Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 156
Cập nhật lúc: 17/04/2026 12:12
Dù sao màn kịch mà Tô Nhan Nhan diễn ở cửa hàng cung ứng hôm nay đã có quá nhiều người chứng kiến rồi.
Nếu cô không tự mình giải thích, đợi từ miệng Tô Nhan Nhan hay Tô Kiến Quốc nói ra mối quan hệ giữa họ, không biết sẽ bôi nhọ cô thành cái dạng gì.
Bây giờ cô nói ra trước, ít nhất khi người khác vì nghe tin Tô Nhan Nhan và Tô Kiến Quốc mà chỉ trích cô, sẽ có những tiếng nói khác bênh vực cô.
Đường Mỹ Phượng nghe xong, tức giận cau mày:
“Cái gia đình bố mẹ đó của cháu thật chẳng ra gì."
“Cô nói cho cháu nghe, phòng bên cạnh là Phó viện trưởng Nhậm đang đ-ập bàn đấy!
Chính là bố vợ của anh trai tốt của cháu, người bị mắng chính là Tô Kiến Quốc.
Chuyện Tô Nhan Nhan và Nhậm Giai Điềm gây náo loạn ở cửa hàng cung ứng hôm nay đã lan truyền khắp nơi rồi.
Việc Vương Tú Anh bị khó sinh cũng là do Nhậm Giai Điềm hại, vừa nãy chồng của Vương Tú Anh là Doanh trưởng Nghiêm đến đây, nghe kể lại sự tình, nghĩ đến việc vợ con mình suýt nữa thì mất mạng.
Tức quá nên đã tìm Phó viện trưởng để phản ánh tình hình.
Phó viện trưởng Nhậm vì thế mà nổi trận lôi đình, lúc này đang gọi Tô Kiến Quốc và Nhậm Giai Điềm vào văn phòng.
Cô thấy e là lát nữa sẽ lệnh cho Tô Kiến Quốc phải đưa Tô Nhan Nhan về quê thôi."
Tô Kiều nghe tin đồn chỉ mỉm cười.
Mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, Tô Nhan Nhan đã đến đây rồi, thấy được cái hay cái tốt ở đây rồi, muốn đuổi cô ta về ư, khó lắm!
Tô Kiều chào tạm biệt Đường Mỹ Phượng rồi mới đến trường học.
Thời đại này kinh tế chưa phát triển, người lớn mải mê lo kế sinh nhai cũng chẳng có thời gian đón đưa con cái hàng ngày.
Trẻ con đi học đa phần đều đi thành nhóm, không có người lớn đưa đón.
Tô Kiều đợi ở cổng trường một lúc, Đại Bảo, Nhị Bảo lần lượt đi ra.
Hai nhóc tỳ nhìn thấy Tô Kiều, lập tức cười đến híp cả mắt, đôi chân ngắn thoăn thoắt nhào vào lòng Tô Kiều như chim non tìm về tổ ấm.
Tô Kiều ngồi thụp xuống xoa đầu hai nhóc, hỏi:
“Dạng Dạng và Tiểu Cảnh ngày đầu đi học cảm thấy thế nào?"
Vừa hỏi xong, hai nhóc tỳ lập tức như mở cờ trong bụng, suốt dọc đường cứ líu lo kể cho cô nghe những chuyện xảy ra ở trường hôm nay.
Về đến nhà, Tô Kiều đang chuẩn bị nấu cơm thì bà Tiền gõ cửa sang trả bát.
Bà Tiền vừa đưa bát cho Tô Kiều, vừa giả bộ bí mật nhưng giọng điệu đầy phấn khích hạ thấp giọng nói với Tô Kiều:
“Kiều Kiều, anh trai chị dâu cháu lại đ-ánh nh-au rồi kìa, cháu có muốn đi xem không?"
Tô Kiều:
Chuyện nhà người khác có thể không xem, nhưng kịch hay nhà Tô Kiến Quốc thì nhất định phải xem.
Cô cất bát vào trong nhà, dặn ba đứa trẻ ngoan ngoãn chơi ở nhà.
Sau đó vội vàng cùng bà Tiền ra ngoài, chỉ sợ chậm chân thì Tô Kiến Quốc và Nhậm Giai Điềm đã đ-ánh xong rồi, cô không xem được kịch hay nữa.
Khi Tô Kiều và bà Tiền đến ngôi nhà số năm ở hàng thứ hai, cửa viện và cửa phòng khách đều đóng c.h.ặ.t.
Nhưng bên ngoài viện đã vây kín người xem náo nhiệt.
Trong nhà truyền ra tiếng “loảng xoảng", không biết là đ-ánh nh-au va vào cái gì hay là ai đó đang đ-ập phá đồ đạc.
“Bác sĩ Tô, bác sĩ Nhậm, hai người làm cái gì thế?
Người nhà có chuyện gì thì từ từ nói, cãi nhau vài câu thôi, tuyệt đối đừng có động tay động chân nhé!"
“Vợ chồng tuyệt đối đừng có giận dỗi nhau, có chuyện gì thì nói ra cùng nhau giải quyết.
Chuyện gì rồi cũng qua thôi mà."...
Lúc này, bà Tiền đã bắt đầu hỏi thăm những người xung quanh:
“Vợ chồng họ tối qua cãi nhau, chẳng phải Viện trưởng Nhậm đã dẹp yên rồi sao?
Sao hôm nay lại ầm ĩ dữ vậy?"
Chương 122 Tự trọng của Tô Kiến Quốc bị chà đạp dưới đất
“Bà còn chưa biết à?
Thì là cô em gái của bác sĩ Tô đó, Tô Nhan Nhan ấy, chẳng phải bị bác sĩ Nhậm túm tóc ở cửa hàng cung ứng sao?
Quay người một cái là chạy thẳng đến bệnh viện tìm bác sĩ Tô để mách lẻo rồi."
Người đó nhìn ngó xung quanh, rồi thần bí hạ thấp giọng nói thầm vào tai bà Tiền.
Nhưng thực ra giọng nói đó những người xung quanh đều nghe thấy cả.
Bà Tiền mắt sáng rực vẻ hóng hớt, miệng lại nói:
“Hừm, cô em chồng chịu thiệt thòi ở chỗ chị dâu, không tìm anh trai mách thì tìm ai?"
Người đó nghe bà Tiền nói vậy thì nhổ một bãi nước bọt:
“Xì!
Bà Tiền này, bà đã thấy cô em gái hai mươi tuổi nào chịu uất ức lại đi mách anh trai.
Xong anh trai còn ôm ấp an ủi chưa?"
Bà Tiền nghe thấy thế thì kinh ngạc trợn tròn mắt, lấy tay che miệng:
“Không lẽ nào?
Ban ngày ban mặt mà anh trai với em gái còn ôm nhau ngay tại bệnh viện, thế này thì còn biết liêm sỉ là gì nữa?"
“Hừ!"
Người đó khinh bỉ hừ lạnh một tiếng:
“Liêm sỉ gì chứ?
Cái cô Tô Nhan Nhan đó làm gì có liêm sỉ.
Tôi nghe nói cô ta với bác sĩ Tô chẳng phải anh em ruột thịt gì đâu!
Nếu là anh em ruột, em gái buồn bã anh trai ôm an ủi một chút thì còn nghe được.
Đằng này không phải anh em ruột, tậc tậc..."
Bà Tiền phụ họa:
“Chuyện này tôi biết, cái cô Tô Nhan Nhan đó đúng là không phải ruột thịt thật..."
Bà vừa nói vừa kéo Tô Kiều lại:
“Kiều Kiều mới là em gái ruột của Tô Kiến Quốc.
Nhưng nhà bác sĩ Tô toàn là một lũ hồ đồ, bị đứa em giả kia mê hoặc đến lú lẫn, hãm hại cả em gái ruột.
Kiều Kiều nhà ta quá thất vọng về họ nên cũng chẳng nhận họ nữa rồi.
Cứ để cả nhà họ với cái đồ giả mạo kia lộn tùng bậy với nhau đi."
Bà Tiền vừa nói vừa đem tất cả những đối đãi bất công mà Tô Kiều phải chịu ở nhà họ Tô kể lể hết một lượt cho mọi người nghe.
Mọi người nghe xong ai nấy đều xuýt xoa không thôi, ánh mắt nhìn Tô Kiều đầy vẻ cảm thông.
Tô Kiều vẫn giữ nụ cười trên môi, bà Tiền quả nhiên rất đáng đồng tiền bát gạo, không uổng công trên đường tới cô đã kể cho bà nghe bao nhiêu chuyện.
Đúng lúc này, cửa phòng khách và cửa viện nhà họ Nhậm vốn đang đóng c.h.ặ.t đột nhiên mở toang.
Ánh mắt mọi người lập tức bị phía Nhậm Giai Điềm thu hút.
Nhậm Giai Điềm đẩy mạnh Tô Kiến Quốc ra khỏi nhà:
“Tô Kiến Quốc, anh nhìn thấy chưa, hàng xóm láng giềng đều ở đây cả!
Hôm nay, anh hãy đứng trước mặt hàng xóm mà đọc bản cam đoan đi.
