Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 241
Cập nhật lúc: 17/04/2026 12:40
Lúc này không ai để ý tới Lưu Toàn Phượng ánh mắt đang lóe lên, trong đôi mắt chứa chan đầy sự không cam tâm!
Ánh mắt Miêu Tư Ninh thì vẫn luôn chú ý tới Lưu Toàn Phượng.
Con cái do chính mình nuôi nấng nên bà hiểu rõ tính nết bọn chúng.
Bản tính của con trai mình bà biết, bà chưa bao giờ lo lắng sau khi bọn bà đi rồi con trai sẽ trả thù vợ chồng Tần Tranh Vanh.
Màn kịch hôm nay cũng là để răn đe Lưu Toàn Phượng.
Cho nên khi Tần Tranh Vanh và Tưởng Khải Nam bắt tay giảng hòa, ánh mắt Miêu Tư Ninh vẫn luôn dán c.h.ặ.t vào Lưu Toàn Phượng.
Chờ Tưởng Khải Nam và Tần Tranh Vanh nói xong.
Miêu Tư Ninh lại một lần nữa nghiêm khắc lên tiếng:
“Toàn Phượng, những gì bố con vừa nói con có nghe thấy không?"
“Nếu sau khi bọn mẹ đi rồi mà con dám trả thù vợ chồng Doanh trưởng Tần, gây khó dễ cho bọn họ.
Thì Khải Nam con lập tức làm đơn ly hôn ngay!
Loại con dâu không hiểu đạo lý như thế này thì nhà họ Tưởng chúng ta không gánh nổi đâu!"
Lưu Toàn Phượng vội vàng cúi đầu, thu lại chút tâm tư nhỏ mọn trong lòng:
“Mẹ ơi mẹ cứ yên tâm đi ạ, con đã làm kiểm điểm công khai tại đại lễ đường rồi, con thực sự đã biết lỗi rồi, chắc chắn sẽ không làm chuyện ngu ngốc nữa đâu ạ."
Tiếp đó bà ta cũng cúi người xin lỗi Tần Tranh Vanh và Tô Kiều.
Chỉ là khi đang xin lỗi thì bà ta vẫn đang nghiến răng ken két.
Bà ta có thể không đích thân ra tay trả thù Tần Tranh Vanh và Tô Kiều nhưng có người khác có thể ra tay mà!
Tưởng Đan thời gian này đang ở trên thành phố, Tưởng Khải Nam đã chọn cho con bé bao nhiêu là đàn ông rồi, con bé gặp mặt xong không chê kiểu này thì cũng chê kiểu nọ, chẳng có ai vừa mắt cả.
Dù sao con bé cũng đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, cứ để con bé ra tay đối phó với Tô Kiều chẳng phải là tốt sao?
Mọi người cùng ngồi lại nhà Đoàn trưởng Tưởng thêm một lát nữa rồi mới chào tạm biệt ra về.
Bước ra khỏi nhà Đoàn trưởng Tưởng, thím Tiền nói:
“Vợ chồng Đoàn trưởng Tưởng lần này quyết định đưa cả cháu trai về quê cùng là đúng đấy.
Không có đứa con trai làm lá chắn thì cái cô con dâu nhà đó có muốn gây sóng gió gì cũng phải tự cân nhắc kỹ."
Liêu Hồng Mai tiếp lời:
“Thực ra vợ chồng Đoàn trưởng Tưởng nghỉ hưu thế này cũng tốt, có thời gian để dạy bảo cháu nội cho t.ử tế.
Trẻ con còn nhỏ, nếu thực sự để nó hỏng đi thì đó là chuyện lớn cả đời đấy."
Nói tới chuyện con cái, thím Tiền tỏ vẻ bí mật nói:
“Hiểu Tình, Hồng Mai này, hai nhà các cháu bây giờ đều chỉ mới có một đứa con phải không?
Về nhà mau ch.óng cùng chồng mình cố gắng thêm đi, tranh thủ năm nay m.a.n.g t.h.a.i thêm đứa nữa, sang năm là có thêm đứa bế bồng ngay."
Thím Tiền nói câu này thì cũng bình thường nhưng giọng điệu bí mật ấy lại khiến người ta ngửi thấy một mùi vị không bình thường.
“Thím Tiền ơi sao thế ạ?
Có phải thím nghe được tin tức gì sắp có chuyện gì xảy ra không ạ?"
Trương Hiểu Tình vội vàng hỏi ngay.
Thím Tiền nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng hơn nữa:
“Chẳng phải con trai và con gái thím đều đang ở Kinh Thành sao?
Cách đây hai ngày bọn nó gọi điện về có nhắc tới một câu, nói là bây giờ dân số nước mình đông quá rồi.
Sau này sinh con có lẽ không được thả cửa muốn sinh bao nhiêu thì sinh nữa đâu.
Mấy đứa đấy, tranh thủ khi chính sách chưa ban hành thì mau ch.óng mà tranh thủ đi!"
Thím Tiền nói như vậy làm Tô Kiều nhớ ra, chờ qua đợt Tết năm nay thì sang năm sẽ bắt đầu thực hiện kế hoạch hóa gia đình rồi.
Những ai muốn đông con nhiều phúc thì đúng là phải tranh thủ thật.
Trước đây cô đã quên khuấy mất chuyện này, định là mấy năm nữa mới sinh con.
Bây giờ cô có nên mau ch.óng kéo người đàn ông nhà mình cùng cố gắng, tranh thủ khi chính sách chưa ban hành thì đẩy nhanh tiến độ tạo người không nhỉ?
Tô Kiều mải mê ngẫm nghĩ chuyện này mãi tới khi về tới nhà mới sực tỉnh lại.
Cô đang nghĩ cái gì thế này?
Chuyện như thế này mà cô cũng có thể thản nhiên ngẫm nghĩ một cách nghiêm túc như vậy được sao?
Sau khi sực tỉnh, đôi gò má trắng nõn của cô lập tức ửng hồng như ráng chiều.
Tần Tranh Vanh dắt tay cô vừa bước vào nhà đã phát hiện bàn tay của cô bắt đầu dần dần nóng lên.
Tim anh thót lại một cái.
Theo bản năng anh đưa tay lên sờ trán cô:
“Kiều Kiều ơi có chỗ nào không khỏe không em?"
Tô Kiều:
Ơ...
Cô lườm nguýt người đàn ông một cái, có chút thẹn thùng cụp mi mắt xuống:
“Em không có ốm, cũng không có sốt đâu ạ."
Tần Tranh Vanh bị cái lườm đó của Tô Kiều làm cho cả người tê dại mất nửa bên, yết hầu không tự chủ được mà lăn lên lộn xuống.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn thẹn thùng ửng hồng của Tô Kiều, anh chợt nhớ lại lúc nãy nghe thấy Tô Kiều cùng mấy chị em đang bàn tán chuyện sinh con đẻ cái gì đó.
Giây tiếp theo anh trực tiếp bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.
“Kiều Kiều ơi chúng ta cũng tranh thủ thời gian sinh một đứa đi!"
Chương 189 Trở thành tiểu phú bà rồi
Tô Kiều mở to đôi mắt long lanh như hạt nho kinh ngạc nhìn người đàn ông.
Sao anh biết cô đang nghĩ gì thế?
Chỉ là cô chưa kịp hỏi thì đôi môi hơi lành lạnh của người đàn ông đã phủ xuống, chặn đứng đôi môi cô.
Cơn gió se lạnh của mùa thu lướt qua, ngoài cửa sổ hai chiếc lá cây xoay tròn rơi xuống, lững lờ quấn quýt bên nhau.
Y hệt như hai người trong căn phòng ấm áp như mùa xuân này vậy.
Ngày hôm sau Tô Kiều lại là người cuối cùng trong nhà thức dậy.
Cô vừa ăn xong bữa sáng thì nghe thấy tiếng chuông xe đạp của người đưa thư vang lên ngoài sân.
Cô vội vàng chạy ra ngoài:
“Đồng chí ơi có thư của tôi không ạ?"
“Có, hai bức này đều là của cô cả."
Người đưa thư rút hai bức thư ra đưa cho Tô Kiều.
Tô Kiều nhìn qua thì vẫn là thư của Đội trưởng và Ngô Xuân Mai viết cho cô.
“Đồng chí ơi chỉ có hai bức này thôi sao ạ?"
Tô Kiều không nhịn được hỏi người đưa thư.
“Chỉ có hai bức này thôi."
Người đưa thư đạp xe đi mất.
Tô Kiều không khỏi lo lắng hơi cau mày lại, sao Tần Tuyết lại vẫn chưa viết thư trả lời cô nhỉ.
Nội dung trong thư của Ngô Xuân Mai cũng đều là những gì đã nói trong cuộc điện thoại lần trước.
Sau khi Tô Kiều xem xong thì để sang một bên.
Những gì Đội trưởng nói cũng là về tình hình cây con, quá trình sinh trưởng của cam thảo đã trồng trong thôn, cũng như hỏi cô một số vấn đề gặp phải trong quá trình trồng trọt thì nên xử lý như thế nào.
Tô Kiều viết thư trả lời từng vấn đề một mà Đội trưởng đã nêu ra.
Nhân tiện lúc viết thư trả lời lần này cô cũng hỏi thăm tình hình của Tần Tuyết ở cuối thư.
