấy nghe chuyện của em xong thì cứ giục anh mau về xem sao, bảo anh thay mặt bố mẹ xin lỗi em thật lòng.
Nói là không được để em phải đau lòng."
Tô Kiều nghe vậy, theo bản năng hồi tưởng lại vợ của Tô Kiến Quốc.
Nhưng cô nhận ra kiếp trước cô hoàn toàn chưa từng gặp mặt vợ anh ta, càng không biết cô ta là người thế nào.
Cô chỉ biết vợ của Tô Kiến Quốc là con gái thầy giáo của anh ta.
Tô Kiến Quốc nhập ngũ năm 16 tuổi, vốn dĩ chỉ là lính nghĩa vụ, sau ba năm đi lính là phải phục viên về quê.
Nhưng anh ta đầu óc linh hoạt, không biết bằng cách nào đã tán đổ được cô con gái độc nhất của chủ nhiệm khoa ngoại bệnh viện quân khu, sau khi trở thành con rể chủ nhiệm, anh ta cũng bái chủ nhiệm làm thầy để học y.
Từ một lính nghĩa vụ thoắt cái biến thành bác sĩ quân y.
Hơn nữa vì có mối quan hệ với bố vợ nên bác sĩ quân y như anh ta còn có uy tín hơn cả những người cùng cấp bậc.
Thực ra hiện tại tuy mọi người tôn trọng quân nhân nhưng người muốn đi lính không nhiều.
Sở dĩ Tô Đại Vĩ và Trần Quế Anh quỳ lạy tặng quà để tống khứ lão Tam nhà họ Tô là Tô Kiến Nghiệp đi lính, cũng là muốn để Tô Kiến Nghiệp lặp lại con đường thành công của Tô Kiến Quốc.
Kiếp trước Tô Kiến Nghiệp thực sự đã thành công rực rỡ.
Vào năm thứ ba cô ở nhà họ Bùi, cũng là năm cuối lính nghĩa vụ của Tô Kiến Nghiệp, có tin báo về là Tô Kiến Nghiệp đã yêu được con gái của một trung đoàn trưởng.
Không những không phải giải ngũ mà còn được đề cử đi học đại học Công Nông Binh, sau khi tốt nghiệp đại học quay lại đơn vị là có thể thăng quân hàm trực tiếp.
Sau đó Tô Kiến Nghiệp có bố vợ bảo kê trong quân đội, sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió.
Cuối cùng còn hiển hách hơn cả Tô Kiến Quốc.
Nghĩ lại kiếp trước, ba đứa con trai nhà họ Tô đúng là nở mày nở mặt, lúc đó cái đuôi của Trần Quế Anh vểnh lên tận trời.
Ai nấy đều nịnh bợ nhà họ Tô, khiến cho lúc cô bị họ vu khống chẳng có lấy một người chịu nghe tiếng nói của cô.
Dù việc họ hãm hại cô đầy rẫy sơ hở nhưng mọi người cũng chỉ nhắm mắt khen nhà họ Tô gia phong thanh chính, tuyệt đối không bao che dung túng.
Sự hận thù trong mắt Tô Kiều lóe lên rồi biến mất, trên mặt lại mỉm cười nói:
“Nói đi cũng phải nói lại, em còn chưa gặp chị dâu bao giờ!
Đợi em và anh Tranh Vanh về quân khu, nhất định sẽ đến làm phiền chị dâu."
Tô Kiến Quốc cũng cười:
“Đến lúc đó, anh sẽ bảo chị dâu chuẩn bị những món hai đứa thích ăn, anh em chúng ta làm vài ly."
“Vâng!"
Tô Kiều gật đầu thật mạnh, đôi mắt xinh đẹp sáng lấp lánh nhìn Tô Kiến Quốc:
“Anh cả, anh và chị dâu thật tốt quá!"
Tô Kiến Quốc đã quá quen với kiểu tương tác tình cảm anh em thế này.
Anh ta theo thói quen như đối xử với Tô Nhan Nhan, giơ tay định xoa đầu Tô Kiều.
Tô Kiều khéo léo né tránh.
Bàn tay giơ lên của anh ta thu lại có chút ngượng nghịu.
Nhưng trên mặt vẫn là giọng điệu đầy yêu chiều:
“Con bé ngốc này, em là em gái ruột của anh, anh không tốt với em thì tốt với ai."
Tô Kiều mỉm cười, cô cũng thấy mệt khi phải giả lả với Tô Kiến Quốc, liền nói thẳng:
“Anh cả, anh xem ngày mai bọn em tổ chức tiệc cưới nên bận lắm.
Hôm nay thực sự không rảnh để tiếp anh được, ngày mai anh lại đến uống r-ượu mừng nhé!"
Vừa nói cô vừa xách hết đống đồ Tô Kiến Quốc mang đến.
Tần Tranh Vanh sợ cô mệt, vội vàng đón lấy đồ từ tay cô.
Tô Kiều phủi phủi bụi dính trên tay, cười hì hì nói:
“Tấm lòng của anh cả em xin nhận trước, cảm ơn anh."
Tô Kiến Quốc nhìn Tô Kiều xách đồ rồi đuổi khách một cách thuần thục, trong lòng cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nói rõ được là không ổn ở đâu.
Tô Kiều đã ra lệnh đuổi khách rồi, anh ta cũng không thể dày mặt ở lại được.
Anh ta gật đầu nói:
“Được, anh biết hôm nay hai đứa bận nên không làm phiền nữa.
Ngày mai anh đến uống r-ượu mừng sẽ mang của hồi môn qua cho em."
Nghe thấy hai chữ “của hồi môn", nụ cười trên mặt Tô Kiều càng ngọt ngào hơn:
“Cảm ơn anh cả."
Chương 91 Tô Nhan Nhan phản kích (Tiếp theo chương 117)
Lúc Tô Kiến Quốc đạp xe về đến khu tập thể nhà máy dệt, tâm trạng rõ ràng đã vui vẻ hơn rất nhiều.
“Anh cả..."
Anh ta vừa vào khu tập thể đã chạm mặt gương mặt nhợt nhạt hốc hác của Tô Nhan Nhan.
Tô Nhan Nhan g-ầy hơn trước nhiều, sắc mặt xanh xao, môi còn hơi nứt nẻ, bụng hơi nhô lên, vóc dáng đã biến đổi.
Bộ quần áo trên người cũng cũ kỹ không còn vừa vặn nữa.
Bộ dạng này của cô ta, đến Bùi Thiên Nghĩa cũng chê bai hết mức.
Nhưng trong mắt Tô Kiến Quốc, sự tiều tụy đó lại khiến anh ta vô cùng xót xa.
Trước khi về anh ta vốn đã định bụng lần này phải lôi kéo Tô Kiều nên sẽ không để ý đến Tô Nhan Nhan nữa.
Nhưng khoảnh khắc này, anh ta không thể kìm nén được sự thôi thúc trong lòng.
