Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 127

Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:14

Bà ta dù không cam tâm nhưng cũng chỉ đành im miệng.

Ánh mắt mang theo vài phần hung ác của Tô Kiến Quốc quét qua Bùi Thiên Nghĩa một cái.

Bùi Thiên Nghĩa phớt lờ ánh mắt của Tô Kiến Quốc, ngáp một cái rồi nói:

“Bố, mẹ, hai người yên tâm đi, bác sĩ nói cả người lớn và trẻ con đều không sao.

Chỉ là động t.h.a.i một chút, có ra một ít m-áu, hai người đừng có căng thẳng.”

“Giờ bác sĩ không cho quá nhiều người làm phiền cô ấy nghỉ ngơi, chúng ta có canh ở đây cũng vô ích, về trước đi thôi!

Con canh cả đêm mệt rồi, phải về ngủ một giấc.

Bố mẹ, hai người về giúp con thu dọn hành lý một chút, ngày mai là phải lên đoàn tàu tân binh rồi.”

Vu Lâm Tĩnh nghe Bùi Thiên Nghĩa nói vậy, ngay lập tức xót con trai vô cùng, liên tục gật đầu nói:

“Được được, con mau về nghỉ ngơi cho khỏe đi.

Chuyện hành lý con không phải lo, để mẹ dọn cho.”

Vu Lâm Tĩnh nói xong, khoác tay Bùi Thiên Nghĩa định đi.

Tô Kiến Quốc ngước đôi mắt âm trầm nhìn hai mẹ con họ, trầm giọng lên tiếng:

“Đứng lại!”

Bùi Thiên Nghĩa có chút phiền não nhíu mày.

Vu Lâm Tĩnh cũng đầy vẻ không vui.

Thằng cả nhà họ Tô chẳng qua cũng chỉ là một quân y, lại lấy được con gái của một phó viện trưởng thôi sao?

Nó thật sự coi mình là cái thá gì mà dám nói chuyện với họ như vậy!

Bùi Quốc Siêu cũng có tâm thái tương tự, ông ta giữ vẻ mặt lãnh đạo thường ngày ở nhà máy, đầy vẻ không hài lòng nhìn Tô Kiến Quốc.

“Thằng cả nhà họ Tô, hai nhà chúng ta hiện giờ tuy là thông gia, nhưng dù quan hệ có thân thiết đến đâu thì khi giao tiếp vẫn phải giữ lễ nghi cơ bản chứ.

Tôi và dì Tĩnh của cậu dù nói thế nào cũng là bố chồng mẹ chồng của em gái cậu, là bậc bề trên của cậu, cậu nói chuyện với chúng tôi như vậy à?”

Tô Kiến Quốc lúc này hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ ôn văn nhĩ nhã thường ngày.

Ánh mắt âm hiểm nhìn người nhà họ Bùi.

“Chú Bùi, dì Tĩnh, chính vì chúng ta là thông gia nên hiện giờ cháu mới bảo hai người đứng lại để nói chuyện.

Nếu không, giờ cháu đã viết một lá đơn tố cáo gửi đến bộ đội để hủy tư cách nhập ngũ của Bùi Thiên Nghĩa rồi.

Một lá đơn tố cáo gửi đến Ủy ban Cách mạng để chú, một giám đốc nhà máy, phải ngồi tù mục xương!”

Tô Kiến Quốc hơi nheo mắt, ánh mắt đầy đe dọa quét qua người nhà họ Bùi.

Sắc mặt người nhà họ Bùi đồng thời thay đổi.

Hai nhà Tô Bùi trước đây đi lại thân thiết, khó tránh khỏi biết được một số bí mật nhỏ của đối phương.

Bùi Quốc Siêu nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Tô Kiến Quốc:

“Mày dám!

Mày dám tố cáo nhà tao thì bản thân mày cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì đâu.”

Tô Kiến Quốc cười lạnh một tiếng:

“Hừ!

Cháu sợ cái gì?

Cùng lắm thì hai người cũng đi tố cáo cháu, nhưng tố cáo là phải có chứng cứ, hai người có chứng cứ không?”

Người nhà họ Bùi nhìn nhau.

Nụ cười trên mặt Tô Kiến Quốc càng thêm rùng rợn:

“Cháu có.”

Bùi Quốc Siêu:

...

“Mày muốn gì?”

Tô Kiến Quốc khẽ nhếch môi:

“Cũng chẳng muốn gì cả.

Chỉ là muốn nói với hai người là hãy đối xử tốt với em gái cháu một chút.

Em ấy tốt thì nhà họ Bùi hai người cũng tốt, em ấy không tốt thì nhà họ Bùi hai người cũng đừng mong được yên ổn!”

“Lần này em gái cháu sẽ cùng cháu về bộ đội, sau khi Bùi Thiên Nghĩa đến bộ đội báo danh, hai vợ chồng họ sẽ hội quân, hai người không có ý kiến gì chứ?”

Bùi Quốc Siêu đã bị Tô Kiến Quốc đe dọa đến mức này rồi thì đâu còn dám nói có ý kiến gì.

Chỉ nghiến răng nói:

“Chuyện của đám trẻ thì để chúng tự quyết định, tôi không quản.”

Tô Kiến Quốc nhìn về phía Bùi Thiên Nghĩa:

“Thiên Nghĩa, em có ý kiến gì không?”

Bùi Thiên Nghĩa trước đây cảm thấy nhà họ Bùi mạnh hơn nhà họ Tô, cho nên anh ta không coi Tô Kiến Quốc ra gì.

Nhưng giờ bị Tô Kiến Quốc đe dọa rồi.

Thái độ của anh ta lập tức thay đổi, trên khuôn mặt trắng trẻo nở nụ cười có chút nịnh nọt nhìn Tô Kiến Quốc nói:

“Nhan Nhan có thể cùng em đi bộ đội tất nhiên là tốt rồi.

Em còn mong được nhìn thấy mẹ con cô ấy mỗi ngày cho yên tâm đây, chuyện này phải nhờ anh Kiến Quốc nhọc lòng rồi.”

Tô Kiến Quốc nhìn dáng vẻ giả tạo của Bùi Thiên Nghĩa, trong mắt thoáng qua tia khinh thường.

Thản nhiên nói:

“Ngồi xuống đợi đi, trước khi sức khỏe Nhan Nhan hồi phục, em hãy ở đây chăm sóc cho tốt.”

“Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi, chăm sóc mẹ con cô ấy là trách nhiệm của em với tư cách là người chồng và người cha.”

Bùi Thiên Nghĩa lúc này lại vô cùng thuận tùng ngoan ngoãn ngồi trở lại.

Chỉ là khi Tô Kiến Quốc không nhìn thấy, tia hung hãn lóe lên trong mắt anh ta.

Người nhà họ Tô khó đối phó nhất chính là Tô Kiến Quốc, anh ta sớm muộn gì cũng sẽ xử đẹp Tô Kiến Quốc!

Chương 99 Vẻ ngoài trầm ổn cấm d.ụ.c của người đàn ông, lại ẩn chứa một trái tim phong tao

Tần Tranh Vanh đã liên hệ xong việc ngày mai sẽ đi cùng đoàn tàu tân binh đón lính mới ở khắp nơi để trở về bộ đội.

Tô Kiều vẫn luôn canh cánh chuyện trồng d.ư.ợ.c liệu trong thôn nên vội vàng ăn xong bữa sáng rồi định đến ban quản lý đại đội tìm Tần Đào.

Tuy nhiên cô còn chưa ra khỏi cửa thì Tần Đào đã dẫn theo vài cán bộ thôn và mấy thanh niên có học thức cao đến nhà cô rồi.

Tần Đào nhìn thấy Tô Kiều liền nở nụ cười hiền hậu nói:

“Kiều Kiều à, mấy cán bộ đại đội chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi.

Dược liệu trên núi hiện giờ tuy vẫn còn khá nhiều nhưng cũng không chịu nổi việc chúng ta cứ hái mãi như vậy.

Muốn thôn có một nghề kiếm sống lâu dài, thật sự thoát nghèo làm giàu thì vẫn phải như cháu nói lúc trước, chúng ta phải tự trồng d.ư.ợ.c liệu.”

“Hôm nay chú dày mặt đến mời cháu dạy cho mấy người chúng ta xem d.ư.ợ.c liệu đó rốt cuộc phải trồng thế nào.

Cháu dạy cho chúng ta rồi chúng ta lại dạy lại cho những người khác trong đội sản xuất.”

Tô Kiều cười nói:

“Chú ơi, chú đừng khách sáo, chú không đến tìm cháu nói chuyện này thì cháu cũng định đi tìm chú đấy ạ.”

“Nhà cháu không có bảng đen, giảng bài không tiện, đi thôi, chúng ta đến ban quản lý đại đội.”

Đến ban quản lý đại đội, Tô Kiều cùng vài cán bộ đại đội và những thanh niên có học thức bàn bạc một chút, việc trồng d.ư.ợ.c liệu của đội sẽ bắt đầu từ cam thảo.

Cam thảo nhanh chín, thu hoạch nhanh thấy kết quả.

Tô Kiều giảng cho mấy cán bộ đại đội và thanh niên có học từ tập tính của cam thảo cho đến kỹ thuật canh tác và những điểm trọng yếu.

Trong khi Tô Kiều giảng bài, những người ngồi dưới bất kể là cán bộ đại đội hay thanh niên có học đều chăm chú ghi chép.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.