Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 26
Cập nhật lúc: 17/04/2026 09:05
Khuôn mặt trắng trẻo đó của Bùi Thiên Nghĩa lập tức sưng vù lên.
Anh ta đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng ngày thường anh ta được nuông chiều quen rồi, trước mặt Tô Kiều căn cứ không có sức phản kháng, huống hồ bên cạnh còn có một Tần Tranh Vanh với thân hình vạm vỡ đang nhìn anh ta chằm chằm như hổ đói.
Anh ta trái lại rất biết điều, lập tức xin tha:
“Kiều Kiều, Kiều Kiều, anh sai rồi, vừa nãy anh nhìn thấy em ở cùng người đàn ông khác nên tức quá hóa dại mới nói ra những lời như vậy.
Em tha thứ cho anh có được không?"
Anh ta vừa nói vừa làm ra vẻ mặt thâm tình nhìn Tô Kiều, một đôi móng vuốt thậm chí còn nắm lấy cổ tay Tô Kiều, “Kiều Kiều, trước đây đều là anh hồ đồ, anh xin lỗi em.
Em yêu anh như vậy, chắc chắn sẽ tha thứ cho anh đúng không?"
Tô Kiều khẽ nhếch môi, đột ngột nâng chân, đầu gối thúc mạnh vào giữa hai chân Bùi Thiên Nghĩa.
“Á——"
Bùi Thiên Nghĩa phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết, vô cùng đau đớn ôm lấy hạ bộ của mình, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Tô Kiều, “Tô Kiều, cô..."
Kiếp trước, lúc Bùi Thiên Nghĩa bế đứa con của anh ta và Tô Nhan Nhan về, nói dối là trẻ mồ côi con của liệt sĩ để cô nuôi, cô sở dĩ đồng ý.
Là vì Bùi Thiên Nghĩa đưa cô đi bệnh viện kiểm tra, sau đó mua chuộc bác sĩ lúc đó sửa đổi phiếu xét nghiệm của cô, nói cô mắc bệnh truyền nhiễm bẩn thỉu, không được điều trị kịp thời nên đã không thể sinh sản được nữa.
Kiếp trước cô cũng vì chuyện này mà càng thêm căm ghét Tần Tranh Vanh, cảm thấy chắc chắn là anh đã lây bệnh bẩn thỉu cho cô.
Cũng càng thêm cảm kích Bùi Thiên Nghĩa, chỉ vì cô đã trở thành một người đàn bà không sạch sẽ như vậy rồi mà Bùi Thiên Nghĩa vẫn không ly hôn với cô, không bỏ rơi cô, thậm chí còn giúp cô giấu giếm cha mẹ hai bên.
Kiếp trước cho đến khi cô quay lại căn viện nhỏ này, sắp ch-ết vì bệnh tật, Tô Nhan Nhan mới dẫn đứa con mà cô tự tay nuôi lớn tới nói cho cô biết sự thật.
Cô chưa bao giờ mắc bệnh cả, Bùi Thiên Nghĩa bày ra màn kịch này chẳng qua là để cô cam tâm tình nguyện nuôi con cho bọn họ mà thôi.
Nghĩ đến kiếp trước, sự chán ghét của Tô Kiều đối với Bùi Thiên Nghĩa càng sâu thêm vài phần.
“Bùi Thiên Nghĩa, anh bớt làm trò kinh tởm tôi đi!"
Tô Kiều lạnh lùng nhìn Bùi Thiên Nghĩa đang đau đớn không thôi nói:
“Tôi đã kết hôn rồi, người đàn ông của tôi là quân nhân.
Chúng tôi là quân hôn, còn dám tới quấy rối tôi, tôi sẽ báo công an tố cáo anh phá hoại quân hôn, tống anh vào tù ngồi!"
Tô Kiều nói xong, lùi về bên cạnh Tần Tranh Vanh, chủ động nắm lấy tay người đàn ông, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy nụ cười nhìn người đàn ông, “Anh Tranh Vanh, chúng ta về nhà thôi."
Tần Tranh Vanh thu hồi ánh mắt sắc lẹm như chim ưng từ trên người Bùi Thiên Nghĩa, đi theo Tô Kiều về viện nhỏ.
Tô Kiều vừa vào viện nhỏ, lập tức vẻ mặt chân thành nhìn Tần Tranh Vanh giải thích:
“Anh Tranh Vanh, vừa nãy em không để anh ra tay là vì lo lắng nhà họ Bùi lấy chuyện anh đ-ánh người ra làm trò, vạn nhất ảnh hưởng đến anh thì không tốt."
Cô khó khăn lắm mới được trọng sinh, có thể ở bên cạnh anh, cô không muốn để anh hiểu lầm.
Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt Tần Tranh Vanh tan biến, ánh mắt cũng dịu dàng đi vài phần.
Anh khẽ gật đầu, “Ừm, anh biết."
Bùi Thiên Nghĩa lúc này hoàn toàn không có thời gian để để ý tới Tô Kiều và Tần Tranh Vanh nữa, vừa rồi Tô Kiều dùng đầu gối thúc một cái đó là ra tay cực hiểm.
Bây giờ anh ta đau đến mức tim thắt lại.
Anh ta thậm chí cảm thấy, “chú nhỏ" của mình có lẽ sắp hỏng rồi!
Anh ta sợ đến mức mặt mũi xanh mét, vội vàng bỏ ra một đồng tiền nhờ một người dân làng đưa anh ta đến bệnh viện.
Chuyện Bùi Thiên Nghĩa bị Tô Kiều đ-ánh trọng thương truyền về nhà họ Tô, lúc đó nhà họ Tô vừa bưng cơm canh lên bàn, cái bàn là do Trần Quế Anh chiều nay vừa mới đến bệnh viện nơi bà ta làm việc kéo cái bàn bị nhà ăn bệnh viện loại bỏ về.
Tô Đại Vĩ nghe thấy tin này, ngay lập tức tức đến mức mặt xanh mét.
“Rầm!"
Ông ta đột ngột đ-ập mạnh một phát xuống bàn ăn.
“Con nhỏ ch-ết tiệt Tô Kiều đó, đến Thiên Nghĩa mà nó cũng dám đ-ánh, nó muốn làm gì?
Muốn tạo phản sao!"
“Rắc!"
Tô Đại Vĩ vừa dứt lời, đột nhiên một tiếng bàn vỡ vụn vang lên.
Tiếp đó, cái bàn vốn đã mục nát vỡ tan tành, cơm canh bát đũa trên bàn rơi loảng xoảng đầy đất.
Trần Quế Anh xót xa đến mức sắp khóc, “Ái chà, Tô Đại Vĩ, ông làm cái gì vậy hả?
Ông mắng con nhỏ ch-ết tiệt đó thì cứ mắng đi, ông đ-ập bàn làm cái gì?
Giờ thì bàn hỏng rồi, cơm canh cũng chẳng còn, chúng ta lấy gì mà ăn đây..."
Tô Đại Vĩ lườm nguýt Trần Quế Anh, “Ăn ăn ăn, bà là lợn à?
Chỉ biết có ăn thôi!
Mau dọn dẹp đi, rồi đến bệnh viện thăm Thiên Nghĩa!"
Trần Quế Anh lúc này mới phản ứng lại, vội vàng cởi tạp dề xuống, “Đúng đúng, chúng ta phải đi xem Thiên Nghĩa bị thương thế nào đã, mau đi thôi."
Chương 19 Ngủ riêng với anh là vì sao?
Gia đình họ Tô đến bệnh viện thì cha mẹ của Bùi Thiên Nghĩa đã tới từ lâu.
Bùi Quốc Siêu ngồi bên giường bệnh, sắc mặt vô cùng u ám.
Mẹ của Bùi Thiên Nghĩa là Vu Lâm Tĩnh lại càng khóc đến mức mắt sưng húp lên, “Con trai của mẹ ơi, con nhỏ hèn hạ nhà họ Tô sao mà ác tâm thế, ra tay nặng với con như vậy chứ!"
Vu Lâm Tĩnh vừa khóc vừa đưa tay huých Bùi Quốc Siêu một cái, “Lão Bùi, con trai mình bị đ-ánh thành ra thế này rồi, ông nói gì đi chứ!
Chúng ta chỉ có mỗi đứa con trai này thôi, vạn nhất nếu như..."
Vu Lâm Tĩnh nghĩ đến lời bác sĩ nói, nếu “chú nhỏ" của Bùi Thiên Nghĩa phục hồi không tốt thì có khả năng sẽ mất đi năng lực sinh sản, cả người liền thấy không ổn chút nào.
Gia đình họ Tô đứng ngoài phòng bệnh, nghe thấy lời của Vu Lâm Tĩnh thì có chút không dám đi vào.
Tô Đại Vĩ xách hộp sữa mạch nha và đồ hộp vừa mượn tiền mua được, điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, nở một nụ cười nịnh bợ nhất bước vào phòng bệnh.
“Xưởng trưởng, Thiên Nghĩa bị thương thế này đều là lỗi của Tô Kiều, tôi nhất định sẽ áp giải Tô Kiều tới tạ tội với Thiên Nghĩa..."
Tô Đại Vĩ chưa nói xong thì Vu Lâm Tĩnh đã đỏ hoe mắt, hằn học nói:
“Tô Đại Vĩ, ông tưởng tạ tội là xong chuyện à, ông có biết Thiên Nghĩa nhà chúng tôi..."
“Mẹ!"
“Im miệng!"
Vu Lâm Tĩnh nói được một nửa thì Bùi Quốc Siêu và Bùi Thiên Nghĩa đồng thời lên tiếng.
Vu Lâm Tĩnh cũng phản ứng lại, chuyện Bùi Thiên Nghĩa bị thương ở chỗ hiểm tuyệt đối không thể để truyền ra ngoài được.
