Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 200

Cập nhật lúc: 17/04/2026 12:25

Bữa trưa là Tần Tranh Vanh khi đi làm về tiện đường mua từ bếp ăn tập thể mang về.

Tô Kiều tuy không muốn làm kẻ ăn bám chẳng làm gì nhưng cũng không phải là người không biết điều.

Người đàn ông đã giành lấy việc để làm rồi, cô chào anh một tiếng:

“Anh Tranh Vanh, thím Tiền dắt Tiểu Diễn ra đại viện bên ngoài chơi rồi.

Em đi đón thằng bé về."

Người đàn ông lập tức dừng động tác trên tay lại, đứng dậy đi tới bên cạnh cô:

“Anh đi cùng em."

Tô Kiều:

...

Cô cũng không phải trẻ con nữa, quãng đường ngắn thế này thì cần gì người đi cùng chứ?

Nhưng lời từ chối của cô còn chưa thốt ra thì người đàn ông đã cúi đầu nhìn cô.

Đôi mắt đen sâu thẳm nghiêm túc nhìn cô nói:

“Tô Kiến Nghiệp có thể hoạt động ở đại viện bên ngoài."

Tô Kiều:

“Thực ra em đ-ánh thắng được anh ta mà, thật đấy!"

Cô muốn nói rằng vừa rồi cô cố tình chọc giận Tô Kiến Nghiệp để anh ta đ-ánh mình, chỉ để cho Thẩm Quyên nhận rõ Tô Kiến Nghiệp là một tên cặn bã.

Nhưng cô chưa kịp nói ra thì người đàn ông đã nắm lấy tay cô:

“Đi thôi!"

Hơi ấm từ lòng bàn tay thô ráp của người đàn ông truyền đến, làm ấm cả c-ơ th-ể.

Lời giải thích và từ chối của Tô Kiều đột nhiên không thể nói ra được nữa.

Trong đại viện quân khu trồng rất nhiều cây hoa quế và cây ngân hạnh.

Mùa này hoa quế nở rộ, hương thơm tỏa khắp sân, những lá ngân hạnh vàng óng bay lượn trong gió thu, rụng xuống phủ kín mặt đất.

Tô Kiều theo bản năng nhìn vào khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của người đàn ông bên cạnh.

Trong lòng đột nhiên tràn ngập một cảm giác gọi là hạnh phúc.

Nói đi cũng phải nói lại, khu gia thuộc sĩ quan và khu gia thuộc chiến sĩ cũ bên ngoài tuy đều ở trong quân khu nhưng khoảng cách không hề gần, hai người đi bộ hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến đại viện bên ngoài.

Tô Kiều còn chưa vào đại viện đã nghe thấy giọng nói sang sảng của thím Tiền từ trong sân truyền ra.

“Đợi các bà tận mắt nhìn thấy vợ mới của doanh trưởng Tần thì các bà sẽ biết ngay.

Không phải tôi nổ đâu, cô ấy thực sự trông còn xinh đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh ấy chứ.

Quan trọng là tâm tính lại tốt, không nói đâu xa, cô ấy nuôi ba đứa trẻ mà doanh trưởng Diệp để lại đó, đúng thực là nuôi như con đẻ vậy..."

Tô Kiều:

...

Cô vốn định vào đón con nhưng bị thím Tiền khen như vậy cô lại thấy ngại không dám vào nữa.

Cô khẽ kéo vạt áo Tần Tranh Vanh:

“Anh Tranh Vanh, anh vào đón Tiểu Diễn đi, em không vào đâu."

Tần Tranh Vanh nhìn thấy vẻ ngượng ngùng trong đáy mắt người phụ nữ nhỏ, biết cô da mặt mỏng, bị thím Tiền khen nên thấy ngại.

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười vui vẻ:

“Được, anh vào đón Tiểu Diễn, em ở đây đợi cha con anh nhé."

Tô Kiều nhìn bóng lưng Tần Tranh Vanh đi vào đại viện mà không biết lúc này một ánh mắt khác cũng đang nhìn mình.

Tiểu đoàn tân binh nơi Bùi Thiên Nghĩa đóng quân chiều nay được nghỉ nửa ngày.

Tuy bây giờ cứ nghĩ đến Tô Nhan Nhan là anh ta lại thấy có chút bực mình.

Nhưng dù sao đi nữa, tắm rửa giặt giũ ở khu gia thuộc này vẫn tốt hơn là chen chúc với một đám tân binh trong nhà tắm công cộng.

Anh ta vừa đi đến cổng khu gia thuộc đã nhìn thấy một bóng hình rạng rỡ.

Hôm nay khi lên núi Tô Kiều mặc bộ đồ vải thô thường ngày vẫn mặc để làm việc, sau khi về nhà cô đã thay một bộ váy nhung tăm màu đỏ.

Da cô vốn dĩ đã trắng, dưới sự tôn lên của màu đỏ lại càng thêm trắng phát sáng.

Đường nét khuôn mặt tinh tế càng giống như một bông hồng đang nở rộ.

Chỉ một cái nhìn thôi đã khiến Bùi Thiên Nghĩa hoàn toàn quên sạch lần trước bị Tô Kiều đ-ánh đau đến mức nào.

Anh ta theo thói quen vuốt lại mái tóc đã được cắt thành đầu đinh theo quy định trong quân đội, ưỡn ng-ực như một con công đang xòe đuôi.

Bước từng bước dứt khoát đi về phía Tô Kiều.

“Khụ khụ..."

Đi đến gần Tô Kiều, anh ta còn giả bộ hắng giọng một cái rồi mới nói:

“Kiều Kiều, em đến tìm anh phải không?"

Tô Kiều đang kiễng chân mong chờ Tần Tranh Vanh dẫn con ra:

...

Bùi Thiên Nghĩa khi nói lời này thực ra trong lòng vẫn có chút chột dạ.

Cứ sợ Tô Kiều sẽ giống như hai lần trước, trực tiếp lao vào đ-ánh mình.

Sau khi nói xong, anh ta theo bản năng đề cao cảnh giác, cố ý dừng lại một chút.

Thấy Tô Kiều vẫn không động thủ, sự tự tin của anh ta bắt đầu bành trướng.

“Kiều Kiều, hôm nay em đến tìm anh là vì biết doanh trưởng Tần không có khả năng sinh nở nên hối hận vì đã gả cho anh ta rồi có phải không?

Mặc dù việc em vì giận dỗi anh mà tùy tiện tìm một người đàn ông để gả đi trước đó đã khiến anh vô cùng tức giận.

Nhưng ai bảo anh thích em chứ?

Chỉ cần em quay lại, ly hôn với doanh trưởng Tần, chúng ta sẽ sống những ngày tháng tốt đẹp, những chuyện trước kia anh đều có thể không chấp nhặt."

Anh ta nhìn Tô Kiều với vẻ mặt đầy nuông chiều.

Tô Kiều:

...

Chương 157 Hóa ra là một tên thái giám

Tô Kiều nhìn khuôn mặt ngày càng trắng trẻo không râu của Bùi Thiên Nghĩa, cùng với vẻ nuông chiều hư hỏng giả tạo ra vẻ thâm tình đó mà buồn nôn muốn ch-ết.

Đối với tên tra nam Bùi Thiên Nghĩa này, cô chưa bao giờ muốn nương tay.

Đang định động thủ thì bỗng nhìn thấy Tô Nhan Nhan hai tay chống thắt lưng, ưỡn cái bụng hơi nhô lên đi ra từ đại viện.

Đôi mắt linh động của Tô Kiều tinh quái đảo một vòng.

Cô cố tình cười một cách thê lương, giọng nói đầy u sầu:

“Anh Thiên Nghĩa, em hối hận thì có ích gì chứ?

Anh và Tô Nhan Nhan kết hôn rồi, ngay cả con cũng có luôn rồi.

Anh muốn sống với em vậy còn Tô Nhan Nhan và đứa con trong bụng cô ta thì phải làm sao đây?"

Tô Kiều vừa nói vừa cúi đầu, ra vẻ sắp khóc đến nơi.

Giả vờ ấm ức, giả vờ đáng thương là chiêu bài quen thuộc nhất của Tô Nhan Nhan, cô dùng cũng rất thuận tay.

Bùi Thiên Nghĩa vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Kiều thì bản năng muốn che chở và tinh thần trách nhiệm bùng nổ, anh ta nóng lòng nói:

“Anh cũng ly hôn với cô ta là được chứ gì.

Kiều Kiều, trong lòng anh từ trước đến nay chỉ có mình em thôi.

Tô Nhan Nhan có thể m.a.n.g t.h.a.i là vì cô ta quyến rũ anh.

Cô ta không biết xấu hổ, cố tình chuốc say anh rồi dụ dỗ anh làm chuyện đó nên mới m.a.n.g t.h.a.i đấy."

Tô Kiều:

“Anh Thiên Nghĩa, nói như vậy là Tô Nhan Nhan đã giở trò lưu manh với anh nên hai người mới có con sao?"

“Phải, phải, chính là như vậy."

Bùi Thiên Nghĩa vội vàng thừa nhận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.