Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 161
Cập nhật lúc: 17/04/2026 12:13
Một người suốt ba bốn mươi năm mà không hề già đi chút nào, bản thân ông ấy chắc chắn là đã dùng thứ đó lâu dài."
Nghe thấy lời này, trái tim của chính Tô Kiến Quốc cũng đang đ-ập thình thịch liên hồi.
Nếu thật sự có thứ thần kỳ như vậy, chẳng phải đó chính là thu-ốc trường sinh bất t.ử sao?
Thứ mà ngay cả các vị hoàng đế cổ đại cũng hằng khao khát, nếu anh ta có được, há chẳng sợ vinh hoa phú quý không ùn ùn kéo đến sao?
Tô Kiến Quốc nghiêm giọng nói:
“Bố, con biết rồi, con sẽ nghĩ cách lấy tất cả những thứ ông già để lại từ tay Tô Kiều, chúng ta cứ tìm từng thứ một, thế nào cũng tìm ra."
Nhậm Xuân Lâm gật đầu:
“Đây là một cách."
“Nhưng còn một cách đơn giản hơn, theo tôi được biết, ông già đó có một cuốn sổ tay, mỗi khi chữa cho một người ông ấy đều ghi chép lại bệnh án, đơn thu-ốc và kinh nghiệm tâm đắc vào đó.
Nếu tìm được cuốn sổ tay đó, có lẽ sẽ biết thứ ông ấy cho vị thủ trưởng kia uống là gì."
Tô Kiến Quốc gật đầu:
“Vâng, ngày mai con sẽ mang lễ vật đến thăm Tô Kiều."
“Ừ."
Nhậm Xuân Lâm xua tay với Tô Kiến Quốc, “Đi đi, dỗ dành Điềm Điềm cho tốt, đừng để nó tức giận, không tốt cho sức khỏe đâu."
Tô Kiến Quốc lên lầu về phòng, Nhậm Giai Điềm vừa mới tắm xong, đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng xuyên thấu.
Bây giờ nghĩ lại hành động bắt Tô Kiến Quốc đọc bản cam đoan trước đám đông hôm nay đúng là có hơi quá đáng thật.
Lại nghĩ đến việc cô ta và Tô Kiến Quốc kết hôn bao nhiêu năm không có con, Tô Kiến Quốc chưa từng trách móc cô ta mà luôn dịu dàng an ủi.
Trong lòng cô ta càng thấy hổ thẹn hơn.
Vì vậy cô ta định tối nay sẽ bù đắp cho Tô Kiến Quốc một chút.
Tô Kiến Quốc nhìn thấy bộ dạng này của Nhậm Giai Điềm là biết ngay ý định của cô ta.
Nhưng anh ta không những chẳng có chút hứng thú nào mà trong lòng thậm chí còn hơi chán ghét.
Anh ta nén lại cảm xúc, bước vào phòng, ôm lấy eo Nhậm Giai Điềm từ phía sau.
Sau đó trực tiếp bế bổng Nhậm Giai Điềm lên.
Nhậm Giai Điềm khẽ kêu một tiếng, vòng tay qua cổ anh ta, nhìn anh ta hỏi:
“Bố nói gì với anh thế?"
Tô Kiến Quốc nói đơn giản qua loa việc Nhậm Xuân Lâm bảo anh ta hàn gắn quan hệ với Tô Kiều, vì tiền đồ của Tần Tranh Vanh đang rất rộng mở.
Nhậm Giai Điềm nằm trên giường, hai tay quàng lấy cổ Tô Kiến Quốc, chớp chớp mắt nhìn anh ta:
“Em cũng thấy có thể hàn gắn quan hệ với Tô Kiều được đấy.
Hôm nay em thấy cô ấy đỡ đẻ cho Vương Tú Anh, y thuật đó của cô ấy e là ngang ngửa với bố, ngay cả anh cũng chẳng bằng.
Sau này nếu cô ấy vào bệnh viện chắc chắn cũng sẽ thăng tiến, anh với cô ấy vốn dĩ là anh em ruột.
Chúng ta cứ giữ quan hệ tốt với họ, còn sợ sau này cô ấy với Tần Tranh Vanh thành đạt rồi chúng ta không được hưởng lây sao?"
Nhậm Giai Điềm nói năng rất có lý, nhưng trong lòng Tô Kiến Quốc lại tràn ngập sự khinh bỉ đối với cô ta.
Tô Kiến Quốc không muốn nói nhiều với cô ta nữa, đi thẳng vào vấn đề chính.
Nhậm Giai Điềm khẽ kêu một tiếng, nũng nịu một câu, sự chú ý bị dời đi, ném sạch chuyện nhà Tô Kiều ra sau đầu...
Chương 126 Không kết hôn, tự tôi cũng có thể sống rất tốt!
Tô Kiều tối qua cuối cùng vẫn không trốn thoát được, sáng hôm sau khi tỉnh dậy eo vẫn còn đau nhức.
Cô vừa đ-ấm eo vừa nhìn người đàn ông đang sảng khoái bưng nước rửa mặt vào cho mình.
Ánh mắt không khỏi có vài phần oán trách.
Đúng là người so với người thì tức ch-ết mà, rõ ràng người đàn ông mới là người bỏ sức, vậy mà sáng hôm sau không những anh chẳng hề hấn gì, thậm chí trông còn tinh anh hơn cả bình thường.
Còn cô thì lúc nào cũng đau eo mỏi gối, bực mình hết sức.
Tần Tranh Vanh nhận được ánh mắt oán trách của vợ nhỏ, trong lòng cũng thấy xót xa.
Người đàn ông đặt chậu rửa mặt xuống, đứng thẳng nghiêm chỉnh, nhìn Tô Kiều đầy vẻ nghiêm túc, xin lỗi:
“Vợ ơi, anh xin lỗi!"
Tô Kiều:
???
“Xin lỗi chuyện gì?"
Vành tai Tần Tranh Vanh đỏ ửng, buổi tối mãnh liệt bao nhiêu thì lúc này lại thẹn thùng bấy nhiêu.
Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, anh hạ thấp giọng nói trầm ấm đầy từ tính, nhỏ nhẹ thốt lên:
“Anh không nên không để ý đến sức khỏe của Kiều Kiều, tham lam không biết đủ..."
Tô Kiều:
...
Tô Kiều đỏ mặt, người đàn ông này đang cảm thấy tội lỗi vì chuyện đó sao?
Cô có chút hối hận vì lúc nãy đã nhìn anh với ánh mắt ai oán như vậy, nhỡ đâu để lại bóng ma tâm lý cho người đàn ông thì không hay chút nào.
Nghĩ đoạn, cô lồm cồm bò dậy ngồi quỳ trên giường, đôi cánh tay trắng ngần bạo dạn quàng lấy cổ người đàn ông.
Đôi môi đỏ mọng căng mọng kề sát bên tai anh:
“Anh Vanh, không cần phải xin lỗi đâu.
Anh như vậy... em rất thích..."
Tô Kiều khẽ c.ắ.n môi, nói ra mấy chữ này.
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt vốn đang sâu thẳm trầm mặc bỗng chốc rực sáng như chứa cả một dải ngân hà, sáng đến đáng sợ.
Tô Kiều hai đời cộng lại chưa từng nói qua lời nào táo bạo đến thế.
Thẹn đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng như m-ông khỉ.
Khoảnh khắc người đàn ông ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt cô, cô vội vàng dời mắt đi, leo xuống giường xỏ dép chạy mất hút.
Tần Tranh Vanh nhìn theo bóng lưng của vợ nhỏ như một chú hươu bị giật mình, khóe môi vô thức nở nụ cười ngây ngô.
Cảnh này mà để đám lính trong bộ đội nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ tưởng vị chiến thần mặt lạnh của họ bị hỏng não nên hóa ngốc mất rồi.
Trước khi Tần Tranh Vanh rời khỏi nhà, Tô Kiều ngồi ở bàn ăn cơm mà chẳng dám ngẩng đầu lên.
Mãi cho đến khi tiếng mở cửa rồi đóng cửa của Tần Tranh Vanh vang lên, cô mới thở phào một hơi dài, trở lại dáng vẻ ngày thường, nghiêm túc ăn cơm.
Đại Bảo và Nhị Bảo, hai đứa nhỏ lanh lợi, nãy giờ vẫn luôn lén lút quan sát Tô Kiều.
Lúc này Nhị Bảo chớp chớp mắt nhìn Tô Kiều, giọng sữa hỏi:
“Mợ ơi, mợ cãi nhau với cậu ạ?"
Tô Kiều:
???
Nhị Bảo giải thích:
“Trước đây mỗi khi cậu ra khỏi nhà, mợ đều tiễn cậu ra tận cổng viện cơ mà.
Hôm nay mợ không tiễn cậu, thậm chí còn chẳng thèm nhìn cậu nữa?
Mợ đang giận cậu đúng không, mặt mợ đỏ gay vì tức giận kìa!"
Nhị Bảo phân tích xong liền đưa ra kết luận chắc nịch.
Tô Kiều:
...
Cô phải giải thích thế nào rằng cô không phải giận cậu chúng nó, không nhìn cậu chúng nó là đơn thuần vì cô vừa nói mấy lời không biết xấu hổ nên ngượng không dám nhìn thôi đây!
